Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1209: Nơi chốn áp chế (Thượng)




Dựa vào, ngươi thật cho rằng mình là sư huynh sao?

Khuôn mặt của Ngô Triết lạnh lùng nghiêm nghị, cuối cùng tế xuất Thần Khí, đó là một thanh kiếm hơi sứt mẻ, có vài chỗ tổn hại rõ ràng, tản mát ra khí tức tang thương.

- Tam Vân Tam Hoa Kiếm!

Hắn nghiêm nghị nói.

- Tam Vân Tam Hoa Kiếm!

Có mấy người lập tức kinh hô.

- Đó là truyền thế chí bảo của Ngô gia, nghe nói là lão tổ Ngô gia dùng qua, ở trận chiến cuối cùng vẫn lạc, nhưng bảo kiếm hấp thu linh hồn của lão tổ Ngô gia, cầm kiếm tu luyện mà nói, có thể cảm ngộ kiếm ý của lão tổ Ngô gia.

- Trước đây, lão tổ Ngô gia chính là cường giả Tinh Thần cảnh, truyền thuyết có thể cùng cường giả Hằng Hà Cảnh qua mấy chiêu!

- Thảo nào kiếm ý của Ngô sư huynh cường đại như vậy, nguyên lai là hắn được Tam Vân Tam Hoa Kiếm truyền thừa!

Này tuyệt không phải khí cụ phỏng chế, mà là hàng chính tông.

- Có thể để ta tế xuất Tam Vân Tam Hoa Kiếm, ngươi cũng nên tự hào!

Ngô Triết nói.

Lăng Hàn cười ha ha một tiếng nói:

- Mặc kệ ngươi tế xuất cái gì, ngày hôm nay ngươi cũng khó thoát thất bại!

- Lời nói quá vẹn toàn cũng không tốt, chờ lát nữa sẽ tự đánh mặt mình!

Ngô Triết nhào ra, trường kiếm công kích, một kiếm đảo qua, vô số đám mây, đóa hoa hiện lên.

Lăng Hàn chỉ cảm thấy mình như tiến vào thế giới kia, khắp nơi là hoa cùng mây, nhưng hắn chỉ khẽ động, mây cùng hoa sẽ tản mát ra sát cơ lành lạnh, cường đại không gì sánh được.

Từng bước bụi gai, từng bước nguy hiểm!

Lăng Hàn không sợ hãi, dù đây là một Thần Khí cao cấp, vậy cũng phải nhìn là ai dùng, tuy Ngô Triết tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, nhưng hiển nhiên còn không có đạt đến mức tận cùng, vậy thì không có khả năng có lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh.

Thể phách của hắn quyết định hắn nhất định có thể cười đến cuối cùng, khác biệt ở chỗ là thắng dễ dàng một ít, hay trắc trở một ít.

Tay phải hắn rung lên, lấy Tiên Ma Kiếm ra, nhất thời, sát khí phóng lên cao.

Phệ Kim Thiết ở tương lai có thể trùng kích Tiên Kim, cho dù hiện tại phẩm cấp còn không cao, nhưng nội tình ở đó, lại trải qua mấy lần thiên kiếp rèn luyện, lạc ấn xuống ý chí võ đạo của Lăng Hàn.

Một cái là đạo của mình, một cái khác là tàn khí không biết bao nhiêu vạn năm trước, lúc dùng có thể như nhau sao?

Nhất thời, Tiên Ma Kiếm tản mát ra hào quang vạn trượng, Thần uy kinh người.

Vũ Hoàng và Đinh Bình đều đứng lên, lộ ra vẻ kích động.

Vừa nhìn thấy Tiên Ma Kiếm, bọn họ tự nhiên đoán được thân phận của Lăng Hàn, cũng hiểu được vì sao đối phương muốn đánh Ngô Triết, đó là bởi vì Ngô Triết đả thương Vũ Hoàng, hơn nữa còn dùng thủ đoạn không quang minh.

Lấy tính cách bao che khuyết điểm của Lăng Hàn, sao có thể từ bỏ ý đồ?

Hai kiếm đụng nhau, ý chí võ đạo xung đụng, thần văn hiện lên, hóa thành quy tắc chi liên, ở trên trời vũ động.

Nếu như Tam Vân Tam Hoa Kiếm còn ở trạng thái toàn thịnh, Tiên Ma Kiếm tuyệt đối không địch lại, dù sao vẫn chỉ là "mầm", xa xa không có đạt đến độ cao của Tiên Kim. Nhưng bây giờ Tam Vân Tam Hoa Kiếm sứt mẻ, nếu không phải kết hợp với linh hồn của lão tổ Ngô gia thì nó chính là một khối sắt vụn.

Vậy Tiên Ma Kiếm chống lại liền đơn giản, cục diện chẳng phân biệt được trên dưới.

Lăng Hàn âm thầm gật đầu, phẩm chất của Tiên Ma Kiếm cao cuối cùng phát huy ra uy lực rồi.

Dù sao cũng là tài liệu có thể trở thành Tiên Kim, vậy chế tạo ra Thần Khí còn không lợi hại?

Lăng Hàn căn bản không cần điều khiển bảo kiếm, bởi vì trong kiếm lạc ấn tất cả đều là ý chí võ đạo của hắn, một cái ý niệm trong đầu là có thể dịch động, hoàn toàn không khác lấy tay điểu khiển.

Cái này rất đáng sợ, vì thanh kiếm này sẽ như một phân thân của Lăng Hàn, cùng Lăng Hàn liên thủ công kích, chiến lực kinh người thế nào?

Ngô Triết không khỏi hối hận.

Trước đó hai người không dùng Thần Khí, kỳ thực hắn cũng không rơi xuống hạ phong, chỉ là tạm thời vô vọng thủ thắng mà thôi. Nhưng vì hắn quá muốn thắng lợi, mới tế xuất Tam Vân Tam Hoa Kiếm, mau chóng giải quyết chiến đấu, củng cố uy nghiêm sư huynh của hắn.

Ai có thể nghĩ, Thần Khí của đối phương cư nhiên cường đại như vậy, hơn nữa hoàn toàn phù hợp bản thân Lăng Hàn, như là chính hắn săn sóc ân cần ra vậy.

Điều này làm cho hắn phiền muộn muốn chết, thật có thể nói là ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, tự đẩy mình vào hố nha.

Tiên Ma Kiếm cùng Lăng Hàn tâm thần tương liên, vận chuyển Kiếm Đạo của Lăng Hàn, tước chém về phía Ngô Triết. Mà Lăng Hàn thì huy động song quyền, cuồng oanh Ngô Triết.

Đây là con đường thứ hai hắn muốn đi.

Kiếm đạo, là lựa chọn đầu tiên của hắn, hơn nữa có bảo khí như Tiên Ma Kiếm, không đi Kiếm Đạo thực lãng phí. Nhưng trừ kiếm đạo, hắn còn muốn đi cận chiến chi đạo.

Bởi vì hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thân thể mạnh mẽ, hoàn toàn có thể xưng là binh khí hình người, cộng thêm Cửu Long Phách Thể Thuật, lực lượng của hắn kéo dài không dứt, thích hợp cận chiến nhất.

Nắm tay, chân, thậm chí đầu, đều có thể trở thành vũ khí trí mạng!

Tiên Ma Kiếm nở rộ ra thần quang vô tận, mà nắm tay của Lăng Hàn thì quấn quanh thần diễm, từng quyền từng quyền bạo oanh, như Vũ Hoàng vậy, tản mát ra khí phách ta chủ thiên hạ, ai dám tranh phong.

Ai không phục, ta liền đánh người đó!

Ngô Triết không phục, ngươi cũng quá khi dễ người đi, bởi vì loại đấu pháp nghiền ép này, cũng chỉ có ở thực lực kém xa mới có thể nhìn thấy.

Từng quyền đánh thẳng, không giảng kết cấu, gặp phải đối thủ chỉ cần mạnh một chút, là có thể trái lại cho ngươi ăn nhiều vị đắng.

Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, tay phải cầm kiếm đón đánh Tiên Ma Kiếm, tay trái thì hóa thành quả đấm, đón đánh Lăng Hàn.

Thân là một trong sáu đại vương giả, cùng giai đánh một trận, hắn không sợ bất cứ người nào.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Hai người không ngừng đối oanh, luận lực lượng hai người gần như tương đương, tuy Ngô Triết muốn mạnh hơn một ít, nhưng mạnh cũng rất hữu hạn, bởi vậy vẫn có thể cho là một hồi thế lực ngang nhau va chạm.

Hai người ra quyền đều rất nhanh, chỉ mấy hơi thở liền liều mạng chừng trăm quyền, cuối cùng thân hình xen kẽ, kết thúc kịch đấu.

Lăng Hàn tự nhiên như không có việc gì, nhưng tay trái của Ngô Triết đã máu chảy đầm đìa, có tiên huyết giọt lạc, thậm chí cả cánh tay đều đang run rẩy.

Đối đánh như vậy, ngay cả nguyên lực hộ thuẫn cũng không có tác dụng bảo hộ, đây cũng là nguyên nhân vì sao phần lớn võ giả tránh cận chiến, nó suy yếu tác dụng của nguyên lực, mà phần lớn người tu đều là nguyên lực, ít có người đi tu thể thuật.