Thần Bí Lão Công Ngươi Là Ai

Chương 55: Tâm sáng như gương




Đôi mắt xanh thẫm của Mẫn Thiên Hợp nhìn chằm chằm cánh môi sưng đỏ của Vân Hi, trên mặt lộ ra một chút ý cười thấu hiểu, ánh mắt lướt qua Vân Hi, nhìn về phía bóng dáng cao lớn đứng ở cách đó không xa.

“Em đã trở về? Thôi ta vào đi!” Mẫn Thiên Hợp trên mặt nhìn không ra biểu tình gì khác, tựa hồ màn phát sinh vừa rồi đối với hắn không ảnh hưởng gì, vẫn thản nhiên đối thoại cùng Vân Hi.

“Ừm!” Vân Hi không dự đoán được hắn sẽ bình tĩnh như vậy, bề ngoài hắn bình tĩnh nhưng bên trong tâm chua sót, mọi việc đều trong dự kiến của hắn, hắn căn bản không có tư cách chỉ trích nàng.

Vân Hi lấy tay lau môi, sau đó đẩy xe lăn, cùng Mẫn Thiên Hợp vào biệt thự.

Mẫn Thiên Hữu có chút thô bạo gầm nhẹ một tiếng, sau đó cởi bỏ áo khoát hướng nhà chính đi đến, sau khi hắn cùng Lăng Nhã Nhược tách ra, liền chạy về nhà, hắn chính là muốn biết nàng cùng người đàn ông kia sẽ cùng nhau thêm bao lâu thời gian, hơn hai giờ, hắn chưa từng có cảm giác chờ đợi thời gian đi qua, sẽ là quá trình khó khăn đến như vậy, mà trong phút chốc nhìn thấy nàng xuất hiện, sự tức giận trong hắn càng thêm lớn, hắn luôn luôn biết cách khống chế tâm tình, nhưng mỗi lần đụng tới Lăng Vân Hi, dường như toàn bộ tảng băng đều tan rã rồi!

Người hắn duy nhất cảm thấy áy náy cũng chỉ có anh trai, cho nên khi nghe đến tên của Thiên Hợp, hắn mới tìm về một tia lý trí, Vân Hi thực chất là phụ nữ hắn, nhưng cũng là vợ trên danh nghĩa của anh trai hắn……

“Ông chủ?” Quản gia cúi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mẫn Bác Luân đang nhìn chằm chằm vào hoa viên, quản gia liền cảm giác được tình huống không ổn.

“Thiên Hữu quá mức để ý cô gái kia rồi!” Mẫn Bác Luân buông ra hai tay đang nắm chặt thành đấm, từ lúc bắt đầu, khi Mẫn Thiên Hữu trở về biệt thự, bọn họ vẫn ở phòng sách quan sát, mà trước đó một màn Mẫn Thiên Hữu cường hôn Vân Hi, cũng đã bị hắn rõ ràng nhìn ở trong mắt.

Ánh mắt âm lãnh của hắn trở nên càng thêm sâu thẳm mà sắc bén. Xem ra, hắn không thể còn như vậy, mở một con mắt nhắm một con mắt rồi, những gì thuộc vể Mẫn Thiên Hợp, cho dù là Mẫn Thiên Hữu, cũng không có thể cướp đi!

Đợi cho đến bữa tối, Vân Hi không nghĩ tới còn có thể nhìn thấy Mẫn Thiên Hữu, thay đổi nơi chốn, thay đổi vị trí, ở nhà này, bọn họ cũng chỉ là quan hệ chị dâu em chồng, nhưng khi ngồi cùng trên bàn cơm, ngồi ở nàng đối diện nàng, Mẫn Thiên Hữu tựa hồ đã quên việc xảy ra lúc trước rồi, Vân Hi cũng chỉ có thể làm như cái gì cũng không từng phát sinh qua.

Hắn càng biểu hiện không có gì như vậy, Vân Hi ngồi càng thấy bất an, bởi vì không chỉ có là Mẫn Thiên Hữu gây sợ hãi cho nàng, ngay cả ánh mắt Mẫn Bác Luân nhìn nàng cũng trở nên có chút không bình thường.

Xem ra, quan hệ của Mẫn Thiên Hữu cùng Mẫn Thiên Hợp rất tốt, bọn họ trong lúc đó thỉnh thoảng trò chuyện một hai câu, che dấu không được tình nghĩa anh em thâm sâu, Vân Hi có thể từ trong mắt bọn họ đọc ra một loại ăn ý nào đó, là điều mà nàng cùng Lăng Nhã Nhược chưa từng có.

Mẫn Thiên Hữu từ đầu tới đuôi đều không nhìn Vân Hi một lần, nhưng loại tình cảm giấu diếm kia lại bị Mẫn Bác Luân sâu sắc thấy rõ, đợi cho bữa tối chấm dứt, Mẫn Thiên Hữu cùng Mẫn Thiên Hợp vui vẻ chơi cờ, Mẫn Bác Luân lại gọi Vân Hi,“Con theo ta một chút!”

Vân Hi vẫn luôn sợ hãi ánh mắt Mẫn Bác Luân, quá mức âm u cùng lạnh buốt, loại ánh mắt này, không giống ánh mắt lạnh lùng mạnh mẽ của Mẫn Thiên Hữu, dường như hơn một phần quỷ dị cùng cường ngạnh.

Vừa theo Mẫn Bác Luân vào phòng sách của hắn, Vân Hi đã bị không khí chung quanh đóng băng, sau đó Mẫn Bác Luân tuôn ra một câu lại càng làm cả người nàng run lên,

“Con cùng Thiên Hợp vẫn luôn phân phòng ngủ sao?”