Thần Ấn Vương Tọa

Chương 82: Quang Nguyên Tố Linh Lô và con heo nhỏ




Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Ôm chặt Thải Nhi, Long Hạo Thần cắn chặt răng.

"Đều tại tôi, không bảo vệ được cô, mới khiến cô phải dùng Luân Hồi Linh Lô."

Thải Nhi mỉm cười.

"Ngốc, chỉ cần anh không có việc gì là tốt rồi. Sau khi anh cùng Hạo Nguyệt dung hợp, khí thế thật kỳ quái, ngay cả Luân Hồi kiếm của tôi cũng bị kích động. Xem ra tôi tu luyện còn chưa đủ."

Ôm siết Thải Nhi, Long Hạo Thần trầm giọng nói.

"Từ giờ trở đi, trước khi khứu giác của cô hồi phục, tôi không cho phép cô tham gia trận chiến nào, chỉ có thể nghỉ ngơi tại đây."

Thải Nhi sững sờ, bật thốt.

"Như vậy sao được? Tôi muốn đi theo anh."

Long Hạo Thần lắc đầu, gần như ngang ngược nói.

"Không được, chỉ có thể ở lại đây. Trên chiến trường tôi không có năng lực bảo vệ cô, cũng không muốn để cô gặp nguy hiểm nữa. Thải Nhi, chúng bên nhau lâu như vậy, cho tới giờ tôi chưa cầu xin cô cái gì. Nhưng lần này cô phải đồng ý với tôi, nhất định phải."

Thải Nhi trầm mặc, đối với Long Hạo Thần đột nhiên kiên quyết nàng có chút không thích ứng. Nhưng nàng có thể cảm giác ra Long Hạo Thần tâm tình kích động, thân thể khẽ run.

"Thải Nhi, cô biết không? Tôi rất sợ mất đi cô. Tôi hứa với cô, khi không có cô bên cạnh, tôi sẽ bảo vệ tốt chính mình, nhất định sẽ bình an trở về không để cô lo lắng."

Thải Nhi ở trong ngực hắn nhẹ gật đầu.

"Tốt, tôi nghe lời anh."

Long Hạo Thần hết sức vui mừng.

"Cảm ơn cô, Thải Nhi."

Thải Nhi tựa vào lồng ngực ấm áp, dịu dàng nói.

"Chỉ cần anh thời thời khắc khắc nhớ rõ, tôi càng sợ mất đi anh. Trên đời này, anh là người duy nhất có thể cho tôi ấm áp."

Long Hạo Thần nhẹ hôn lên trán nàng. Hai người gần như cùng lúc nhắm mắt lại, vẻ mặt thoải mái, hai trái tim càng gần nhau hơn.

………….

Tổng bộ Thích Khách Thánh Điện.

Hiệp Giả Thánh Nguyệt lẳng lặng ngồi trên ghế lớn toàn màu đen, bên cạnh ông đứng phó tổng trưởng Khu Ma quan, tạm thời phụ trách công việc của Thánh Linh Tâm phòng ngừa cơ mật bị tiết lộ, Liêu Thiên Trạch.

"Hiệp Giả đại nhân, tình hình là như thế."

Liêu Thiên Trạch vừa mới báo cáo xong tình huống mười Tân Săn Ma Đoàn chặn giết đội vận lương ma tộc, kể cả cái hộp này.

"Thứ này thật trân quý! Cũng thiệt thòi Long Hạo Thần cam lòng đưa ra." Gương mặt già nua của Thánh Nguyệt khó được toát ý cười, ngón tay nhẹ gõ cái hộp, ánh mắt lóe sáng không biết đang nghĩ cái gì.

Liêu Thiên Trạch nói.

"Theo Cao Anh Kiệt nói thì nhóm Long Hạo Thần không có mở ra cái hộp liền giao ngay, là sợ vật trong yếu liên quan đến Khu Ma quan. Những đứa bé này thật không đơn giản. Nếu là tôi chưa chắc chịu giao ra. Lần này bọn họ gặp lực cản lớn, phỏng chừng là đám Cao Anh Kiệt ra tay mới diệt được ma tộc thủ hộ thứ này. Đây chính là linh lô, thủ hộ linh lô ít nhất cũng phải là ma tộc cấp bảy. Nếu không phải vật này là quang thuộc tính, chỉ sợ sẽ bảo vệ thêm nghiêm ngặt."

Thánh Nguyệt hơi vuốt cằm, nói.

"Mặc kệ thế nào, mấy đứa trẻ này vô tư kính dâng như thế, Thích Khách Thánh Điện chúng ta cũng không thể keo kiệt.

Nói xong ngón tay ông khều nhẹ, nắp hộp cứng chắc *bụp* một tiếng bật ra.

Một đoàn ánh sáng trắng nhu hòa lặng lẽ dâng lên. Có thể thấy rõ ràng đó là một thân người nhỏ xíu, chỉ cao khoảng nửa mét, toàn thân tản ra ánh sáng trắng thánh khiết. Sau lưng đôi cánh nhỏ có chút nếp uốn giãn ra, nhưng không thể bay lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mệt mỏi, khe khẽ giãy dụa, cố gắng đập cánh.

Quang nguyên tố linh lô. Không sai, nhóm Long Hạo Thần cướp lại cái hộp này rõ ràng là một Quang nguyên tố tinh linh, nguyên tố linh lô trân quý vô cùng.

Linh lô và các báu vật khác thì ma tộc cũng có thể hấp thu, nhưng ngoại trừ Quang nguyên tố linh lô ra. Bởi vì ma tộc trời sinh có hắc ám thuộc tính, bài xích những gì liên quan đến quang thuộc tính. Nếu chúng hấp thu thứ này, uy lực so với độc dược độc nhất càng mạnh.

Nếu Long Hạo Thần biết rõ trong hộp là Quang nguyên tố linh lô, chỉ sợ cũng sẽ do dự một chốc mới làm ra quyết định.

Trong tất cả nguyên tố linh lô, trân quý nhất là quang nguyên tố và ám nguyên tố. Bởi vì chúng nó chẳng những quý hiếm, hơn nữa đối với nhân loại và ma tộc đều có ý nghĩa không tầm thường.

Quang nguyên tố linh lô không đứng hạng đầu trong số linh lô, đương nhiên cũng mạnh hơn Thánh Dẫn Linh Lô rất nhiều, vị trí khoảng chứng hai mươi. Nhưng nó có một đặc thù giống Thánh Dẫn Linh Lô, chính là bản tính nhu hòa, hoàn hoàn tương phản với ám nguyên tố linh lô khốc liệt.

Sau khi hấp thu Quang nguyên tố linh lô, chỉ cần không gặp phải linh lô có thuộc tính tương khắc, thì sẽ không phát sinh bài xích. Hơn nữa công dụng của Quang nguyên tố linh lô phổ biến nhất, sử dụng được trên người kẻ có được quang thuộc tính. Thích hợp nhất dĩ nhiên là mục sư, kỵ sĩ và ma pháp sư quang hệ. Trong bọn họ nếu ai thấy Quang nguyên tố linh lô, chỉ sợ không tiếc bất cứ giá nào giành lấy.

Thánh Nguyệt nhìn bé con, mỉm cười nói.

"Nỗi thống khổ của ngươi đã mất, hãy để ta giúp ngươi tìm đồng bạn. Nếu không, ngươi suy yếu như vậy chỉ có thể dần dần biến mất."

Ngẩng đầu nhìn Liêu Thiên Trạch, trong mắt Thánh Nguyệt tia nhu hòa dần bị lạnh lẽo thay thế.

"Nếu ta đoán không sai, ma tộc vận chuyển Quang nguyên tố linh lô đến đại doanh, là muốn theo chúng ta làm giao dịch. Khả năng lớn nhất là để đổi lương thực."

Liên minh thánh điện hiểu rõ ma tộc thiếu lương thực, nhưng đối mặt một ít báu vật đặc biệt, đôi khi liên minh thánh điện có thể tiến hành giao dịch với ma tộc, coi như thuận theo nhu cầu. Hai bên nghĩ rằng họ có được đều là thứ mình cần nhất.

Ví dụ ma tộc từng bị liên minh thánh điện bắt một vị ma thần cấp thấp, cuối cùng bằng vào mười linh lô hướng nhân loại đổi về tù binh ma thần.

Sáu ngàn năm chiến tranh, tạo quan hệ nước lửa khó dung hòa giữa nhân loại và ma tộc. Nhưng trong quá trình chiến tranh cũng phải toàn chuyện xấu.

Liêu Thiên Trạch hơi do dự, nói.

"Hiệp Giả đại nhân, ý của ngài là đem Quang nguyên tố linh lô trả lại đoàn đội đã lấy được nó?"

Thánh Nguyệt lắc đầu, nói.

"Vậy thì không. Bản thân Thích Khách Thánh Điện chúng ta không dùng được thứ này, nhưng nhiệm vụ là do mười đội Săn Ma Đoàn cùng làm. Hơn nữa ngươi cũng hiểu rõ giá trị của Quang nguyên tố linh lô. Nếu chỉ trả lại cho đội Long Hạo Thần, một khi tin tức bị tiết lộ, chỉ sợ sẽ khiến mọi người phẫn nộ. Như thế thật không tốt, chẳng những không biểu hiện ra tính rộng rãi của Thích Khách Thánh Điện chúng ta, ngược lại có hiệu quả ngược."

Liêu Thiên Trạch khó hiểu nói.

"Như vậy chúng ta phải làm gì?"

Thánh Nguyệt duỗi ra một ngón tay nhẹ vuốt đỉnh đầu Quang nguyên tố linh lô.

"Khiến cho bé tự mình tuyển chọn."

Nói xong đáy mắt ông hiện tia gian xảo. Đó là một mũi tên trúng hai con chim! Nghĩ đến đây, Hiệp Giả đại nhân có chút đắc ý.

……………………

Lúc đám Long Hạo Thần trở về đã là giữa trưa, mọi người mệt mỏi không ăn cả cơm trưa. Khi sắc trời lần nữa biến đen, một tiếng hét đánh thức mọi người khỏi giấc mơ.

"A! A!! A!!! Vì cái gì, tại sao phải như vậy!!!!"

Tiếng hét thảm quanh quẩn trong phòng đánh thức mọi người.

"Làm sao vậy? Làm sao vậy?" Tư Mã Tiên nghiêng người bật dậy, bắt lấy pháp trượng đặt bên giường.

Bên kia Vương Nguyên Nguyên cũng bắn người lên, chỉ mặc áo mỏng đã nhảy xuống giường.

Thanh âm phát ra từ giường Trần Anh Nhi. Bởi vì cô bắt chước Thải Nhi dùng màn vải vây quanh giường, nên mọi người ở bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong.

Mấy người còn lại đều tỉnh giấc. Vương Nguyên Nguyên là con gái, trước tiến lên vén màn vải nhìn vào trong. Chợt thấy, ngay cả cô cũng ngây ngẩn.

Theo góc độ của mấy người khác thì không trông thấy cái gì. Long Hạo Thần lúc này cũng cùng Thải Nhi xuống giường, vài bước đã đi tới bên giường Vương Nguyên Nguyên. Nhưng trên giường là con gái, hắn không tiện vào bên trong xem, vội vàng hỏi Vương Nguyên Nguyên.

"Anh Nhi làm sao vậy?"

"Các người tự xem đi." Vương Nguyên Nguyên nghiêng đầu.

Long Hạo Thần thấy rõ khóe miệng cô co giật dường như muốn cười.

Vương Nguyên Nguyên tránh ra, mọi người đương nhiên thấy được tình huống bên trong. Chỉ thấy Trần Anh Nhi vẻ mặt khóc không ra nước mắt ngồi ở đó, trong ngực cô có một con heo nhỏ đang cọ tới cọ lui.

Heo nhỏ toàn thân trắng bóc, da càng trong suốt như thịt trái vải, chiều cao chỉ khoảng một mét. Dưới làn da trắng mơ hồ lóe ánh sáng ngà.

"Anh Nhi, làm sao vậy? Đây là triệu hoán thú của cô?" Long Hạo Thần nghi hoặc hỏi. Trải qua mấy tiếng đồng hồ nghỉ ngơi, sắc mặt hắn đã tốt hơn trước. Tuy không thể chiến đấu nhưng không ảnh hưởng đi đường.

Trần Anh Nhi đột nhiên khóc, ngực ôm heo nhỏ nhào lên giường bật khóc, nước mắt giàn giụa. Nhìn dáng vẻ của cô thống khổ nói không nên lời.

Lâm Hâm chạy tới nghi hoặc hỏi.

"Sao khóc thương tâm dữ vậy. Heo con này rất đáng yêu, buổi tối có muốn ăn heo sữa quay không?" Vừa nói ngón tay y bốc lên một ngọn lửa.

Cái đầu heo tròn quay từ bên hông Trần Anh Nhi chui ra, hung dữ trừng Lâm Hâm, hướng hắn phun khí.

*Phụp* Hỏa diễm trên tay Lâm Hâm cứ như vậy tắt.

"A, con heo nhỏ này thú vị nha! Anh Nhi, cái này chắc không phải là triệu hoán thú bổn mạng của cô chứ?" Lâm Hâm cười lên.

Y cười càng khiến Trần Anh Nhi khóc lớn tiếng.

Lần này Lâm Hâm cười không được nữa, sắc mặt mấy người khác cũng biến đổi.

Vương Nguyên Nguyên chần chờ nói.

"Anh Nhi, cái này, chắc sẽ không thật là…"

Trần Anh Nhi mạnh bật người dậy, nước mắt giàn giụa nhìn mọi người.

"Tôi, tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì. Lúc chặn xe vận lương, tôi phát động Sinh Linh Môn đã triệu hoán ra con heo này. Lúc đó các người đang đại chiến Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma, tôi thấy nó không có sức chiến đấu nên ôm nó. Sau khi chấm dứt chiến đấu, tôi thấy nó rất đáng yêu nên mang về. Lúc đó trạng thái của các người không được tốt nên không để ý thấy."

"Tôi vốn định con heo này đáng yêu vậy, sẽ chơi một lát rồi nó sẽ bởi vì chấm dứt ma pháp mà biến mất. Tôi dùng Sinh Linh Môn triệu hoán ra thú chỉ có thể duy trì liên tục sáu tiếng đồng hồ mà thôi. Nhưng, nhưng đã hơn tám tiếng rồi nó còn chưa biến mất. Tôi tỉnh dậy thấy nó còn ở đó, sợ quá vội kiểm tra linh hồn khế ước. Tôi, tôi lại…"

Nghe cô nói tới đây mọi người đều hiểu.

Trần Anh Nhi đã vì lý do nào đó mà cùng con heo trắng nhỏ vô hại này ký kết linh hồn khế ước, trở thành triệu hoán thú bổn mạng của cô.

Trần Anh Nhi nhìn trước mặt heo trắng nhỏ bộ dáng mềm mại, nhịn không được lại khóc òa.

Đối với triệu hoán sư, bổn mạng triệu hoán thú tuyệt đối trọng yếu nhất. Bởi vì bổn mạng triệu hoán thú sẽ theo triệu hoán sư phát triển mà trưởng thành. Bổn mạng triệu hoán thú bẩm sinh càng mạnh, sau này phát triển thực lực càng cường.

Triệu hoán sư cấp thấp dựa vào chính là các loại triệu hoán. Còn chân chính cường giả triệu hoán sư thì dựa vào bổn mạng triệu hoán thú. Một bổn mạng triệu hoán thú cường đại thậm chí vượt bậc hơn cả triệu hoán sư. Triệu hoán sư đến cấp chín rồi sẽ có được triệu hoán thú mạnh đến cấp mười. Đối mặt mấy chức nghiệp cường giả cấp chín khác đều không thua kém.

Trần Anh Nhi ở phương diện triệu hoán thiên phú tuy khác với triệu hoán sư bình thường, nhưng bổn mạng triệu hoán thú thì không khác biệt. Giờ khắc này cô lại có một con heo nhỏ làm bổn mạng triệu hoán thú, sao cô chịu đựng được! Càng quan trọng là, cô lập tức nhớ tới Quang Diệu Độc Giác Thú của Dương Văn Chiêu.

Trần Anh Nhi thật hối hạn. Vì sao lần trước không nghe lời Hiệp Giả Thánh Nguyệt, thu nhận Tà Nhãn Lĩnh Chủ cho rồi. Tuy nó không đẹp lắm nhưng thực lực cường đại! Bây giờ mình phóng ra con heo nhỏ, từ nay về sau còn có thể phát huy tác dụng gì trong đội? Vốn ở trên chiến trường cô đã đủ vướng víu, cứ như vậy sẽ bị đoàn đội tẩy chay.

"Đừng khóc, khóc có ích gì." Âm thanh lạnh băng đột nhiên vang lên, tựa như nước lạnh hất vào mặt, khiến Trần Anh Nhi từ tận linh hồn rùng mình.

Mọi người kinh ngạc ngoái đầu nhìn, người lên tiếng là Thải Nhi.

Từ khi trở thành đội viên Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ, Thải Nhi không nói lời nào, hầu như toàn do Long Hạo Thần thay thế trao đổi với người khác, nàng chỉ lặng lẽ đi theo. Nhưng lực uy hiếp của nàng trong đội mạnh đến mức không ai dám nhìn thẳng. Trước khi Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt dung hợp hóa thân thành Huy Diệu kỵ sĩ, nàng hoàn toàn xứng đáng là người mạnh nhất trong đội, tay công kích thứ nhất.

"Xem sự vật không thể chỉ dùng ánh mắt mà cả lòng mình. Không nên bị bề ngoài che đi đôi mắt. Một con heo bình thường có thể chủ động cùng cô ký kết linh hồn khế ước, lại không khiến triệu hoán sư như cô phát giác?"