Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 59: Đêm thứ bảy của sáu ngày bảy đêm (8)




Sau đó ánh mắt có chút ngưng trệ, cúi người nhặt lên ngọc bội đã rơi xuống của mình, đặt ở trong bàn tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng hai cái, để lại trong tay áo của mình, ngẩng đầu, tầm mắt lại rơi xuống bóng lưng của Lâm Hồi Âm.

Nữ tử có mái tóc dài đen nhánh so sánh với người này, còn có chút ngắn, đuôi còn hơi cuốn một chút, cắt sửa vô cùng chỉnh tề. Bước chân cùng khinh sam xanh nhạt của nàng rung động, có vẻ hoạt bát linh động, có tức giận.

Dạ Huyền vẫn đứng đó không nhúc nhích, ánh mắt lại nhảy lên kịch liệt, bên trong nóng đến mức có thể tổn thương người.

Mi tâm hắn nhăn lại rồi giãn ra, giãn ra lại nhăn lại. Mặt ngoài vẫn mê hoặc lòng người như vậy, nhưng đáy lòng đã sớm nổi lên sóng lớn cuồn cuộn, bao la hùng vĩ không thôi.

Cánh môi hắn mở ra, giống như muốn nói điều gì đó. Nhưng giây tiếp theo, hắn lại đột nhiên xoay người, nắm chặt ngọc bội của mình. Thân ảnh mê hoặc lòng người rất nhanh vượt qua, hiện ra một trận gió xoáy, nháy mắt vô tung vô ảnh.

….

Khi Lâm Hồi Âm đi đến trước mặt Triều Ca, Triều Ca vừa nhặt ngọc bội kia lên.

Lâm Hồi Âm theo dõi ngọc bội trong tay của hắn, cân nhắc câu nói, ngẩng đầu, nhìn Triều Ca uyển chuyển nói: “Cái ngọc bội này thật đẹp. Ta thấy Dạ Huyền cũng có. Người Hoàng thành các huynh, ai cũng có sao?”

Triều Ca lắc đầu, để ngọc bội vào trong ngực của mình, âm điệu tĩnh mà nhã: “Chỉ ta và Dạ Huyền mới có, đây là mẫu hậu để lại cho chúng ta.”

“À.” Lâm Hồi Âm gật gật đầu. Trong lòng nghĩ, thật tốt, ngọc bội kia trên thế giới này chỉ có hai khối. Nếu trong Hoàng thành mỗi người đều có, nàng không biết tìm từ đâu. Nhưng mà, tuy rằng may mắn, lòng nàng vẫn rối rắm____Nàng rốt cuộc tìm được ngọc bội giữ ở bên cạnh người kia, nhưng hiện tại có hai cái. Một cái là Hoàng thái tử Triều Ca, một cái là Hắc hoàng tử Dạ Huyền….Hai người nam tử kia, một người khuynh thành tuyệt thế, một người yêu mị vô song. Nhưng, rốt cuộc ai là người nam nhân đã cướp đi trong sạch của nàng đây?



Mặc dù Triều Ca không bị Dạ Huyền đánh trúng nơi hiểm yếu. Nhưng vì đưa Lâm Hồi Âm, vẫn hao phí không ít linh lực. Hiện tại trên người lại bị trọng thương, sau khi về cung điện, liền bị một đám thị nữ lo lắng quây lại, ba chân bốn cẳng hầu hạ Triều Ca đổi quần áo mới sạch sẽ.

Lâm Hồi Âm đứng ở đó cũng dư thừa, nền yên lặng lui ra.

Ngoài cung điện, ánh trăng sáng tỏ, bầu trời sao lấp lánh, cánh đào vẫn tuôn rơi, ở bên ngoài tinh khiết trong suốt rơi trên mặt đất, rất nhanh biến thành đóa hoa hồng nhạt. Sau đó đóa hoa lại biến mất không thấy, rồi đóa hoa từ không trung lại nhẹ nhàng rơi xuống.

Cảnh đẹp như vậy, nhưng người lại không có.

Lúc Lâm Hồi Âm mới tới, cũng từng bị cảnh đẹp này làm cho ngây người. Nhưng hiện tại, nàng lại cảm thấy thiếu thiếu đi sự hào hứng.

Vẫn dọc theo đường lung tung tiêu sái, đi đến một cây đào lớn, Lâm Hồi Âm tùy tiện ngồi lên một cành cây đào, ngẩng đầu, nhìn bầu trời đen như mực, cả người có chút sợ run.