Thần Cấp Triệu Hoán Sư

Chương 95: Sự cố




Triệu Thiên Dương nhìn nhìn phía trước một đám nhóc, ra hiệu cho Tiểu Linh xuống xe, rồi cũng dắt qua một bên, bước tới cạnh em gái.

Cô nhóc đang trò chuyện hớn hở với mấy bé gái bên cạnh.

“Anh hai, đây là bạn thân của em, Thu và Hằng.”

Tiểu Linh vẻ mặt rạng rỡ quay sang Triệu Thiên Dương, giới thiệu cho hắn “đồng bọn “ chí cốt của mình.

“Còn đây là anh tui nghe mấy bà. Thấy ổng thế nào?”

“Gì vậy trời, mới gặp mặt đã định show hàng cho bọn này hả?”

Nhỏ Hằng tinh nghịch đáp lại,quay sang Triệu Thiên Dương cười cười nói:

“Chào anh, em là Trần Thu Hằng, rất vui được biết anh!”

“Còn đây là Hoài Thu, Uyên Phương, Thùy Trân …. “

Triệu Thiên Dương gật gật đầu cười nhẹ.Cơ bản hắn cũng đã nắm hết tên của mấy đứa nữ.

Nhưng còn lũ con trai thì có vẻ đơ như cây cơ, đứng im im nãy giờ thế kia mà chẳng hỏi han gì cả.

“Thế này còn muốn tán gái à mấy thằng nhóc, các chú vẫn còn non nớt lắm …!”

Triệu Thiên Dương âm thầm đắc ý trong bụng.

“So với anh mày kém xa.”

Trên thực tế thì hắn cũng chẳng hơn ai, hiện tại còn độc thân đó mà bày đặt chê bai kẻ khác!

“…”

Triệu Thiên Dương: “Lão tác, ta muốn khiếu nại, tình thánh nơi đây sao nhà ngươi dám chế giễu như thế!!!”

Tác: “ Nói cái giề mà nói, cố sự ra sao ta biên y vậy, cua gái không được tức trình kém chứ đổ thừa ai.”

(Chính ta còn không có gái huống hồ gì thằng nhân vật chẳng lẽ còn ngồi cao hơn tên viết truyện à?)

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….

Lũ nhóc thấy đến đã đầy đủ, lập tức kéo nhau lên lầu hai, nơi có căn phòng tụi nó đã thuê sẵn, trông rất sạch sẽ và rộng rãi.

Triệu Thiên Dương bước vào sau cùng với đám con trai, nhìn hắn như lạc giữa bầy gà với tụi nhỏ này. Thân hình cao gần mét tám phối hợp với cơ thể tám múi săn chắc của hắn khiến mấy đứa con gái cứ nhìn chằm hăm vào đó trong sự hâm mộ của bọn trai “tơ” bên cạnh.

“Lông còn chưa đủ mà đã đòi bay!”

Triệu Thiên Dương thầm khinh bỉ trong lòng, mấy thằng nhỏ đang ngôi rõ ràng nhiều đứa còn lùn hơn cả con gái thì tán cái nỗi gì, có mà bị cười thúi ruột ấy!

Nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn lặng im thôi. Ngồi xuống bên cạnh Tiểu Linh rồi chọn một tư thế thoải mái nhất để … ngủ.

Gì chứ hát hò là Triệu Thiên Dương chẳng bao giờ khoái, nguyên nhân vốn là giọng hắn ca lên rất khó nghe, cứ như vịt kêu quạ mổ vậy. Cho dẫu có tẩy cân phạt tủy hay hấp khí tu chân thì Triệu Thiên Dương cũng chả dám chắc là mình hát hay được.

Đã thế thì núp là tốt nhất, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách thôi!

Người xưa nói chí phải.

Triệu Thiên Dương gật gù tự đắc. Nhưng hắn lại quên chính mình là ai.

Anh lớn nhất thì luôn được ưu tiên, đã to xác thì phải làm chim đầu đàn. Thành thử, mấy đứa nhỏ làm chưa được vài ca khúc, Triệu Thiên Dương chợt cảm giác có người đang gõ gõ mình.

“Tiểu Linh? “

“Anh hai, mấy đứa kêu anh hát một khúc cho sôi động khí thế kìa!”

Triệu Tiểu Linh mở to hai con mắt mọng nước, thủy linh lung nhìn chằm chằm vào hắn. Bên cạnh Thu và Hằng cũng giơ hai cái nắm đấm nhỏ dáng vẻ cổ vũ.

“Anh Dương, lên đi anh!”

Mấy thằng con trai la lớn, hò hét trợ uy. Chả là tụi nó thấy gái có vẻ áp đảo quá, solo hát cũng không lại, đành phải gọi viện trợ là anh “lớn” đang nằm bên.

Có ai ngờ được rằng lão này hát có khi còn bết hơn!

“Trời ơi, Tiểu Linh… Em đang đùa anh hả?”

Triệu Thiên Dương khóe mắt co rút, cố làm vẻ bình thản nhưng trong lòng đang đậu đen rau muống một vạn lần.

“Cái này hay là thôi đi!”

Triệu Thiên Dương yếu ớt cười nhìn mấy đứa nhỏ.

“Anh hát không hay lắm, củ yếu để mọi người cùng nhau ca lên cho vui là được!”

“Hửm … Anh hát dở lắm à?”

Cái Thu chợt nháy mắt một phát, ngoẹo đầu sang hỏi hắn.

“Ách … Cũng tàm tạm thôi em.”

Triệu Thiên Dương cười cười trả lời, nhưng trong người thì sắp đổ mồ hôi hột.

Tử kiếp lần này, khó giải đây!

Nhìn từng đạo ánh mắt trông chờ xung quanh, Triệu Thiên Dương biết mình không hát không được. Hắn đành bước đến cạnh đầu máy và chọn một bài khá quen thuộc với bản thân.

“Mãi mãi bên nhau?”

Tất cả cùng ồ lên khi thấy cái tên hiển thị trên bảng. iển nhiên đây là một ca khúc rất nổi tiếng.

“Khụ khụ …!”

Triệu Thiên Dương giả vờ đàng hắng mấy cái lấy giọng và ngâm nga theo nhịp điệu.

Nhẹ nhàng …

Chậm rãi ….

Và đột ngột … Âm thanh sôi nổi chợt vang lên.

Em là ai giữa cuộc đời này

Em từ đâu bước đến nơi đây

Làm tôi say, làm tôi khát khao

Trao nhau tình yêu ngọt ngào

….

Du dương trầm bổng, nhưng cũng không kém phần cao trào, giọng ca của Triệu Thiên Dương như đưa mọi người cùng hòa vào ý cảnh của từng lời ca, câu chữ.

Hắn đã kết thúc phần trình diễn một lúc rồi nhưng tất cả vẫn im lìm.

“Là ta hát quá dở nên không ai cổ vũ sao?”

Triệu Thiên Dương buồn bực quay đầu lại nhìn lũ nhỏ, hắn chợt sửng sốt.

Tụi này vẻ mặt, quá kì hoa đi!

Đứa nào đứa nay giống đang phê cần vậy, thậm chí có vài thằng còn đang múa may quay cuồng làm cái gì ấy.

“Khục khục …!”

Triệu Thiên Dương ho lớn, đồng thời đánh thức những kẻ đang ở trong mộng đẹp.

“Anh Dương …!”

“Anh hai …!”

Cả phòng đồng thanh hét lên.

“Anh hát hay thế mà cứ dấu giếm…! Không trở thành ca sĩ thật uổng phí.”

“Ách… đâu có, bình thường mà!”

Triệu Thiên Dương khiêm tốn nói, nhưng trong lòng thì đang nở hoa. Được mấy cái xinh đẹp em gái hâm mộ đâu phải việc xấu. Cảm giác thật lâng lâng làm sao ý.

“Em có điện thoại nè, ra ngoài trước nha!”

Cái Thu rụt rè lên tiếng, mở cửa bước vội ra ngoài vì sợ ảnh hưởng đến các bạn.

“Thôi, hát tiếp đi, tí nó vào!”

“Ừm!”

Mấy đứa nhóc lại tiếp tục la ré om sòm.

Năm phút sau …

Triệu Thiên Dương bỗng thấy có gì đó không thích hợp. Tiểu Linh bên cạnh cũng huých nhẹ hắn một cái.

“Anh hai …Thu vẫn chưa về, bạn ấy hình như có chuyện rồi!”

Cô bé đứng dậy la lớn:

“Mấy đứa, im lặng, con Thu giờ này còn không trở lại, tụi mình ra ngoài coi thử …!”

“Ờ… Sao nó đi lâu thế?”

“Ra xem mau đi!”

Cả đám vừa nhấc chân bước ra, chợt thấy Thu bù lu bù loa khóc chạy lên, đằng sau là một thanh niên quản lý và sáu bảy thằng đàn ông con trai to lớn.

“Hu hu … Linh ơi, bọn này bắt nạt Thu, hu hu! Anh Dương ơi! Hu hu!”

“Chuyện gì?”

Triệu Thiên Dương trầm mặt lại, bước đến kéo cô bé vào lòng, hai tay vỗ nhẹ lưng cô và an ủi:

“Có anh ở đây, mọi người ở đây, em đừng khóc, ai mới chọc giận em hả?”

Thu chưa kịp đáp lời thì một tên vẻ lưu manh bước ra.

“Mày là anh con này, nó dám đánh anh em tao, hôm nay không đền bù thì đừng hòng ra khỏi đây!”

“Hả?”

Triệu Thiên Dương cau mày lại, ánh mắt có ý dò hỏi.

Thu nấc lên nghẹn ngào:

“Không đúng …. L… à … Là mấy anh ăn hiếp tui trước. Còn định động tay động chân nữa, tui chỉ phòng vệ thôi!”

“Con nhãi, mày lẻo mép nữa hả!”

Một tên dáng vẻ đàn em bước ra quát lớn.

“Mày dám đánh ông còn đổ thừa, giờ kiếm anh trai bảo kê à. Có tin tao đập luôn thằng anh mày không?”

CMM …!

“Nghĩ bố là củi khô ra trước mặt mắng chửi còn tinh tướng à!”

Triệu Thiên Dương hai mắt rét lại, đưa tay ra ngăn cản bé Thu đang định nói gì đó. Hắn mỉm cười với cô bé:

“Để anh lo tụi này. Đảm bảo sẽ giúp em hài lòng!”