Thần Chủ Ở Rể

Chương 1288




CHƯƠNG 1288

Vương Bác Thần vỗ ra một chưởng, Dư Dương muốn tránh cũng không được, vững vàng đón đỡ lấy một chưởng này, lực lượng khổng lồ khiến ông ta giật mình trong lòng.

Thân thể Vương Bác Thần sao có thể mạnh mẽ như vậy.

Lực lượng sao lại lớn như thế?

Nhưng mà chẳng kịp chờ ông ta suy nghĩ rõ ràng, Vương Bác Thần nhấc đầu gối đánh tới hướng ngực ông ta, đầu nhắm đầu của ông ta.

Hoàn toàn chính là đấu pháp không muốn mạng.

Dư Dương vội vàng ngăn trở, truyền âm nói: “Vương Bác Thần, tôi cũng là bị buộc bất đắc dĩ, vốn không muốn ra tay với cậu.

Cậu tôi không oán không cừu, sao không biến chiến tranh thành tơ lụa? Tin tưởng tôi, các cậu mặc dù có thể đánh, nhưng không dễ đối phó Thế gia hào tộc, huống chỉ phía sau Thế gia hào tộc còn có Cổ Tộc Ẩn Thế. Chúng ta liên thủ, mới có thể có cơ hội thắng.

Trên mặt Vương Bác Thần tất cả đều là vết máu, cười lên ha hả, quát lớn: “Lão già, truyền âm cầu xin tha thứ với tôi? Ông đây là bắt đầu bán đồng đội sao? Được đấy, chỉ cần ông giúp tôi giết chết một Siêu Phàm Giả bên ông, tôi liền tin tưởng ông.

Dư Dương kinh ngạc, sắc mặt biến đổi.

Ông ta không nghĩ tới, Vương Bác Thần thế mà lại công khai chuyện này.

Ông ta cho là dựa vào thực lực của mình, chỉ cần mình nguyện ý đầu nhập vào, Vương Bác Thần tất nhiên sẽ tiếp nhận.

Thật không nghĩ đến, Vương Bác Thần sẽ công bố ra.

Cứ như vậy, ông ta liền thành mục tiêu công kích!

“Đừng nghe cậu ta nói bậy, cậu ta đang khích bác ly gián.”

Dư Dương gấp, thề thốt phủ nhận.

Nếu không liền xem như bọn người Vương Bác Thần không giết chết ông ta, người phía ông ta cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta.

“Lão già, ngay cả chút quyết đoán đều không có, còn muốn để cho tôi tin tưởng ông?”

Động tác Vương Bác Thần cực nhanh, nhìn như chiêu thức phổ thông, vào trong tay anh lại là sát chiêu.

Tâm thần Dư Dương vừa loạn, lập tức bị Vương Bác Thần chế trụ, không ngừng lùi lại.

“Các ngươi còn muốn giấy dụa sao? Đầu chó già Dư Dương này đã sợ chết, muốn đầu hàng. Vừa rồi truyền âm cho tôi, muốn biến chiến tranh thành tơ lụa, những tên ngu xuẩn các ông, bị người bán còn giúp người ta đếm tiền!”

Vương Bác Thần vốn là muốn tan rã đấu chí của đối phương, chèn ép tỉnh thần của đối phương.

Không nghĩ tới Dư Dương thế mà ra một chiêu này.

Mặc dù không có khả năng có người tin tưởng, nhưng cứ như vậy, tất cả mọi người sẽ lưu ý.

Tín nhiệm tan vỡ, có đôi khi chính là một việc rất nhỏ.

Nói trắng ra là, ai cũng không muốn chết.

Đều thành Siêu Phàm Giả, ai không muốn hưởng thụ thêm mấy năm?

Mặc dù bọn họ hoài nghỉ là Vương Bác Thần cố ý, nhưng trong lòng lại nghĩ ngợi thêm.

Lỡ như lời Vương Bác Thần nói là thật thì sao?