Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1230: Lo chuyện bao đồng




Trong bảy người bị nhốt, có một mỹ nữ đỏ tóc, nàng mặc dị thường hào phóng, trên thân là áo giáp lộ vai, lộ ra hai cánh tay ngọc, thậm chí đỉnh núi cao vót cũng có thể thấy một bộ phận.

Phía dưới cũng chỉ có thể kéo đến bắp đùi, lộ ra hai bắp đùi dài kinh người.

Bất quá da của nàng không trắng, mà là màu tiểu mạch, như một đầu thư báo, tản ra sức sống kinh người.

- Các ngươi không có hạ tử thủ, là bởi vì các ngươi sợ chúng ta hủy Cửu Trọng Thần Liên! Nếu chúng ta giao ra Cửu Trọng Thần Liên, đó chính là lúc chúng ta bị mất mạng.

Nàng hừ nói.

- Ha ha ha ha!

Người vây quanh đều cười to.

- Mạnh đội trưởng, ngươi yên tâm, những người khác sẽ chết, nhưng ngươi tuyệt sẽ không chết!

Có người vây quanh cười dâm đãng nói.

- Nghe tiếng Mạnh đội trưởng xinh đẹp đã lâu, nếu chúng ta không nếm thử tư vị của Mạnh đội trưởng, đó không phải quá lãng phí sao?

- Hắc hắc hắc!

- Ha ha ha!

Đám người vây quanh không chút kiêng kỵ cười to, Bí Cảnh lớn như thế, xác suất bị người phát hiện bọn họ làm ác gần như bằng không, dù bị phát hiện, đồng thời giết là được.

- Quá ghê tởm!

Hồ Phỉ Vân nhịn không được, rút kiếm chạy ra ngoài.

- Ác tặc, xem kiếm!

Nhìn hình bóng nàng cô đơn giết ra, người vây quanh đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó cười ha ha, một tiểu cô nương, đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao?

- Cũng là mỹ nữ a!

- Vừa lúc, chỉ có Mạnh đội trưởng, chúng ta xếp hàng cần chờ bao lâu? Dù ba người cùng tiến lên, vậy cũng phải chờ bảy vòng, thêm một mỹ nữ, vậy chờ ba vòng là đủ rồi.

- Di, lão đại lão đại, ngươi xem bên kia còn có một đại mỹ nữ!

Ánh mắt đám người theo dõi Thủy Nhạn Ngọc, lập tức nhịn không được chảy nước bọt, mỹ nữ này rõ ràng còn đẹp hơn vài phần, hơn nữa, càng có một loại mị thái khiến người thần hồn điên đảo.

Nếu có thể lên mỹ nữ này một lần, sống ít một trăm năm cũng được!

- Ngao!

Đám người kia đều phát sinh sói tru, vô cùng kích động.

- Hắc hắc, các ngươi suy nghĩ quá nhiều!

Lăng Hàn dưới chân như bay, đã đi tới phía trước, thản nhiên nói.

- Tự mình cút đi, ta có thể tha các ngươi một mạng.

Hắn cũng không phải người thích giết chóc, hơn nữa cũng không biết song phương có đụng chạm gì, nên không muốn đuổi tận giết tuyệt.

- Tiểu tử, ngươi rất cuồng a!

Một tráng hán hơn ba mươi tuổi đi ra, mở rộng quần áo, lộ ra một cái bụng phình, vẻ mặt dữ tợn, trong tay nắm một cây đại đao, sát khí rất nặng.

- Soái ca, đa tạ các ngươi trượng nghĩa cứu giúp, bất quá đám người này không dễ chọc, các ngươi còn có cơ hội, đi nhanh lên!

Mỹ nữ tóc đỏ lớn tiếng kêu lên.

- Đã chảy vào vũng nước đục, còn muốn ly khai?

Một người vây quanh cười lạnh.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:

- Bất quá là chút a miêu a cẩu, có cái gì phải đắc ý?

- Muốn chết!

Nam tử bụng phình ánh mắt phát lạnh, mượn lúc Lăng Hàn nói chuyện, chợt nhảy tới, nhắm Lăng Hàn chém qua.

Hắn vừa ra tay chính là toàn lực ứng phó, thần văn đan vào, cây đao hiện đầy thần quang, tản mát ra hàn ý cường đại.

Phốc!

Một đạo hàn quang xuất hiện, Tiên Ma Kiếm đã hiện lên, tự hành chém ra, không huyền niệm chút nào chặt đứt đao của đối phương, cũng thuận thế nạo xuống, chém nam tử bụng bự thành hai đoạn.

Tiên huyết vẩy ra, cơ quan nội tạng loạn vũ.

Tê!

Tất cả mọi người không khỏi kinh hãi, bị một kiếm này dọa sợ.

Thật đáng sợ, một kiếm này làm sao sẽ bá đạo như vậy?

Ông, Tiên Ma Kiếm treo ở bên người Lăng Hàn, thân bất nhiễm máu, chỉ tán phát ra sát khí cường đại.

Theo phẩm cấp đề thăng, Thần kiếm này phát ra uy thế cũng càng ngày càng cường đại! Phải biết rằng, Phệ Kim Thiết có thể phát triển thành Tiên Kim, dù bây giờ còn chưa có đạt đến tầng thứ này, nhưng không biết so với Thần Thiết thông thường mạnh hơn bao nhiêu lần.

- Các hạ, xưng hô như thế nào?

Một người vây quanh trầm giọng nói, không dám xem thường Lăng Hàn nữa.

Bọn họ đều là loại đánh cướp sinh sống, ra tiền mua ít danh ngạch tiến vào, lại đánh cướp một ít người, bởi vậy tổng cộng có hai mươi lăm danh ngạch.

Đừng nhìn bọn họ đều không phải thiên tài, nhưng vô số năm tu luyện, bọn họ cũng đạt tới Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn.

Theo bọn họ, hai mươi lăm người liên thủ còn không phải vô địch sao?

Nhưng Lăng Hàn một kiếm liền chém một đồng bạn của bọn họ, làm hắn không dám khinh thường, rốt cục ý thức được thế gian còn có thiên tài tồn tại, chiến lực vượt xa hắn tưởng tượng.

Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua nói:

- Các ngươi còn chưa có tư cách biết tên của ta!

- Lão đại, không nên phí lời với hắn, làm thịt hắn đi!

Một tặc nhân quát lên, có vẻ rất kiêu ngạo.

Tặc thủ hơi chần chờ, lấy ra một bình thuốc, nhưng không có lập tức mở chai, mà chỉ nói:

- Các hạ, hiện tại ngươi ly khai còn kịp, bất quá, phải lưu hai nữ nhân này lại!

Hắn chỉ chỉ Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân.

Thấy trên mặt Lăng Hàn có sát khí chớp động, hắn lập tức nói:

- Các hạ, ngươi biết đây là cái gì không? Tử Văn Sơn Hà Đan, có thể đề thăng Tam Tinh chiến lực!

- Ta vốn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, tăng lên Tam Tinh chiến lực nữa mà nói, ngươi ngẫm lại xem, còn có thể là đối thủ của ta sao?

Bình đan dược này là hắn ra giá cao mới cầu mua được, tổng cộng chỉ có hai viên, bởi vậy, nếu không bất đắc dĩ, hắn thật không muốn dùng, đây chính là đại sát khí, dùng để uy hiếp hiệu quả cao hơn dùng.

Lăng Hàn bật cười, hắn thực sự là nhịn không được.

Hắn lắc đầu nói:

- Ta nói, ngươi đây là ếch ngồi đáy giếng cỡ nào a, đề thăng Tam Tinh chiến lực liền cho là có thể quét ngang Sơn Hà Cảnh?

- Ngươi dám xem thường ta?

Tặc thủ nộ nhiên nói.

Lăng Hàn xuất thủ, ông, khí thế cường đại đè áp, nhất thời sắc mặt của tặc thủ trắng bệch, ngay cả ngón tay cũng nhúc nhích không được.

Sơn Hà cực cảnh, đó là cường đại cỡ nào, tự nhiên có thể hoàn toàn nghiền ép Đại viên mãn, huống chi tặc thủ này chỉ là Sơn Hà Cảnh phổ thông, ngay cả thiên tài Nhất Tinh cũng không tính, chênh lệch lớn đến như trời và đất.

Lăng Hàn nhẹ nhàng trảo một cái, liền cầm lấy bình đan dược, cười nói:

- Cho ngươi ăn quá lãng phí, không bằng cầm bán lấy tiền, hẳn là có thể đổi một ít Thần Thiết cấp bốn.

Đám tặc nhân toàn bộ rơi vào trạng thái si ngốc, lão đại bọn họ cư nhiên một chiêu chưa ra liền bị chế trụ?

Trước còn có thể nói nam tử bụng bự khinh thường, có thể bởi vì thanh kiếm kia của đối phương quá cường đại, mới bị một kiếm chém thành hai đoạn, nhưng còn bây giờ thì sao?

Bọn họ sợ hãi, chỉ cảm thấy thân thể đều đang run rẩy. ===============================