Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 39




Edit: Michellevn

Giang Mạn thức dậy, rửa mặt xong thì Trình Khiên Bắc đã làm xong bữa sáng.

Bữa sáng là bánh mì nướng sanwich, kẹp trứng opla và pa tê. Ngoài ra còn có cả hai ly sữa nóng, tuy đơn giản, nhưng xem ra vẫn ngon hơn bánh mì mà hàng ngày gm vẫn Giang Mạn nướng.

cô nhìn bữa sáng bày ra trên bàn ăn, cười bảo:" Còn rất trang trọng đó nha!"

Trình Khiên Bắc mỉm cười:" Trong tủ lạnh của em chẳng có đồ gì cả, ráng ăn tạm chút đi!"

Vừa dứt lời, điện thoại di động để trên bàn vang lên, anh đưa mắt nhìn rồi cầm máy lên nghe,:" Ừm, cậu gửi qua đây."

Sau khi cúp điện thoại, lướt mắt xem tin nhắn gửi đến điện thoại, nói với Giang Mạn:" Trợ lý của tôi đã chuẩn bị xong bản tuyên bố, giờ tôi sẽ đăng lên weibo của tôi ngay đây."

Giang Mạn:" Quả nhiên là làm boss lớn có khác, đến bản tuyên bố cũng có trợ lý viết cho."

Ấy vậy mà Trình Khiên Bắc còn thừa nhận hết sức là vênh váo:" Bằng không thì dùng cậu ta để làm gì?", rồi nói tiếp," Em cần chuẩn bị tâm lý."

Giang Mạn ngẩn người, cười bảo:" Chuẩn bị tâm lý để nổi tiếng ngay ấy hả?"

Trình Khiên Bắc quan sát nét mặt không mấy để tâm của cô, hiếm khi nói bằng giọng nghiêm túc:" Mặc dù tôi không phải là nhân vật của công chúng, loại chuyện này chờ sức nóng qua đi thì công chúng cũng sẽ mau chóng quên ngay mà thôi. Nhưng danh tính của em một khi bị tiết lộ ra, thì có nghĩa là sau này sẽ ràng buộc chặt chẽ với tên của tôi, đến lúc đó muốn phủi sạch cũng không phủi được nữa."

Giang Mạn có chút ngơ ngẩn, anh nói không sai, mặc dù anh không phải ngôi sao nổi tiếng, cũng không được xem là nhân vật chân chính của công chúng, nhưng suy cho cùng vẫn có vài phần nổi tiếng, hơn nữa thân phận cháu trai riêng của Diệp Hạc Minh hiện đang bị phơi bày, chuyện tranh chấp sản vật sôi sục ồn ào, e là trong suốt cả thời gian dài, anh đều có thể trở thành chủ đề trong cuộc nói chuyện của mọi người. Mà cô là vợ của anh, chẳng những không thể đứng ngoài phong ba bão táp, mà sợ là nửa đời sau khi mọi người nhắc tới cô, thì không thể tách rời khỏi cái tên Trình Khiên Bắc này. Ngay cả khi một ngày nào đó hai người chia tay, cô có một cuộc sống mới, cũng chắc chắn không thể thoát khỏi thân phận này.

Đây chính là cái giá phải trả khi ở bên một người nổi tiếng.

Giang Mạn trước giờ luôn tự nhận mình là người rất sợ phiền phức, thế nhưng...... cô ngẩng đầu nhìn anh. hiện giờ nhà học Diệp hợp lực chống lại một mình anh, nếu cô cũng lựa chọn bo bo giữ mình, thì quả thật anh chỉ còn lại một mình!

Giang Mạn mỉm cười, làm ra vẻ thoải mái:" không phủi được nữa mới tốt đó chứ! Nếu ngày nào đó chúng ta chia tay, tôi còn có thể kiếm cớ vơ vét tài sản của anh."

Trình Khiên Bắc cười:" Được à! Chỉ lo em không vơ vét tài sản thôi." anh đăng bản tuyên bố lên xong đưa điện thoại di động cho cô, " Em xem chút đi."

Giang Mạn đón lấy điện thoại, bản tuyên bố này ngắn gọn và súc tích. Thừa nhận mình là con riêng của nhà họ Diệp, nhưng hợp đồng cho tặng của ông cụ Diệp là được ký kết dưới tình huống ý thức rõ ràng, có giấy chứng nhận của bác sĩ và chứng kiến của luật sư. anh và bà xã vẫn luôn gìn giữ những tác phẩm này một cách cẩn thận, và sẽ tiếp tục như vậy trong tương lai, tuyệt đối sẽ không biến nó thành hàng hóa trong tay những kẻ đen lòng hám lợi. Mọi chuyện còn lại không giải thích nhiều, chờ pháp luật chứng minh.

cô xem xong hỏi anh:" Vụ kiện này làm được không ?"

Trình Khiên Bắc lắc đầu:" Khó nói lắm, nói cho cùng cả nhà họ Diệp nhìn bề ngoài đều đang đứng về tình về lý. Ngay cả khi không xác định được tôi lừa gạt, nhưng nếu gặp phải một thẩm phán ba phải, không chừng sẽ phán hợp đồng vô hiệu, và sau đó thì tất cả những người có quyền thừa kế sẽ được thừa hưởng những bức tranh và bản thảo đó trên cơ sở bình đẳng."

Giang Mạn nói :" Bất kể làm thế nào? Dù sao đi nữa cũng không thể để người khác nghĩ rằng những bức tranh đó là anh lừa gạt được từ trong tay ông cụ Diệp."

Trình Khiên Bắc cười:" Lúc ấy tôi tìm em đến dỗ ông cụ vui vẻ, chính là để có thêm chút tài sản, theo một nghĩa nào đó, cũng là lừa gạt. Có điều ông nội lại cho tôi toàn bộ tranh và bản thảo, điều đó thực sự làm tôi bất ngờ."

Giang Mạn cũng không cho là đúng:" Lúc trước hai nhà con ông cụ Diệp cũng không ít lần khoe mẽ ra vẻ trước mặt ông cụ Diệp đó thôi, ai mà không phải vì muốn phân chia thêm tài sản chứ? Mặt khác, tuy rằng anh lừa gạt ông cụ Diệp, nhưng về cơ bản là để cho ông cụ nhà anh vui vẻ, đấy người ta gọi là nói dối thiện chí, hiểu không hả?"

Trình Khiên Bắc nghẹo đầu nhìn cô :" Sao tôi cảm thấy tam quan của em so với tôi còn bất chính hơn ấy nhỉ?"

Giang Mạn không để ý đáp lại:" Tôi cũng chẳng phải TIểu Bạch Hoa chân thiện mỹ gì cả, nhất là lúc đối mặt với tiền tài."

Trình Khiên Bắc gật gù, vươn tay cho cô một like, nói bằng giọng trêu chọc:"Thẳng thẳn vô tư, tôi thích."

Giang Mạn bị anh chọc cười, từ dưới gầm bàn đá anh một cước:" đang là lúc nào đây hả, mà sao anh không lo lắng chút nào là sao?"

Trình Khiên Bắc nhún nhún vai:" Từ giây phút ông nội cho tôi đồ vật, tôi đã biết sớm muộn rồi cũng sẽ có một ngày như này. Vẫn là câu nói kia, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn." nói xong nhìn sang cô, dường như nhớ ra cái gì lại nói tiếp," Cơ mà, hiện giờ có một số chuyện, chúng ta phải cùng nhau làm."

"Chuyện gì?"

Trình Khiên Bắc nói :" Nếu bây giờ chúng ta đã diễn giả làm thật, thì không thể chỉ mình chúng ta biết chuyện này, mà phải để cho tất cả mọi người đều biết chúng ta là vợ chồng chân chính, bằng không để nhà họ Diệp tiết lộ ra em là vợ giả do tôi tìm đến lừa gạt ông nội, lúc đó chúng ta có giải thích gì đi nữa thì cũng có chút bị động."

Giang Mạn gật đầu có chút đăm chiêu:" nói phải."

Trình Khiên Bắc nhìn vào mắt cô, nghiêm túc hỏi:" Em đã sẵn sàng rồi chứ?"

Giang Mạn cười:" Sao tôi có cảm giác anh giống như tự mình biến thành siêu sao nổi tiếng ấy nhỉ, làm vợ của anh còn phải xây dựng tâm lý nữa cơ đấy?"

Trình Khiên Bắc cười:" Là tôi lo lắng lỡ đâu tôi có tiếng xâu, khiến em phải chịu liên lụy."

Giang Mạn thoáng thu lại nụ cười, nghiêm mặt bảo:" Nếu anh thực sự có tiếng xấu, tôi sẽ cùng anh ."

Trình Khiên Bắc sững người, ánh mắt khẽ động, vẻ mặt có phần xúc động, qua một lát anh mới lại nói tiếp:" Tranh của ông nội tôi định giá mười mấy hai mươi triệu, đủ để truyền thông một trận vui hết mình, một khi thân phận của em bị lộ ra, khẳng định không được yên bình, chúng ta cũng không thể sống tách ra nữa, chút nữa em thu dọn một chút, chuyển qua chỗ của tôi bên kia."

Đối với chuyện ở chung, Giang Mạn cũng không có ý kiến gì, trên thực tế về cơ bản mỗi cuối tuần anh đều đến chỗ cô qua đêm, cũng xem như tình trạng sống chung một nửa.

Nhưng cô ở căn hộ nhỏ này của mình đã sắp được ba năm, sống hết sức là quen thuộc thoải mái, thật sự là không muốn dời ổ, cô nói bằng giọng có chút bất mãn:" Vì sao không phải là anh chuyển đến chỗ này của tôi chứ? Chê chỗ này của tôi nhỏ à? không chứa nổi thân thể quý giá của ông chủ lớn là anh sao?"

Trình Khiên Bắc mỉm cười bất đắc dĩ:" Em nói đạo lý chút chứ, chỗ này của em không có kiểm soát, ai cũng có thể ra vào. Lần trước tôi còn nhìn thấy một tên lén lén lút lút, quanh quẩn ở cửa thang máy tầng lầu nhà em. Tôi đã túm hắn đưa tới đồn công an, sau đó biết được quả đúng là kẻ cuồng nhìn lén."

Giang Mạn kinh hãi:" thật thế sao? Sao anh không nói cho tôi?"

Trình Khiên Bắc bảo:" một mình em ở, tôi lo em bị dọa."

anh nói như vậy, Giang Mạn cảm thấy thực sự có đạo lý, cô nghĩ về cảnh tượng sau này bị truyền thông theo đuôi, thì không khỏi rùng mình ớn lạnh, bèn nói :" Được, vậy chút nữa tôi thu dọn hành lý rồi chuyển qua chỗ anh."

Trình Khiên Bắc cong môi cười, nói tiếp:" Còn có một chuyện phải làm liền đây."

" Chuyện gì?"

" Ba mẹ em đó!"

Lúc này Giang Mạn mới nhớ ra, mặc dù cha mẹ không hay lên mạng lắm, nhưng sao tránh được nhiều người xung quanh, chỉ tính riêng cái xưởng của nhà họ, cũng đã hơn trăm người, công nhân làm việc lâu một chút thì đều quen biết cô. Khi tin tức đưa lên thì chắc chắn ba mẹ sẽ nhanh chóng nghe nói đến.

Cho rằng cô con gái nhà mình vẫn luôn độc thân, thì lại biết được từ trên mạng hóa ra đã kết hôn rồi, hai ông bà còn không tức chết. Cho nên phương pháp tốt nhất chính là phải đi tự thú ngay lập tức.

Giang Mạn cảm thấy tuổi trẻ của mình cũng thật sự là quá loạn. Vì một ngàn năm trăm vạn, mà cùng người ta lén lút làm kết hôn giả chứng nhận thật, sau đó lại cùng đối tượng kết hôn giả lăn lên giường, lăn qua lăn lại rồi nảy sinh tình cảm thực, duy trì hôn nhân nhân giả hơn hai năm, thì trong một đêm lại biến thành vợ chồng thật, hiện giờ còn phải vội vàng thông báo với thiên hạ.

Bản thân cô cảm thấy buồn cười, gật gật gù gù:" Đúng lúc tôi định về nhà hôm nay, vậy chúng ta chuyển nhà xong thì anh cùng tôi đi về."

Cũng không biết ba mẹ cô có bị cô làm cho tức hộc máu hay không .

Lần này thoáng cái đến phiên Trình Khiên Bắc ngắc ngứ, anh yên lặng trong giây lát, rồi tằng hắng có chút không được tự nhiên, hỏi bằng giọng thăm dò:" Nhà em có tục lệ gì không ?"

Giang Mạn còn chưa hiểu ra:" Tục lệ gì chứ?"

Trình Khiên Bắc:" Kiểu như là con rể lần đầu gặp cha mẹ vợ thì có phải chú ý gì không ?"

Giang Mạn ngẫm nghĩ, lắc đầu:" Tôi cũng không có kinh nghiệm, cứ tùy đi! "

Trình Khiên Bắc thấp giọng:" Này cũng không thể tùy được mà? Chúng ta lĩnh chứng hơn hai năm rồi, giờ mới nói cho họ, tôi sợ là họ sẽ đuổi tôi ra ngoài luôn."

Giang Mạn ngẩn người, tưởng tượng trong đầu cảnh anh bị cha mẹ mình cầm chổi đuổi ra khỏi cửa, không nhịn được bật cười:" Tôi nghĩ anh nên chuẩn bị cái mũ sắt an toàn một chút."

Trình Khiên Bắc đơ mặt lườm cô, nói bằng giọng không vui:" Tôi là đang cùng em bàn bạc cách đối phó, em có thể nghiêm túc chút được không hả?"

Giang Mạn khoát khoát tay:" Yên tâm đi, ba mẹ tôi rất tốt tính, muốn đánh thì cũng chỉ đánh tôi thôi, tuyệt đối sẽ không đánh con nhà người khác."

Trình Khiên Bắc nhíu nhíu mày suy nghĩ, nghiêm túc hỏi:" Họ sẽ đánh em gay gắt lắm sao?"

Giang Mạn khoát tay không để ý lắm:" không hề gì, nếu họ thật sự tức giận thì cứ để họ đánh một trận thôi! Tôi giấu họ loại chuyện này, quả thật là tôi sai."

Trình Khiên Bắc nói :" Vậy đến lúc đó cứ để họ đánh tôi đi!"

Giang Mạn thoáng ngây người, cười bảo:" Yên tâm đi mà, anh phải biểu hiện tốt một chút, để họ cảm thấy anh rất tương xứng, biết đâu họ sẽ không quá so đo. Ba mẹ tôi là kiểu cha mẹ Trung Quốc truyền thống, vẫn rất mong mỏi tôi nhanh chóng kết hôn, thời gian trước còn muốn tôi đi xem mắt đấy!"

Trình Khiên Bắc như có điều suy nghĩ gật gật đầu:" Vậy tôi sẽ cố gắng."

" Cố gắng gì chứ?"

"Cố gắng biểu hiện tốt một chút."

Giang Mạn nghẹo đầu nhìn anh, theo lý mà nói anh tuấn tú lịch sự muốn gì có đó, chắc chắn là loại hình con rể mà các bậc phụ huynh hài lòng nhất. Nếu như không phải đột nhiên nói cho cha mẹ mình rằng mình đã kết hôn với người này hơn hai năm, thì cha mẹ hẳn là vẫn vui vẻ vô cùng.

Cuộc đời của cô sao mà lại loạn thế này nhỉ? Cơ mà hiện giờ thậm chí để nghĩ về nó cô cũng chẳng có thời gian mà nghĩ.

Ăn sáng xong, thì phải chuẩn bị dọn nhà. Cũng may hai người cách nhau không xa mấy, lái xe qua chỉ mất bốn năm mươi phút thì có thể về lúc nào cũng được, cho nên cũng không cần làm to chuyện, chỉ cần mang theo nhu yếu phẩm hàng ngày và quần áo theo mùa, một va ly nhỏ là đủ.

Có điều sau khi dọn đến nhà Trình Khiên Bắc, lại bận rộn một hồi, vì cô phải sắp xếp từng chút một những đồ của mình mang tới.

Giang Mạn đã quen với ranh giới giữa hai người, theo ý cô thì nơi này là địa bàn của người khác, cô là một kẻ xâm nhập, cho nên luôn có chút không được tự nhiên, chỉ lo làm loạn mọi thứ của Trình Khiên Bắc.

Trình Khiên Bắc ở bên cạnh vẫn luôn quan sát cô sắp xếp, vốn dĩ muốn để cho cô có thời gian thích ứng, nhưng trông thấy động tác của cô mang theo những xa lạ, rốt cuộc cũng không nhịn được mà thở dài mở miệng:" Giang Mạn, hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng đích thực."

" Hả?" Giang Mạn vẫn chưa hiểu, quay đầu nhìn anh kỳ quái.

Trình Khiên Bắc khẽ cười:" Vợ chồng đích thực là một thể cộng động tuy hai mà một, nhà của tôi chính là nhà của em, không thể xem là chỗ mà em tá túc được."

Giang Mạn hiểu ý của anh, cười cười có chút không mấy tự nhiên:" Chỉ là tôi còn chưa quen lắm."

Trình Khiên Bắc cũng cười:" Ừ, vậy tôi cho em một giờ em hãy mau chóng làm quen đi."

Giang Mạn ngẩn người, phản ứng lại kịp thì mỉm cười tiến lên cho anh một đấm:" một giờ? anh còn thân thiện hiểu lòng người quá nhỉ?"

Trình Khiên Bắc không để cô thu lại nắm đấm, túm lấy nắm đấm của cô trong tay mình, tay kia thì kéo cả người cô vào trong lòng mình, nhìn vào mắt cô, khẽ cười bảo:" Đúng, giống như này này. Tôi mong em thích ứng với mọi thứ của tôi, giống như thích ứng với cơ thể của tôi vậy."