Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 51: Ngày thứ sáu của sáu ngày bảy đêm (2)




Hắn bố trí kết giới, Dạ Huyền có thể dễ dàng xâm nhập. Dạ Huyền của ngàn năm sau, so với tưởng tượng của hắn mạnh hơn rất nhiều.

Bảo hộ Hồi Âm là biện pháp duy nhất, tính mạng của nàng mới thoát khỏi sự uy hiếp của Dạ Huyền.

Nhưng, Dạ Huyền là đệ đệ của hắn….

Triều Ca kéo suy nghĩ trở lại, mặt mày có chút sâu xa, tiếp tục thản nhiên mở miệng: “Huống chi, nếu bây giờ ta không đưa nàng đi, ta sợ về sau sẽ luyến tiếc nàng.”

Vẻ mặt của Liễu Nhược khẽ biến đổi, cuối cùng nhẹ nhàng mím môi, nói: “Tối hôm nay, lúc Thất Tinh phương Bắc trở thành một chuỗi, chính là thời cơ tốt để nàng trở về. Qua đêm nay, chỉ sợ phải đợi thêm mười năm.”

Đêm nay….Nhanh như vậy….

Vẻ mặt của Triều Ca chợt sầm xuống, cuối cùng cũng không nói gì nữa, gật đầu với Liễu Nhiễu, xoay người rời đi.

Khi Triều Ca trở lại đại điện, uống đan dược bùng phát quá nhiều năng lượng của Lâm Hồi Âm. Vì không chịu được độ mạnh yếu của đan dược, nàng đang muốn đi ngủ.”

Thị nữ thấy hắn tiến vào, cung kính quỳ xuống đất: “Hoàng thái tử___”

Triều Ca sợ quấy nhiễu người đang ngủ trên giường, giơ tay lên, ý bảo bọn họ không lên tiếng, chỉ ra ngoài cửa đại điện, môi mỏng khẽ phân phó: “Đi ra ngoài.”

Thị nữ rời đi không một tiếng động, đại điện trở nên yên tĩnh. Triều Ca lạnh đạm tiêu sái đến bên giường, vén lên màn che, im lặng nhìn nữ tử đang ngủ trên giường. Thái độ của hắn vốn bình tĩnh, lại quay cuồng nổi lên sóng lớn mãnh liệt.

Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, khi còn sống, hắn có thể tận mắt thấy nàng xuất hiện.

Một ngàn năm qua, khi người ta đang yên tĩnh trong giấc ngủ, hắn vẫn luôn hoài niệm nàng, sau đó đáy lòng tràn ngập ảo não. Năm đó hắn không thể bảo hộ nàng chu toàn, hại nàng hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể luân hồi.

Nhưng hiện tại, mặc dù hắn không biết thất hồn lục phách của nàng đã được ai bảo tồn, số mệnh mới có thể luân hồi. Nhưng hắn biết, hắn chắc chắn sẽ không để cho nàng chịu oan ức cùng khổ sở một chút nào.

Trong phòng thật im lặng, Lâm Hồi Âm ngủ không hoàn toàn an ổn, miệng vẫn thì thào nói mê.

“Ba, mẹ, anh…Con muốn về nhà….Về nhà….”

“Về nhà….Về nhà….”

Triều Ca nghe những lời này của nàng, nhìn chằm chằm nàng, đáy lòng dần trở nên bình tĩnh…

Hắn vốn luyến tiếc không muốn đưa nàng đi, nhưng trong mơ, mong muốn của nàng đều là được trở về thế giới kia.

Ngàn năm sau, có thể thấy nàng còn sống, là tin tức tốt nhất hắn biết được.

Bởi vậy, hắn không có khát vọng hay yêu cầu xa vời, giữ nàng ở lại thế giới vốn không thuộc về nàng.

Nàng bây giờ, đã quên mất Đông hoang đại lục, quên mất hắn.

Trong đầu của nàng, là một thế giới hoàn toàn mới, đời người hoàn toàn mới.

Đây mới là thế giới mà nàng muốn.

Ngàn năm trước, hắn đã phải trơ mắt nhìn nàng chết một lần. Ngàn năm sau, hắn không cho phép bất cứ ai làm hại đến nàng.

Ngàn năm trước, Dạ Huyền và Thanh Âm là hảo bằng hữu, nhưng ngàn năm sau, Dạ Huyền không còn là thiếu niên tuấn lãng tiêu sái kia nữa, mà rất hận hắn. Nếu Dạ Huyền biết đây là Thanh Âm chuyển thế, lại biết đây là người hắn yêu nhất, sợ rằng càng hận không khiến cho hắn khổ sở đến chết!