Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1104: Mưu đồ đáng sợ (Thượng)




Chẳng trách bên ngoài có nhiều thi thể như vậy, đây thực sự là một trận tàn sát lớn.

Trong Huyết Trì, thậm chí có thể nói là Huyết Hồ, mơ hồ có ánh sáng lấp lóe, tỏa ra hàn khí kinh người.

Oành!

Huyết Hồ phun trào, chỉ thấy một Yêu thú to lớn từ phía trên quăng đi, đầu bị chém xuống, thi thể lọt vào trong Huyết Hồ, kinh động sóng lớn. Nhưng rất nhanh thì có người vớt thi thể của nó lên, vứt sang một bên.

Từng gian nhà tù mở ra, chuyển người cùng Yêu thú vào, sau đó xếp thi thể lên, chờ sau đó sẽ vận chuyển ra tế đàn, đưa đến bãi thi bên ngoài.

Lăng Hàn nhân lúc rối ren xuống xe ngựa, sau đó lại trốn vào trong Hắc Tháp, chờ đợi mọi người rời đi.

Trong tiếng kêu gào thê thảm, giết chóc còn đang tiến hành, từng con Yêu thú, từng võ giả từ trên đỉnh tế đàn rơi xuống, phốc oành phốc oành… rơi vào trong Huyết Hồ, mà tù phạm mới tới đều lớn tiếng rít gào, dùng sức gõ song sắt, nhưng những "lão nhân" đều mất cảm giác, không phản ứng chút nào.

Xe ngựa mang theo tràn đầy thi thể rời đi, chờ sau đó còn có thể có nhóm xe ngựa thứ hai, thứ ba lại đây, mang đến tế phẩm mới, đồng thời mang thi thể hiến tế qua rời đi.

Ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết, cùng với thanh âm rơi xuống nước oành oành oành, thì nơi đây kỳ thực còn rất yên tĩnh, mỗi một tầng đều có một võ giả đang đi tuần, nhưng tế đàn này quá to lớn, tuần tra một vòng cần thời gian rất dài.

Trong lòng Lăng Hàn thay đổi thật nhanh, chờ võ giả tuần tra đi qua, hắn đột nhiên từ trong Hắc Tháp xuất hiện, chộp tới người kia.

Người kia kinh hãi, ai có thể nghĩ tới bỗng dưng bên trong sẽ có người đột nhiên phát động tấn công mình? Hắn vội vã ngưng tụ một quyền đánh tới, vội vàng trong lúc đó, hắn chỉ kịp vận chuyển ra không đủ ba phần mười lực lượng.

Vù, Lăng Hàn phát động Thất Sát Trấn Hồn Thuật, người kia ngay cả kêu rên cũng không có, trực tiếp bị chấn ngất, Lăng Hàn nắm lấy cổ của đối phương, hơi suy nghĩ, thu vào Hắc Tháp.

Hắn nhấn đối phương một cái, nguyên lực rung động, người kia phát ra một tiếng thét kinh hãi, đột nhiên tỉnh lại.

- Lớn mật!

Người kia lập tức quát một tiếng, lên tiếng hét lớn.

- Có địch…

Hắn im bặt đi, đột nhiên phát hiện nơi này đã không phải trong tế đàn!

Hắn không khỏi ngơ ngác, đây là địa phương nào? Hắn hôn mê bao lâu?

- Chủ nhân nhà ta muốn hỏi ngươi, ngoan ngoãn phối hợp, nếu không Bản Đế liền ăn ngươi!

Tu La Ma Đế xuất hiện, nhếch chó miệng, cái mũi cà cà ở trên mặt người kia.

Không thể không nói, Tu La Ma Đế rất thích hợp làm loại công việc này.

- Các ngươi, các ngươi…

Người nọ run như cầy sấy, đây là con chó gì a, mặt dữ tợn, rõ ràng là cơ quan Khôi Lỗi Thú, lại có thể mở miệng nói tiếng người, hơn nữa dáng dấp như tiểu nhân, làm cho hắn không biết làm sao.

- Ngươi cái gì ngươi!

Tu La Ma Đế cáo mượn oai hùm, móng vuốt vỗ vào đầu người nọ.

- Ta là tiểu Đế vĩ đại, vị này là chủ nhân của ta, nhân vật càng thêm vĩ đại! Hiện tại chủ nhân của ta muốn hỏi ngươi, ngươi biết cái gì liền đáp cái đó, nếu không... ta trước cắn đứt tứ chi của ngươi, lại ăn chi thứ năm của ngươi!

Người nọ chợt cảm thấy nội khố lạnh lẽo, không tự chủ được kẹp chặt hai chân, chỉ cảm thấy tại sao con chó này lưu manh hung tàn như vậy, lại muốn ăn mệnh căn của hắn.

Bất quá, bị hù dọa như vậy, người nọ ngược lại cũng đàng hoàng, không hiểu bị áp chế, xuất hiện ở một địa phương xa lạ, lại bị Tu La Ma Đế đe dọa, ý chí của hắn đã hỏng mất.

- Các ngươi xây cái Tế Đàn này làm gì?

Lăng Hàn thẳng vào chính đề.

- Chuyện này...

Người nọ ấp a ấp úng.

- A!

Hắn lập tức phát ra tiếng kêu thảm, bởi vì một cánh tay đã bị Tu La Ma Đế cắn xuống.

Tu La Ma Đế cũng không phải người lương thiện gì, hắn vốn là người trong Minh giới, trong mắt hắn sinh linh Thần giới là con kiến hôi, hoàn toàn không có để vào mắt, bởi vậy đừng nói cắn đứt một cánh tay, dù cắn đứt cổ của đối phương hắn cũng không để ý chút nào.

Người nọ thấy Tu La Ma Đế lại nhìn chòng chọc đến một cánh tay khác của mình, sợ đến hồn phi phách tán, vội vàng nói:

- Là vì lấy Huyết Tế hóa giải Hung Sát Chi Khí của một món bảo vật phía dưới, nếu không thì không thể thu!

Ồ!

Lăng Hàn hơi kinh ngạc nói:

- Lần hành động này, là Hoàng Đế của các ngươi bày mưu nghĩ kế?

- Đúng, đúng là ý chỉ của bệ hạ!

Người nọ nếu đã khai, kế tiếp liền không còn ý thức chống cự, đàng hoàng trả lời.

- Vừa có pháp chỉ, lại dùng đại quân, nói rõ Hoàng Đế của các ngươi rất trọng thị món bảo vật kia, nhưng không có tự mình đến lấy, điều này nói rõ... ngay cả Hoàng Đế của các ngươi cũng không có biện pháp thu, nhất định phải lấy phương thức Huyết Tế đánh tan Hung Sát Chi Khí trước, sau đó mới có thể thu!

Lăng Hàn suy đoán.

Ba ba ba ba, Tu La Ma Đế lập tức vỗ móng vuốt nói:

- Chủ nhân anh minh, chủ nhân trí tuệ, chủ nhân chính là thái dương của tiểu Đế ta, chiếu sáng tiểu Đế đi tới tương lai!

- A…

Tù binh cũng hét thảm một tiếng, hắn vô tội nhìn Tu La Ma Đế, đang yên đang lành ngươi cắn ta làm gì?

- Chủ nhân của ta nói ra phán đoán anh minh thần võ như vậy, ngươi lại dám không vỗ tay, muốn tạo phản sao?

Tu La Ma Đế trợn to mắt chó, một bộ hung thần ác sát.

Tù binh không khỏi biệt khuất, hiện tại nếu hắn có lực lượng vô thượng, vậy đầu tiên muốn trấn áp sẽ không phải Lăng Hàn, mà là con chó này, quá con mẹ nó xấu tính.

- Là bảo vật gì?

Lăng Hàn hỏi.

- Không biết.

Tù binh lắc đầu.

- A…

Hắn kêu thảm thiết, một cánh tay khác đột nhiên bị Tu La Ma Đế cắn xuống.

- Ta thật không biết.

Hắn liền vội vàng kêu, cũng không muốn lại bị cắn hai chân.

- Chủ nhân, xem ra hắn thật không biết.

Tu La Ma Đế quay đầu nói với Lăng Hàn.

Tù binh ai oán không gì sánh được, ngươi là một lời không hợp liền rút đao sao?

Còn tốt, sau khi tiến vào Thần cảnh, gãy chi phục sinh là chuyện nhỏ, chỉ cần một chút thời gian mà thôi. Ngoài ra, nếu như bị cường giả gây thương tích, vết thương còn để lại ý chí võ đạo của đối phương, như vậy trước khi khu trục liền không thể tái sinh.

Lăng Hàn rơi vào trầm tư, Tu La Ma Đế không dám quấy nhiễu, vội vã ý bảo tù binh đi qua một bên, hắn muốn tra tấn đợt thứ hai, hỏi tất cả tin tức mà đối phương biết, lấy lòng Lăng Hàn.

Trụ Thiên Hoàng lấy Kim Sư quốc xâm lấn che lấp, mục đích là bảo vật chôn giấu phía dưới, mà đối phương phí trắc trở lớn như thế, ý nghĩa bảo vật không phải tầm thường.

---------------