Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1249: Mở ra kho báu




Không có yêu thú, không có thần dược, chỉ có một Hoàng Tuyền ở trên bầu trời chạy chồm.

Nơi này hầu như không nhìn thấy người.

Bởi vì mọi người đều biết, đây là một nơi hoang vu, sao có khả năng có người lại đây lãng phí thời gian?

Đại địa toả ra khí tức u ám, dâng lên độ cao đại khái khoảng hai trượng, không ngừng biến ảo ra các loại hình thái, khá là quái dị.

Nhưng khí tức như vậy không có nguy hiểm, xưa nay chưa từng nghe nói ai hấp thu khí tức như vậy sẽ chết.

- Đại chiến năm đó lưu lại sao?

Lăng Hàn suy đoán.

Vài ngày sau, phía trước xuất hiện một cung điện, xây ở dưới chân một ngọn núi lớn, mà khởi nguyên của Hoàng Tuyền rõ ràng là ngọn núi lớn này, từ trên đỉnh ngọn núi ầm ầm chảy xuống, hóa thành dòng sông chạy chồm ở trên bầu trời.

- Các ngươi tiến vào Hắc Tháp đi.

Lăng Hàn nói, không muốn để cho các nàng mạo hiểm.

Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, bắt đầu từ nơi này nàng căn bản không giúp được Lăng Hàn, ngược lại sẽ cản trở Lăng Hàn, không bằng đi vào trong Hắc Tháp nỗ lực tu luyện, tăng thực lực lên, chí ít sau này sẽ không cản trở Lăng Hàn.

Hồ Phỉ Vân có chút không tình nguyện, nàng là bảo bảo hiếu kỳ, nơi này âm u khủng bố, tuy làm cho nàng lông tơ dựng lên, nhưng lại hứng thú dày đặc, không muốn bỏ qua trò hay đặc sắc.

Vừa lừa vừa dụ, cuối cùng cũng coi như thu Hồ Phỉ Vân vào Hắc Tháp.

- Sâm gia cũng muốnvào!

Lão nhân sâm nói, con ngươi xoay chuyển lợi hại.

Lăng Hàn biết, tên này khẳng định là động sắc tâm, muốn nhân lúc Lăng Hàn không có đi đùa giỡn hai nữ. Chỉ là, khà khà khà, này là Hắc Tháp nha, bên trong thậm chí còn có một vị Thánh Nhân!

- Tốt!

Lăng Hàn gật đầu.

- Ngươi đứng yên đừng nhúc nhích là tốt rồi.

Hắn lấy thần thức bao vây, thu lão nhân sâm vào Hắc Tháp, chỉ cần cường độ thần thức của hắn vượt qua đối phương, liền không cần đối phương thuận theo, có thể mạnh mẽ thu vào Hắc Tháp. Có điều, tốc độ của lão nhân sâm quá nhanh, hắn không đứng ngoan ngoãn, Lăng Hàn cũng không có cách nào.

- Sát!

- Đây là địa phương nào?

- Còn có cây kia là chuyện gì xảy ra, để sâm gia cảm giác gặp phải lão tổ tông!

- Mẹ kiếp, cái chùm sáng này là cái quỷ gì, dáng vẻ thật khủng khiếp!

- Oa, mau thả sâm gia ra ngoài!

Lão nhân sâm đầu tiên là hiếu kỳ, sau đó kinh ngạc thốt lên, cuối cùng kêu thảm thiết.

Lăng Hàn không thèm để ý, nhanh chân mà đi, đây là trạm cuối cùng của bí cảnh.

Hắn đi tới cửa cung điện, cửa lớn đóng chặt, mà nơi cửa đã đứng năm người, ngoại trừ Khuông Bội Sam, những người khác đều đến.

- Hàn huynh!

Năm người này đều chào hỏi Lăng Hàn, cũng không có bởi vì trước đó Lăng Hàn cướp bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch mà ganh tỵ.

Có thể có, nhưng bọn họ đều rất tốt mà giấu ở đáy lòng, Vương giả như bọn họ, đều tin chắc mình vô địch, há có đạo lý đố kị người khác?

Lăng Hàn gật gù nói:

- Các vị đến sớm a.

- Ha ha, cũng tới chưa bao lâu.

Thạch An Quốc cười nói, hắn nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt lướt qua vẻ kiêng kỵ.

Chỉ lấy lực chiến đấu mà nói, hắn có thể áp chế Lăng Hàn, nhưng sinh tử giao chiến, thắng khẳng định là Lăng Hàn. Rất đơn giản, phòng ngự của đối phương quá đáng sợ, hắn căn bản không thể đánh tan.

Đối thủ như vậy, để hắn hoảng sợ.

- Khuông sư muội còn chưa tới, hẳn là trên đường gặp phải cơ duyên gì.

Vũ Văn Thông nói.

Lấy thực lực của bọn họ, ở đây hẳn là vô địch, bởi vậy không tồn tại Khuông Bội Sam tao ngộ cường địch, dẫn đến bị kéo chân, không thể đúng lúc chạy tới.

Bọn họ đều ngồi xuống, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, liền đàm đạo với nhau.

Sáu đại Vương giả đều tu thành cực cảnh, ở võ đạo nắm giữ thiên phú kinh người, lẫn nhau thảo luận, đều cảm thấy thu hoạch không ít.

Chờ hai ngày sau, Khuông Bội Sam mới rốt cục đến.

- Vậy bắt đầu đi!

Trên cửa chính của cung điện, tổng cộng có mười bốn lổ trũng, mỗi lổ trũng vừa vặn có thể thả một bàn tay, bảy người đứng sóng vai, dồn dập đưa bàn tay đè lên.

- Ta đếm một hai ba, mọi người cùng nhau phát lực.

Hà Thao nói.

- Ừm!

Sáu người còn lại gật đầu, lúc này tự nhiên ai cũng sẽ không đi tính toán do cái nào đến phát hiệu lệnh.

- Một!

- Hai!

- Ba!

Thời điểm đếm tới ba, bảy người đồng thời phát lực, thôi phát lực lượng đến mức tận cùng.

Mà khi bọn họ tăng lực lượng lên tới Sơn Hà Cảnh đỉnh cao Thất Tinh, lổ trũng dưới tay bọn họ phát ra quang mang, hai cái, bốn cái, sáu cái, tám cái,… khi mười bốn lổ trũng cùng nhau phát sáng, thẻ thẻ thẻ, cửa lớn bịt kín cung điện từ từ mở ra.

Bảy người đều thối lui một bước, lộ ra vẻ cảnh giác.

Đối mặt bảo tàng kinh thiên, bọn họ trái lại càng thêm cẩn thận, không có bị tham lam che khuất tâm cùng con mắt.

Bên trong cung điện nguyên bản đen kịt một mảnh, thế nhưng khi cửa lớn triệt để mở ra, từng cây cột bên trong bắt đầu phát sáng, chiếu toàn bộ cung điện sáng choang.

Hí!

Bảy người giật mình, bởi vì sau khi tiến vào vài chục trượng, nằm úp sấp một bộ thi thể.

Người này khi còn sống cực kỳ cao to, cao ít nhất ba trượng, cả người màu xanh lam, mặc một bộ áo giáp kim loại, nhưng bị đập nát, da dẻ xuyên thủng, lộ ra bạch cốt âm u.

Ở bên cạnh thi thể, có khắc mấy dòng chữ.

- Thất Tinh y vị, truyền nhân của ta hiện.

- Âm Ma Minh Giới, giết giết giết!

- Trời xanh bất công, oán hận hận!

Hà Thao trầm ngâm nói:

- Thất Tinh y vị, hiển nhiên là chỉ chúng ta, bảy người tu ra lực lượng cực cảnh, đồng loạt ra tay mới có thể mở cung điện. Mà truyền nhân của ta hiện, là chỉ một cái trong chúng ta có thể được truyền thừa sao?

Trầm Trúc Nhi đi lên vài bước, nhưng khuôn mặt lại ngơ ngác biến sắc, vội vã lui trở về nói:

- Vị tiền bối này quá mạnh mẽ, ta căn bản không thể gần người, một luồng sát khí tựa hồ có thể xé ta thành mảnh nhỏ.

Lăng Hàn nguyên bản ngồi chồm hỗm trên mặt đất, lúc này đứng lên nói:

- Gạch đất cũng cực kỳ kiên cố, ta lấy Thần Kiếm cắt chém cũng không cách nào lưu lại dấu vết.

Phải biết, mấy dòng chữ trên đất này hẳn là cường giả kia trước khi chết dùng ngón tay khắc xuống, bởi vì trong tay hắn không có vũ khí, mà ngón trỏ thì đứng ở trên chữ "hận" cuối cùng kia.

Một cái sử dụng kiếm cũng không thể để lại một chút xíu dấu vết, một cái khác dùng ngón tay có thể khắc ra chữ, chênh lệch rất lớn, vừa xem hiểu ngay.

Bảy người đều đi vòng quanh, tuy vị cường giả này đã sớm chết, nhưng hổ chết còn uy, căn bản không cho gần người, dù bọn họ đều là thiên kiêu tu ra cực cảnh, nhưng ở trước mặt nhân vật như vậy vẫn cực kỳ nhỏ bé.

==================