Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 19: Canh hai




Edit: Michellevn

Trình Khiên Bắc lơ đãng liếc nhìn cô, không nói gì thêm nữa.

Giang Mạn sau đó cũng lặng yên.

cô tựa vào bên cửa, nhìn cảnh đêm thành thị bên ngoài, nghĩ đến Hứa Thận Hành, bỗng dưng không kìm được mà khẽ bật cười.

Cũng không biết hiện giờ anh ấy đang suy nghĩ cái gì nhỉ? Là kinh ngạc hóa ra cô cũng không ngoại lệ, cuối cùng vẫn đâm đầu vào vòng tay của Trình Khiên Bắc? Hay là cảm thấy không thể tin được đối với chuyện người đàn ông mà Ninh Nhiễm bó tay thì cô lại có thể hạ gục?

Tóm lại, chắc chắn là phải rất sốc rồi.

nói đến đây, thế giới này thực sự là quá nhỏ, như thể có lời nguyền trong đó, cứ vòng qua vòng lại mấy người họ.

" Em cười gì vậy?" Trình Khiên Bắc nghe thấy tiếng cười khẽ của cô bèn hỏi.

Giang Mạn đang nhìn bên ngoài, vẫn không quay đầu lại:" thì cảm thấy có hơi buồn cười."

Trình Khiên Bắc lạnh lùng xuy một tiếng:" Nhìn thấy Hứa Thận Hành thì buồn cười vậy sao?"

Giang Mạn ngẩn người, gật đầu cười rồi đáp:" Đúng nha! Nghĩ đến anh ấy cho rằng chúng ta đã kết hôn, thì còn quá buồn cười đấy chứ."

Trình Khiên Bắc nhìn tình hình giao thông phía trước, qua một lúc lâu, cũng cười:" Quả thật là rất buồn cười."

anh nói xong câu này, hai người lại rơi vào im lặng. Cũng may trong một năm này, lúc hai người ở chung, giao tiếp qua lại vốn dĩ cũng không nhiều lắm, cho nên những lúc hai người cùng suy tư, cũng không xem là gượng gạo.

Khu nhà ở của Giang Mạn cách trường học không xa, chỉ mất nửa giờ đồng hồ là đến nơi.

Trình Khiên Bắc cho xe chạy vào trong tiểu khu rồi tiếp tục lái đến sát tầng trệt. Sau khi để xe dừng hẳn, Giang Mạn tháo cởi dây an toàn ra, vẫy vẫy tay với anh:" Cảm ơn nhá!"

Thấy anh cũng muốn tháo dây an toàn, bèn vội vàng nói :" Hôm nay tôi có hơi mệt, muốn một mình nghỉ ngơi thật tốt, anh quay về đi, hôm nào lại liên lạc với anh sau."

Tay Trình Khiên Bắc dừng lại trên dây an toàn, quay qua nhìn cô, nét mặt rõ ràng là không được tốt lắm.

Giang Mạn làm như không thấy mà mỉm cười với anh, mở cửa xuống xe, khom người xuống giơ cánh tay lên cách lớp cửa kính định chào tạm biệt lần nữa, thì Trình Khiên Bắc đã quay đầu lại nổ máy xe.

không đợi cô phản ứng, chiếc xe nhanh chóng quay đầu bỏ đi, chỉ để lại cho cô một ống xả khí tỏa khói.

Giang Mạn buông cánh tay trên không trung xuống, quay đầu nhìn hướng chiếc xe dần dần biến mất trong màn đêm kia, vầng trán không khỏi khẽ nhăn lại.

Cũng không biết vì sao, chợt có hơi ngơ ngẩn như vậy.

Ngoảnh đầu nhìn lại, cô hình như đã có chút không phản ứng được, mình và Trình Khiên Bắc ban đầu không hề qua lại, vậy mà tại sao lại phát triển thành loại quan hệ này?

Nếu quay lại thời gian ba năm trước, có nằm mơ cô cũng không thể ngờ, trong tương lai mình có thể dây dưa với người đàn ông này.

Tất nhiên, cũng không tính là dây dưa, hướng đi của mối quan hệ này đối với cả hai người họ, ngay từ lúc bắt đầu đều là ngầm hiểu lẫn nhau. Cái cô cần chính là một sự an ủi, mà anh cũng chỉ là cần thêm một tình nhân không gây phiền phức cho anh. Ngay cả khi hai người thực sự có một cái gì đó tương tự như tình cảm, thì đó cũng là vì sự hòa hợp và thoải mái khi ở bên nhau, được châm lên bởi những thứ giống như hormone tình yêu nam nữ, mà không phải là tình yêu.

Giữa cô và Trình Khiên Bắc không có tình yêu, cô vẫn luôn rất rõ ràng.

Mãi cho đến khi chiếc xe kia hoàn toàn biến mất, Giang Mạn mới chầm chậm xoay người đi lên lầu.

Bất giác cô lại nhớ đến chuyện năm đó.

Sau khi Hứa Thận Hành rời đi, cô chính thức đi làm ở Đài truyền hình, ngoài việc thỉnh thoảng nhìn thấy tên của Trình Khiên Bắc trên phương tiện truyền thông, cô chưa từng gặp lại anh, mọi thứ dường như đã hoàn toàn trôi qua, cô bắt đầu cuộc sống mới của riêng mình.

Dù sao cô cũng vừa mới tốt nghiệp, vẫn là một người trẻ tràn đầy sức sống, mặc dù hiện giờ cô tạm thời không có hứng thú với chuyện tình cảm, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến tình yêu của cô đối với cuộc sống.

Cuộc sống của một người trưởng thành, rất nhiều khi trong tình cảm, cũng không quan trọng như vậy. Công việc mới, nhóm bạn mới, tất cả những thứ đó đối với một cô gái hai mươi tuổi như Giang Mạn mà nói, cũng đủ để cho cô cảm thấy cuộc sống còn rất tốt đẹp.

Mãi đến ba tháng sau, trong nhà cô đột nhiên gặp biến cố.

Nhà họ Giang đã mở một nhà máy nhỏ ở ngoại ô thành phố, những năm đầu hoạt động rất tốt, còn thực sự từng trải qua nở mày nở mặt, tính ra Giang Mạn cũng được xem là một tiểu phú nhị đại.

Tuy nhiên, trong những năm gần đây cơ cấu kinh tế đã thay đổi rất nhiều, công nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp sản xuất quy mô nhỏ như nhà họ Giang, thì hàng năm cứ rơi rụng từng đám từng đám một. Mặc dù công xưởng của nhà gắng gượng thì vẫn có thể duy trì, nhưng cắt giảm đi các loại chi phí giá thành, lợi nhuận còn lại chẳng đáng là bao.

nói gì thì nói, doanh nghiệp gia đình loại nhỏ cũng có trách nhiệm của loại nhỏ, hàng trăm công nhân viên vẫn phải dựa vào công việc này để kiếm bát cơm, vì thế có gian khổ hơn nữa, bố Giang mẹ Giang cũng không nghĩ tới việc từ bỏ.

Bản thân Giang Mạn cũng học về kinh tế và đã bước vào chuyên mục tài chính, có thời gian cũng sẽ tới giúp đỡ bố mẹ. Cũng không biết là may mắn hay gì đó, chỉ vài tháng sau khi tốt nghiệp, thế nhưng làm một mạch liên hệ cho công xưởng trong nhà mấy cái đơn hàng lớn liền. Nếu hoàn thành thuận lợi, vẫn có thể cho hàng trăm công nhân ăn một cái tết vui.

Nào biết đâu, ngay tại lúc công xưởng đang hừng hực khí thế đẩy nhanh tốc độ, chủ cho thuê nhà xưởng bỗng nhiên cần vốn xoay vòng gấp, muốn hủy hợp đồng với bố mẹ để bán nhà xưởng đi .

Bởi vì đã thuê nhà xưởng này được mười mấy năm rồi, mối quan hệ giữa bố mẹ Giang và chủ cho thuê cũng rất tốt, hợp đồng của những năm sau đó căn bản không đi theo các điều khoản trên thị trường, phần lớn đều là thỏa thuận miệng.

Ông bà Giang đâu thể ngờ chủ cho thuê lại giáng một đòn như vậy, đã vậy lúc ấy người mua đã tìm tới, chỉ cho họ thời gian một tháng, hoặc bỏ ra số tiền như vậy mua lại nhà máy, hoặc chuyển đi.

Chuyển nhà máy không giống như chuyển nhà, không phải gọi công ty chuyển nhà đến đóng gói một cái là được. Chuyển nhà máy có nghĩa là tạm thời ngừng hoạt động, đợi tìm được nhà máy mới, cộng với di dời lắp đặt thiết bị máy móc, rồi mới khởi công lại được, trước sau gì cũng phải mất một thời gian, khó có thể nói trước được. Trong khi mấy đơn hàng đang đẩy nhanh tốc độ, chớp mắt một cái là phải giao hàng liền, một khi trì hoãn, thì phải bồi thường thiệt hại cho bên kia.

Doanh nghiệp nhỏ chịu không nổi sức ép này.

nói cách khác, để không ảnh hưởng đến sản xuất và giao hàng, nhà họ Giang chỉ còn một cách duy nhất, chính là mua lại nhà xưởng.

Tổng giá trị của nhà máy là 15 triệu ( khoảng 45 tỷ VND), không được phép trả góp.

Nhà họ Giang tích lũy nhiều năm, tổng tài sản chắc chắn nhiều hơn con số này, nhưng phần lớn trong số đó là cổ phiếu và nguồn quỹ bất động sản, không thể thực hiện trong một thời gian ngắn, trong một tháng thì có thể rút được tiền mặt, bao gồm cả việc xin vay ngân hàng một khoản lớn, nhưng so với con số 15 triệu thì vẫn còn quá xa.

một khi không còn cách nào mua lại nhà máy, cũng có nghĩa là khoảng cách bị phá sản của nhà họ Giang không còn xa nữa. sự nghiệp nỗ lực trong hai mươi năm,có thể sẽ thành hư không trong một một buổi.

Giang Mạn mới bước chân ra xã hội đi làm với mức lương hàng tháng mấy nghìn, chạy đi đâu kiếm được số tiền khổng lồ hơn 10 triệu đề giúp đỡ bố mẹ đây?

Lúc đó cô đúng là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, tìm đến một số nhà đầu tư đã tiếp xúc trong chương trình, hy vọng họ có thể rót vốn cho bố mẹ. Mười triệu đối với đa số người đầu tư mà nói, không phải là một con số lớn, nhưng bảo họ bỏ tiền đầu tư vào xí nghiệp sản xuất nhỏ đang trên con đường tàn lụi, chắc chắn sẽ làm cho người ta cảm thấy đó là một trò đùa.

Giang Mạn cũng được xem như là một người hiểu chút ít trong giới thương nhân, chính bản thân cô cũng cảm thấy giống như một trò đùa.

Ngay tại lúc sứt đầu mẻ trán này, Giang Mạn một lần nữa đã gặp được Trình Khiên Bắc.

Khi đó đã là tháng tám cuối thu đầu đông, ba tháng đã trôi qua kể từ đêm đó. Nếu không phải tình cờ gặp gỡ, vì sự bận rộn và áp lực của thời gian này, cô gần như đã hoàn toàn quên mất người này và một đêm hỗn loạn kia.

Sẩm tối hôm đó, cô mời một nhà đầu tư cùng đi ăn tối. trên thực tế cô biết hy vọng xa vời, nhưng người ta có thể đồng ý lời mời của mình, cô đã hài lòng lắm rồi.

Kết quả tự nhiên giống như mong đợi vậy.

Nhà đầu tư kia nghe cô nói xong, cười cười mà bảo:" Ý của cô Giang đây, nói thẳng ra chính là kêu tôi giúp đỡ bỏ vốn mua lại một nhà xưởng, đúng không ? Bởi vì nhà máy của gia đình cô Giang cũng không có bất kỳ giá trị đầu tư nào, không phải sao?"

Giang Mạn kiên trì thưa chuyện:" Mặc dù lợi nhuận của doanh nghiệp nhỏ không thể so sánh được với các ngành công nghiệp mới nổi, nhưng rất nhiều ngành công nghiệp mới nổi vẫn phải dựa vào doanh nghiệp nhỏ, theo một nghĩa nào đó mà nói, thì doanh nghiệp nhỏ kỳ thực là gốc rễ huyết mạch của thương nghiệp. Hơn nữa nhà xưởng cũng được xem như là bất động sản, tôi nghĩ Tổng giám đốc Lý cũng biết, hiện nay đầu tư về bất động sản thì cơ bản không hề có sự rủi ro nào."

Người đàn ông cười đáp:" nói là nói như vậy, nhưng chúng tôi làm đầu tư, coi trọng vẫn là sự biến hóa của đồng tiền và tiềm năng phát triển kinh doanh. Về điểm này thì khẳng định nhà máy của các cô không có. Về phần nhà xưởng, cô hẳn là cũng biết về cái gọi là giá cao không người mua. Còn một điểm nữa là, ngay cả khi tôi có ý định đầu tư, các cổ đông của công ty chúng tôi chắc chắn cũng sẽ không sẵn lòng. cô Giang à, tôi thật sự không thể giúp được cô."

Giang Mạn hít sâu vào, gắng gượng đưa ra một nụ cười:" Cho dù thế nào, vẫn phải cảm ơn tổng giám đốc Lý bận trăm công nghìn việc đã nhín chút thời gian mà lắng nghe tôi nói hết."

Người đàn ông nhìn cô cười cười:" Người đẹp mời mà, có bận rộn nữa cũng phải nể mặt chứ, phải không nào?"

nói xong, cầm lấy bàn tay cô đang để trên mặt bàn, ánh mắt sáng rực, giọng nói mập mờ:" thật ra thì mười triệu cũng không tính là nhiều, mặc dù với tư cách là người chịu trách nhiệm của công ty thì tôi sẽ không cân nhắc, nhưng cá nhân tôi thì vẫn có thể suy nghĩ một chút, chỉ cần cô Giang đây......"

Ông ta còn chưa nói hết, Giang Mạn cũng đã hiểu được ý của ông ta.

Vị tổng tài họ Lý này, tuổi chừng bốn mươi, đã có vợ con. Giang Mạn vốn có ấn tượng tốt với ông ta, mới liên hệ ông ta, thử thuyết phục ông ta đầu tư cho nhà mình, vậy là đã hiểu hóa là một kẻ mặt người dạ thú.

cô rút tay về, miệng cười mà lòng không cười:" Tổng giám đốc Lý có thể đã hiểu lầm rồi."

Người đàn ông gật gật đầu, cười mà rằng:" không sao, cô Giang cứ về suy nghĩ xem thế nào, nghĩ xong rồi thì gọi điện thoại lại cho tôi."

Ông ta vừa dứt lời, trên vai đột nhiên xuất hiện một bàn tay, Giang Mạn thì đang cầm túi chuẩn bị đứng lên, vô thức nhìn theo hướng bàn tay kia lên trên, sau đó thì nhìn thấy gương mặt tuấn tú đã lâu không gặp.

Trình Khiên Bắc thản nhiên nhìn cô một cái rồi cúi đầu nhìn người đàn ông bên cạnh nói :" Lý tổng, lâu rồi không gặp."

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn anh, cười đáp:" Trình tổng, hân hạnh hân hạnh, cậu cũng tới đây ăn cơm sao?"

rõ ràng chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng khí thế ung dung của Trình Khiên Bắc không hề kém cạnh so với Lý tổng bốn mươi tuổi. Có lẽ là nguyên do tuổi trẻ tài cao, khí thế sắc sảo và tự tin trên người, đến cả người đàn ông trung niên cũng bị chấn áp hoàn toàn, thế cho nên người đàn ông trung niên trước mặt anh này, thậm chí lại có vẻ hơi khúm núm.

Giang Mạn nhìn sang phía anh, dù sao lúc trước đã tính đâu ra đó có gặp lại thì không quen biết, cho nên cô cũng không làm bộ giả mù sa mưa mà hàn huyên, đứng lên nói:" Tổng giám đốc Lý, vậy tôi xin cáo từ."

Lý tổng gật gật đầu, rồi vội vàng hàn huyên với người vô tình gặp được là Trình Khiên Bắc, không hề chú ý đối với việc cô đi hay ở.

Giang Mạn đi ra khỏi nhà hàng, hít một hơi thật sâu trong cơn gió lạnh giữa hoàng hôn.

Mặc dù mười triệu không cũng không đáng để cô phải bán mình, nhưng cũng thực sự khiến cả nhà họ hỗn loạn và phá vỡ cuộc sống vốn yên ổn của họ.

cô có phần phiền muộn mà vò vò tóc, uất nghẹn trong lòng chất chứa suốt một thời gian dài không có chỗ trút ra, cuối cùng cũng chỉ phải tự mình nuốt xuống. cô đi đến bên cạnh xe mình, đang chuẩn bị lên xe, chợt nghe phía sau có người gọi tên cô.

Thanh âm này không tính là quen thuộc, nhưng cũng không đến mức quá xa lạ.

cô sững người quay đầu lại, nhìn thấy Trình Khiên Bắc đang từ tốn đi tới chỗ cô.

Hồi nãy không nhìn kỹ, hiện giờ nương theo ánh đèn đêm, nhìn về phía người đàn ông từng cùng mình một đêm này, Giang Mạn không thể không thừa nhận, vẻ bên ngoài của anh thực sự đẹp, vóc dáng cao to rắn rỏi, các đường nét trên khuôn mặt đứng đắn một cách nghịch lý.

Đúng vậy, chính là đẹp một cách nghịch lý. Bởi vì phía sau đường nét khuôn mặt đứng đắn này, lại mơ hồ che giấu một sự tà khí.

Trong khoảnh khắc đó, bỗng dưng Giang Mạn có chút hối hận, hồi đó không nên bốc đồng mà cùng anh trải qua một đêm như thế có phải hay không ?

Có điều ý niệm trong đầu này cũng chỉ là thoáng qua, dù sao thời gian đã chứng minh, sau đêm hôm đó, cũng không phát sinh cái gì.

Trình Khiên Bắc đi đến trước mặt cô, nghiêng đầu nhìn cô cười như không cười.

không có người ngoài, Giang Mạn thật ra cũng không cố ý giả bộ làm cái gì, cười nhạt mở miệng:" Sư huynh, có việc sao?"

Trình Khiên Bắc nói :" nói chuyện của em chút chứ?"

"Chuyện của em à?"

Trình Khiên Bắc hỏi:" Em cần tiền đúng không ?"

Giang Mạn đoán rằng anh và Lý tổng vừa nãy hàn huyên, và đã biết chuyện mình tìm người đầu tư. Vì thế cười đáp:" Sao nào? Trình tổng tính đầu tư cho nhà máy của chúng tôi sao?"

Trình Khiên Bắc cười:" Cũng không tính là đầu tư. Xem như là một giao dịch đi, không biết sư muội có hứng thú không ?"

Giang Mạn nhướng mày ý bảo anh nói tiếp.

Bằng giọng bâng quơ nhẹ nhàng, Trình Khiên Bắc nói :" Gần đây ông nội tôi bệnh nặng, chuẩn bị phân chia tài sản, tôi là con riêng, không có ưu thế gì, phải khiến cho ông cụ vui lòng mới được. Mong mỏi lớn nhất của ông cụ đối với tôi chính là thành gia lập nghiệp. hiện giờ xem như tôi đã lập nghiệp rồi, nhưng trước mắt thì độc thân, cho nên khoảng cách thành gia hẵng còn cách qua xa, vì thế tạm thời chỉ có thể kết hôn giả trước, đối phó ông cụ một chút."

Đối với thân thế của anh Giang Mạn hoàn toàn không biết gì hết, đột ngột nghe thấy anh bâng quơ nói ra hai từ " con riêng ", ngây người một lúc mới định thần lại, hỏi:" Ý của anh , giao dịch này là kêu tôi và anh kết hôn giả?"

Trình Khiên Bắc gật đầu:" Cũng không hoàn toàn là giả, vì liên quan đến vấn đề xử lý tài sản, thân phận nhất định phải hợp pháp.

anh dừng một chút, " Em giúp tôi diễn vai này, thù lao là mười triệu, ý em thế nào?"

Giang Mạn hỏi:" Chỉ cần diễn sao?"

Trình Khiên Bắc cười:" Chẳng lẽ em muốn diễn giả làm thật ?"

không thể không nói, sau khi trải qua nhiều lần kiếm tiền thất bại, cơ hội từ trên trời rơi xuống mười triệu này, vẫn khiến cho Giang Mạn bị cám dỗ ngay lập tức, cô ngập ngừng một lát rồi hỏi:" Vậy có thời hạn hay không ?"

Trình Khiên Bắc đáp:" Khi ông nội tôi qua đời, có thể hủy bỏ mối quan hệ." nói xong lại bổ sung thêm một câu," Năm nay ông nội tôi tám mươi hai tuổi, đang bị ung thư, mặc dù đã được hóa trị, nhưng bác sĩ nói, có thể sống thêm ba năm nữa thì đó là một kỳ tích."

Giang Mạn học kinh tế, dùng tư dư kinh tế để suy xét, một cuộc hôn nhân giả nhiều nhất là ba năm đổi lấy thù lao mười triệu, bất kể từ phương diện nào mà nói, đều chắc chắn không bị thua thiệt. Chi phí duy nhất cô có thể chi trả chính là thân phận ly hôn còn lại trong sổ hộ khẩu sau khi hủy bỏ mối quan hệ.

Nhưng so với mười triệu, chi phí phải trả này hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Có bao nhiêu người cả đời cũng không kiếm được mười triệu đấy!

cô ngẫm nghĩ, lại hỏi:" Sao lại tìm em?"

anh muốn tìm một người phụ nữ cùng anh đóng kịch, quả thực quá dễ dàng, đâu cần phải tìm cô, một sư muội cũng chẳng tính là quen thân

Trình Khiên Bắc cười:" Con người tôi rất sợ phiền phức, nếu tìm người phụ nữ khác, tôi sợ đến lúc đó lại bị quấn lấy không buông. Nhưng nếu người đó là em,thì sẽ không có băn khoăn này."

Mặc dù lời này có phần ngạo mạn muốn ăn đòn, nhưng lại khiến người ta không thể phản bác. một người đàn ông trẻ tuổi phóng khoáng nhiều tiền, đối với phụ nữ mà nói, giống y như thịt Đường Tăng, một khi mối quan hệ được thiết lập, có lẽ chín trên mười người đều không muốn buông tay.

Mà Giang Mạn thì khác, hồi đó sau khi trải qua một đêm, không chỉ không lợi dụng cơ hội, còn chủ động phân rõ giới hạn. Vì vậy Trình Khiên Bắc nói như vậy, cô liền cảm thấy anh tìm đến cô là rất hợp tình hợp lý.

cô suy nghĩ trong giây lát, mỉm cười gật gật đầu, vươn tay ra phía anh :" Hoàn thành giao dịch, hợp tác vui vẻ."