Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 192: Nếu ngươi không tiếc ta cũng không yêu (2)




Cô gái thanh lâu kia nhìn Dạ Huyền chằm chằm, đáy mắt toát ra ánh sáng tươi đẹp, mang theo mấy phần vui mừng lên tiếng: "Công tử, ma ma của chúng ta không bồi rượu, nếu công tử không ngại hãy để ta phục vụ."

Dạ Huyền không nhịn được, liếc mắt nhìn cô nương kia một cái rồi nghiêng người né tránh tay nàng đang đưa về phía mình, bước vào bên trong.

Cô nương thanh lâu kia thấy vậy thì vội vàng đuổi theo, muốn đưa tay ra nắm lấy tay Dạ Huyền. Chỉ là lúc vừa chạm đến ống tay áo của hắn Dạ Huyền lại đột ngột xoay người, cánh tay nhanh chóng duỗi ra không chút lưu tình bóp cằm nàng.

Công nương kia thét lên một tiếng sau đó không phát ra âm thanh gì nữa, nàng cảm nhận rõ lực đạo của người đàn ông kia càng lúc càng mạnh, chỉ thêm một chút nữa nàng có thể bị giết chết.

Tiếng thét chói tai kia đã thu hút vô số người, tất cả đều rối rít nghiêng đầu nhìn Dạ Huyền. Những cô nương thanh lâu khác thấy Dạ Huyền bóp cổ cô nương kia thì cũng bị dọa cho tái mắt, tất cả đều nhanh chóng phản ứng chạy đi tìm ma ma.

Nơi này có không ít người là khách quen, thấy cảnh tượng như vậy thì thấy thương hoa tiếc ngọc, ném ly về phía Dạ Huyền. Chỉ là lúc bay được nữa đường lại đột ngột dừng ở không trung, vỡ vụn thành từng mảnh vụn, bay về bốn phía. Mọi người lại vối vàng né tránh, có vài cô nương thanh lâu còn la thét không ngừng.

Ma Ma mang theo một đám côn đồ mang quần áo đên cầm theo gậy chạy đến, thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, sắc mặt trở nên có chút khó coi. Nàng mở thanh lâu đã mấy chục năm, chưa bao giờ có người dám đập phá, nhất thời không suy nghĩ muốn phất tay bảo đám côn đồ kia nhảy ra nhưng khi nhìn thấy Dạ Huyền toàn thân tản ra sát khi thì vội vàng vứt bỏ ý nghĩ đó đi.

Nàng kinh doanh thanh lâu này mấy thập niên, gặp vô số người, biết vô số chuyện. Nhìn một cái đã biết người đàn ông nay rất không bình thường, nhất thời vẫy vẫy chiếc khăn trong tay mình, mang theo nụ cười tiến lên tiếp đón Dạ Huyền: "Vị công tử này có chuyện gì vậy, cứ nói chớ động thủ."

Dạ Huyền hất cằm nhìn ma ma, giọng trong veo: "Ngươi là ma ma ở đây?"

"Ừ." Ma ma lại cười một tiếng, chỉ chỉ cánh tay đang bóp chặt cổ cô ngương kia nói: "Công tử, nếu như cô nàng áo xanh này chọc giận ngài ỏ chỗ nào thì xin ngài nể mặt ta, tha cho nàng, sau đó ta đưa ngài lên lầu, phái những cô nương thật xinh đẹp hầu công tử."

Dạ Huyền hừ lạnh một tiếng, không nói gì, cánh tay hung hãn bóp trên cổ cô nàng kia cũng từ từ thu lại.

Cô nương kia lập tức ngã trên mặt đất, ôm lấy cổ họng không ngừng thở dốc.

Ma ma chỉ hai cô nương khác đứng gần đó dặn dò: "Các ngươi còn ngớ ra đó làm gì, mau đỡ nàng dậy đi."

Hai cô nương kia cúi đầu, vội vàng chạy đến đỡ cô ngương xụi lơ kia, nhìn cũng không dám nhìn Dạ Huyền một cái, chỉ là đỡ cô nương kia sau đó vội vàng rời đi/

Ngược lại ma ma rất bình tĩnh nhìn Dạ Huyền, chỉ quý lầu phía sau nói: "Công tử, chúng ta cùng đến đó."

Dạ Huyền vẫn không lên tiếng, kiêu ngạo đi theo sau lưng bà ta, biến mất trước mắt mọi người.