Thái Tử Phi Tham Ăn

Chương 152




Edit: Do Nguyen

“Được rồi, hôm nay dừng ở đây thôi”. An Ngũ Lang xoay người “Tam Nương, muội nên đi gặp Đại tẩu và Tiểu Sâm đi”. Hôm nay hắn có tâm sự nên hơi mất thời gian luyện tập, nếu cứ ở đây lâu thêm chút nữa chắc Đại tẩu sẽ đến mắng hắn.

“Muội có tiến bộ thật sao?” Diêu Tam Nương bĩu môi “Huynh đừng gạt muội”. hắn dùng tay không đoạt dao thì không nói, đằng này Lang nha bổng nặng như vậy, nàng đánh vừa nhanh vừa mạnh, hắn cũng dùng tay chụp được luôn.

“Tiến bộ thật sự”. An Ngũ Lang lấy khăn lông lau mồ hôi. “Muội không cần phải nghi ngờ, muội rất có năng khiếu, lại có kiên nhẫn và nghị lực”.

Nhìn bóng lưng hắn, Diêu Tam Nương đôi mắt xoay chuyển, cầm Lang nha bổng vọt lên, “Tiếp chiêu!”

……………………………………..​

“Dì của con cũng thật là…” Tăng Bát Nương tức giận ôm Tiểu Sâm từng bước đi đến luyện võ trường. “Suốt ngày đánh đấm, còn gì là con gái, cũng 14 tuổi rồi, chuẩn bị cập kê, chuẩn bị có bà mai đến cửa, mẹ phải bắt dì con học nữ công gia chánh, dịu dàng hiền thục, nếu không mai này làm sao có thể gả ra ngoài?”

Nha hoàn đi theo sau Tăng Bát Nương đều lo lắng “Đại thiếu phu nhân, người để nô tì ôm Tiểu Sâm Lang được không?” Đại thiếu phu nhân dáng người ốm yếu mảnh mai, lỡ té ngã thì làm sao!

“không cần, cứ để ta ôm”. Tăng thị không đồng ý, tuy nàng không mạnh như Thập Nhất Nương và Diêu Tam Nương, nhưng mấy năm nay nàng đều luyện roi cùng phu quân, lực tay không hề yếu. “đã kêu người nấu nước nóng chưa? Tam Nương ngốc kia chắc chắn cả người đầy mồ hôi, thật là, càng ngày càng không giống con gái”.

“Mẹ, đừng giận mà”. Sâm Lang ngoan ngoãn nằm im trong ngực mẹ, đôi mắt to chớp chớp nhẹ nhàng nói “không gả chồng là tốt nhất, Tiểu Sâm đã một ngày, à không, hai ngày rồi vẫn chưa gặp được tiểu cô cô, Sâm Lang bị lừa rồi”. Càng nghĩ, thằng bé càng buồn hiu, Dượng là kẻ lừa đảo, lúc trước đã nói chỉ cần Tiểu Sâm nhớ thì sẽ được đi thăm tiểu cô cô, hôm nay Tiểu Sâm muốn đi gặp tiểu cô cô, mẹ đã dạy bảo một chập, nói là sau tân hôn một ngày vẫn không được đến tìm, tính ra hôm qua và hôm nay Tiểu Sâm chưa được gặp tiểu cô cô.

Tăng thị kiên nhẫn nói: “Ngày mai tiểu cô cô về nhà, con sẽ được gặp mà”.

“Có phải tiểu cô cô sẽ không đi nữa, đúng không mẹ?” Tiểu Sâm chờ mong nhìn mẹ “Tiểu Sâm nhớ tiểu cô cô lắm”.

“không được đâu con”. Tăng thị vô tư nói “Con gái gả qua nhà chồng đã thành con nhà người khác, sao có thể thường xuyên về nhà mẹ đẻ được, mai mốt dì Tam Nương của con cũng giống như vậy, gả chồng rồi không thể đi lung tung khắp nơi được nữa”.

Tiểu Sâm muốn khóc, giận dỗi, vì sao con gái đều bị con trai khác cướp đi. Tiểu Sâm suy nghĩ thật lâu, “Hay là tiểu cô cô gả cho… Tiểu Sâm, dì Tam Nương cũng gả cho Tiểu Sâm luôn, gả cho con thì không ai phải rời đi nữa”.

Tăng thị cười muốn sặc, nói đùa “Wow, Tiểu Sâm nhà chúng ta mới mấy tuổi đã muốn cưới vợ nha! Tiểu cô cô của con lấy chồng rồi, không thể gả cho con được, hay là con hỏi dì Tam Nương có muốn gả cho con không?”

Tiểu Sâm thận trọng gật gật đầu, khuôn mặt như ông cụ non cẩn thận suy nghĩ, Tăng thị nhịn không được bẹo má con trai hôn một cái.

Sâm Lang khó chịu, “Mẹ à, mẹ gả chồng rồi, phải giữ nữ tắc, sao lại hôn… đàn ông khác, cha sẽ tức giận đó, hơn nữa, hơn nữa, mặt của con… mặt của con chỉ dành cho vợ tương lai hôn thôi”.

Tăng thị nghe mà choáng váng “Con trai, ai nói với con như vậy?”

Con trai nàng tuy mới 3 tuổi nhưng đã nói chuyện lưu loát hơn cả đứa trẻ 6 tuổi, tổ phụ và cha mẹ chồng nàng đều vui mừng vô cùng, bảo là thằng bé thông minh giống Tam thúc của nó. Lúc đầu nàng cũng rất tự hào về con trai, tuy thằng bé lúc nói chuyện vẫn chưa kịp nuốt xong nước miếng, thỉnh thoảng còn bị sặc nhưng vẫn là thiên tài, sau này thỉnh thoảng nàng vẫn mong con trai mình ngốc ngốc một xíu, chỉ vì nó thông minh quá, học theo mấy cái hư hỏng cũng nhanh vô cùng.

Tiểu Sâm vừa nói vừa len lén nuốt nước miếng, trước kia hắn nuốt nước miếng quá lộ liễu, phát ra tiếng chèm chẹp ảnh hưởng không tốt đến hình tượng nên dạo này đã biết rút kinh nghiệm rồi. “Là cha nói với con rằng mẹ là vợ của cha, còn con muốn cho người khác hôn thì tự mình đi tìm vợ, không thể để vợ người khác hôn mình”.

Tăng thị đỏ mặt, các nha hoàn đi theo sau cũng che miệng cười thầm.

Phu quân thật là, đến cả con trai cũng ghen, rõ ràng là người chính trực nhưng khi ghen lên vẫn tính toán cả con trai mình. Thảo nào mỗi lần nàng ôm hôn con trai, gọi nó là “tâm can bảo bối của mẹ” thì đêm đó hắn sẽ lăn lộn nàng kịch liệt hơn ngày thường.

Nghĩ đến chuyện lăn lộn, khuôn mặt Tăng thị đỏ bừng muốn bốc khói, ôm con trai càng đi càng nhanh đến luyện võ trường.

Đám nha hoàn tăng tốc chạy theo sau Tăng thị, vừa chạy vừa kêu khổ, kể từ khi Đại thiếu phu nhân học võ cùng Đại thiếu gia càng ngày càng khỏe quá.

“Bịch!” Trong luyện võ trường vang lên âm thanh thật lớn.

Tăng thị vội dừng bước, đã xảy ra chuyện gì? Sau đó Diêu Tam Nương như một cơn gió chạy sát qua bên người nàng, sau đó giật mình quay lại, khuôn mặt đỏ bừng nhưng vẫn nói nhanh “Tỷ tỷ, muội chợt nhớ hôm nay còn việc gấp ở nhà, muội về trước nha, lần sau muội ghé”.

Tăng thị không nói được gì, nhìn Diêu Tam Nương hai chân chạy nhanh như gió.

“Dì ơi, ôm một cái, ôm Tiểu Sâm một cái đi mà”. Tiểu Sâm nãy giờ vẫn luôn vươn tay muốn Diêu Tam Nương ôm, thằng bé ngơ ngác gọi nhưng dì Diêu Tam Nương không hề quay đầu lại.

“Khoan đã, Tam Nương! Đừng chạy!” Tăng thị nhanh nhẹn phân phó nha hoàn “Ngươi chạy theo hỏi Diêu Tam Nương xảy ra chuyện gì rồi?”

Nha hoàn vừa chạy vừa thở hồng hộc đuổi theo. thật là khổ, chạy thì chạy thôi nhưng làm sao đuổi kịp Diêu Tam Nương, nàng ấy chạy còn nhanh hơn cả Đại thiếu phu nhân cơ mà.

“Oa oa…” Tiểu Sâm khóc lớn, tiểu cô cô gả chồng không cần Tiểu Sâm nữa, giờ đến dì Tam Nương cũng không cần Tiểu Sâm luôn, cuộc đời nó sao lại bi thảm đến mức này!

Tăng thị định quát con trai nhưng thấy nó suy sụp quá liền nói nhẹ nhàng “Đừng khóc con trai, đừng khóc!”. Nàng gọi “Ngũ Lang, Ngũ Lang ơi, mau ra an ủi Tiểu Sâm một chút đi”. An Ngũ Lang xuất hiện ở cửa luyện võ trường, Tăng thị chạy nhanh đến chỗ hắn.

Khuôn mặt An Ngũ Lang cũng cực kỳ khó coi, trên mặt còn có dấu vết màu hồng hồng, Tăng thị nhìn vào, cái này, cái này chẳng phải dấu của bàn tay sao, năm ngón tay nhìn rõ quá kìa. Dấu bàn tay này khá nhỏ xinh, chắc chắn là An Ngũ Lang bị Diêu Tam Nương đánh.

“Ngũ Lang……” Tằng thị cẩn thận hỏi, “Đệ cãi nhau với Tam Nương à?” Ngày thường Tam Nương sùng bái Ngũ Lang lắm sao hôm nay lại đánh hắn, lại còn táng ngay trên mặt.

Tiểu Sâm nghe Ngũ thúc bị đánh liền nín khóc, tò mò nhìn dấu bàn tay trên mặt Ngũ thúc, hình như cuộc đời thúc ấy còn bi thảm hơn cả nó, dì Diêu Tam Nương chưa từng đánh nó lần nào.

“không có gì” An Ngũ Lang giọng nói như thường nhưng ánh mắt thì lại hấp háy chột dạ “Là do đệ sai, lần sau đệ sẽ xin lỗi muội ấy”.

Tăng thị nhíu mày, Ngũ Lang đã làm gì khiến Diêu Tam Nương tức giận đến mức đánh người? Nhưng Ngũ Lang muốn xin lỗi cũng tốt, tính tình Diêu Tam Nương xưa nay không để bụng, nhất định sẽ tha thứ cho đệ ấy.

“Hôm nay đệ không luyện võ với Tam Nương à?” Tăng thị hoang mang hỏi, “Chẳng lẽ đệ đánh trúng muội ấy, không đúng, da thịt Tam Nương chắc nịch, cho dù đệ vô tình đánh trúng muội ấy cũng sẽ không phản ứng lại như vậy đâu”.

“À, thì… trong lúc tập, đệ không cẩn thận ấy mà”. An Ngũ Lang khổ sở.

Tằng thị nhẹ nhàng thở phào, thì ra là do luyện võ, vậy là chuyện nhỏ.

Ánh mắt Tiểu Sâm trong veo còn vài giọt nước mắt, giống như quả nho đen đọng lại mấy giọt sương, nó vô tư nói “Ngũ thúc làm sai nên bị đánh thật ạ? không sao đâu Ngũ thúc, lúc Tiểu Sâm làm sai cũng bị cha đánh, để Tiểu Sâm xoa xoa cho, không đau nữa”.

An Ngũ Lang bật cười “Đúng vậy, do Ngũ thúc làm sai, Tiểu Sâm nói thúc phải làm sao bây giờ?”

Tiểu Sâm suy nghĩ “Ngũ thúc phải xin lỗi… Mẹ nói làm sai phải biết sửa… Như vậy mới là đứa trẻ ngoan”

“Được, lần sau Ngũ thúc sẽ xin lỗi dì Tam Nương của con”.

An Ngũ Lang được phát cho danh hiệu “Đứa trẻ ngoan” đứng lên rời đi, ngơ ngẩn trở lại phòng mình.

Vừa ngâm mình trong nước ấm, hắn giơ tay phải lên nhìn, mơ hồ cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, làm sai thì phải sửa ư? Vấn đề là hắn vẫn cứ muốn lặp lại sai lầm đó, phải làm sao bây giờ?

An Ngũ Lang ảo não vùi đầu vào nước, đến khi không thể thở nổi hắn mới ngẩng mặt lên, nhịn không được lần nữa giơ tay phải lên nhìn, rồi lại nhớ tới chuyện của hắn và Tam Nương hôm nay.

Lúc Tam Nương từ phía sau tập kích hắn, hắn còn nghĩ sau này sẽ dạy cho muội ấy cách tập kích thế nào cho hiệu quả, tiếng gió lớn như vậy, trừ phi là kẻ điếc, bằng không ai cũng có thể phát hiện, hắn định nhắm mắt lại chờ nàng đánh tới.

Khi nàng đánh, tay trái hắn bắt lấy Lanh nha bổng đang tấn công mình từ phía sau, ngờ đâu từ tay phải lại truyền đến cảm giác mềm mại kì lạ, so với bánh bao còn mềm và co dãn hơn, hắn mở to mắt, nhìn thấy tay phải của mình đang phủ lấy bộ ngực no đủ của Tam Nương, còn bóp một cái, cả người hắn choáng váng, Diêu Tam Nương cũng ngây ngốc há hốc mồm nhìn hắn.

“Còn không buông raaaaaa…” Diêu Tam Nương mặt đỏ bừng muốn bốc khói.

“À…” hắn hoảng loạn buông tay trái, Lang nha bổng rớt “bịch” xuống đất. âm thanh mà Tăng thị nghe được chính là tiếng “bịch” này.

“Ta nói ngươi buông tay phải raaaaaa…”, Diêu Tam Nương muốn khóc, ngươi buông tay trái ra làm gì, tay phải ngươi còn bóp ngực ta, chính vì biết ngày thường An Ngũ Lang không gần nữ sắc, nếu không chắc nàng giết hắn luôn quá.

An Ngũ Lang thật sự không rõ, trong đầu hắn thừa biết phải buông tay phải, không được sờ ngực Diêu Tam Nương nhưng hành động của hắn lại buông tay trái, hơn nữa hắn còn tập trung cảm nhận sự mềm mại, co dãn của bộ ngực sữa.

Cho nên bị đánh không oan.

An Ngũ Lang phỉ nhổ chính mình, chắc lúc đó hắn bị ma nhập, Thập Nhất Nương lúc trước kể chuyện trên đời có vài tên đàn ông cổ quái, sở thích là yêu tay, yêu chân, yêu bộ phận gì gì đó, Hồ đại phu cũng yêu thích người chết, lẽ nào bây giờ hắn cũng biến thái như họ, hắn yêu thích ngực!

không được, hắn phải đến xin lỗi Tam Nương, nhưng trước khi xin lỗi, hắn phải làm rõ một chuyện là hắn có thích ngực hay không?

“Ngũ thiếu gia, còn nửa canh giờ nữa là tới giờ cơm chiều, ngài còn muốn ra ngoài sao?” Gã sai vặt kinh ngạc hỏi.

“Ta có việc phải ra ngoài, ngươi nói với cha mẹ ta một tiếng”.