Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3133: Mực nước lui (1)




Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, nhìn Hà Lập Quần như đống cát mặc cho Lăng Hàn oanh kích, hoàn toàn không có sức hoàn thủ.

Đây thật là Nhất Bộ cùng Tứ Bộ đánh sao?

Không ít người dâng lên xúc động xoa ánh mắt, muốn xác nhận một chút đây có phải là thực hay không.

Dù nơi này áp chế lực lượng, Tứ Bộ cũng chỉ mạnh hơn Nhất Bộ Thiên Tôn phổ thông chút điểm, cần phải chú ý, là mạnh hơn Nhất Bộ a, làm sao lại bị Lăng Hàn xem như đống cát đánh, hoàn toàn không có sức hoàn thủ?

Nguyên Ứng Long càng tái mặt, hắn thề, lần này sau khi trở về nhất định phải cùng Lăng Hàn phân rõ giới hạn, nếu không Hà Lập Quần giết trở lại báo thù, hắn nói không chừng cũng phải bị liên luỵ.

Một vị Tứ Bộ Thiên Tôn ở trước mặt mọi người bị Nhất Bộ hành hung, đây là sỉ nhục cỡ nào?

Nếu Hà Lập Quần không báo thù, hắn cũng xấu hổ là Tứ Bộ. Trên thực tế, coi như hắn báo thù, cái sỉ nhục này cũng khẳng định là rửa không sạch.

Tất cả mọi người chỉ có một ý nghĩ, cái kia chính là Lăng Hàn quá to gan lớn mật, tại sao lại đắc tội chết một vị Tứ Bộ Thiên Tôn? Chẳng lẽ ngươi còn có thể giết hắn sao?

Nhưng không thể không thừa nhận chính là, thực lực của Lăng Hàn quá mạnh, hẳn là người mạnh nhất trong Nhất Bộ a.

- Không hổ là gia hỏa ở tầng thứ nhất lập xuống chiến công hiển hách, mới đầu còn tưởng rằng là truyền ngôn phóng đại, hiện tại xem ra, người này đúng là có bản lĩnh thật sự.

Tất cả mọi người cảm khái.

Bành, Lăng Hàn một quyền đánh Hà Lập Quần đổ nhào trên mặt đất, sau đó giẫm chân phải ở trên ngực hắn:

- Được rồi, hiện tại chúng ta có thể giao lưu trao đổi a.

Hà Lập Quần tức giận đến thổ huyết, hắn còn đang suy nghĩ muốn trước đánh Lăng Hàn một trận hay không, kết quả ngược lại bị Lăng Hàn hung hăng hành hung. Hắn thực sự có loại xúc động muốn chết, trước mặt nhiều người như vậy, đường đường Tứ Bộ Thiên Tôn còn có mặt mũi sao?

- Người trẻ tuổi, không cảm thấy quá mức sao?

Có một Tứ Bộ Thiên Tôn ung dung nói.

Lăng Hàn trợn mắt nhìn sang:

- Không phục, tới chiến, nếu không ít kỷ kỷ méo mó cho ta.

Tứ Bộ Thiên Tôn lập kia tức nghẹn lời, sau đó gương mặt đỏ bừng lên, có một loại xúc động ra tay giết người.

Tiểu tử ngươi cũng quá ngang đi, thật không coi Tứ Bộ Thiên Tôn là cái gì?

Nhưng nghĩ nghĩ thực lực của mình so với Hà Lập Quần cũng không có chênh lệch bao nhiêu, cao hơn một chút, nhưng cũng không có đạt tới trình độ nghiền ép, nếu giao thủ với Lăng Hàn... Đoán chừng kết cục của hắn không khác gì Hà Lập Quần.

Dù rời đi nơi này giết Lăng Hàn toái thi vạn đoạn lại như thế nào, sỉ nhục này rửa sạch sao?

Cho nên, hắn không còn lên tiếng.

Đám người lần nữa kinh ngạc đến ngây người.

Một Tứ Bộ bị Lăng Hàn giẫm ở dưới chân, một cái khác thì bị quát lui, Lăng Hàn thật sự là muốn nghịch thiên a.

Đương nhiên, hết thảy đều phải nhìn hạn chế, cái kia chính là ở trong tầng không gian thứ hai.

- Thằng nhãi ranh!

Hà Lập Quần cắn răng, ánh mắt um tùm, giống như muốn phun ra lửa.

- Còn không thành thật.

Lăng Hàn bành bành bành giẫm chân, để Hà Lập Quần kêu rên, đau đến tận xương.

Tất cả mọi người cảm khái, ở chỗ này còn có ai là đối thủ của Lăng Hàn?

Bọn hắn nhìn về phía Cảnh Huyền Đan, đây là cường giả xếp hạng thứ bảy ở tầng thứ hai, sau đó lại nhìn về phía Thành Quang Khải, đây là thiên kiêu xếp hạng thứ chín, còn có Sử Vũ Viễn, vị này xếp hạng thứ mười.

Còn có thứ ba, cường giả trên hiện bảng tầng thứ tư, không ít đều là xếp hạng trước năm trăm.

Những người này đều là ánh mắt lấp lóe, bọn hắn ở trong lòng suy tính lấy tỷ lệ thủ thắng khi đánh với Lăng Hàn một trận, dưới lực lượng áp chế, khả năng bọn hắn có thể thắng được... Chưa tới một thành.

Đánh nhau cùng cấp, chỉ có một thành phần thắng, mà bọn hắn đã là cường giả trên hiện bảng.

Vừa so sánh, Lăng Hàn cường đại liền sôi nổi lên giấy.

- Trung thực rồi?

Lăng Hàn cúi đầu nhìn Hà Lập Quần.

Hà Lập Quần cắn răng không nói lời nào, hắn là Tứ Bộ Thiên Tôn, làm sao có thể ngay cả chút cốt khí ấy cũng không có? Người có thể bại, nhưng khí thế không thể yếu, tôn nghiêm không thể ném, chỉ cần sau khi ra ngoài... Hắn sẽ để cho Lăng Hàn hối hận.

- Không thành thật, vậy thì đánh tới ngươi thành thật.

Lăng Hàn lại bắt đầu đánh, hắn không quan trọng a, dù sao người bị đánh cũng không phải hắn.

Hà Lập Quần thảm rồi, rất nhanh liền bị đánh cho vết thương chồng chất, nhưng năng lực tự lành của Thiên Tôn quá cường đại, dù hắn không phải chuyên tu phòng ngự, nhưng Tứ Bộ Thiên Tôn không biết mạnh mẽ hơn Nhất Bộ bao nhiêu lần, năng lực tự lành đương nhiên cũng mạnh.

Hắn không ngừng bị đánh cho trọng thương, sau đó lại nhanh chóng phục hồi như cũ, vòng đi vòng lại, không ngừng tuần hoàn, để hắn có loại cảm giác sống không bằng chết.

- Tiểu tử này, có chút giống phong thái của bản tọa năm đó.

Hắc Lư mặt mũi tràn đầy thưởng thức.

-... Ngươi bây giờ cũng chỉ là Nhất Bộ, sao là có năm đó mà nói?

Đại Hắc Cẩu không lưu tình chút nào vạch trần.

- Tiểu tử này giống Cẩu gia, là Cẩu gia một tay đào tạo ra.

Nguyên Ứng Long thì cảm thấy choáng đầu, dưới chân lung la lung lay, làm sao cũng đứng không vững.

Hắn thật sự là sợ, vốn cho rằng tìm tới một cường viện, kết quả lại là một siêu cấp tai tinh.

Hà Lập Quần ngược lại rất kiên cường, làm sao cũng không chịu cầu xin tha thứ, đây là giới hạn thấp nhất của hắn, nếu ở trước mặt mọi người cầu xin tha thứ, vậy về sau hắn cũng không có mặt mũi làm người.

Lăng Hàn nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, một bên đánh một bên chờ lấy mực nước hạ xuống.

Không có người khuyên, một là không phải đối thủ của Lăng Hàn, thứ hai bọn hắn cùng Hà Lập Quần không có giao tình gì, cần gì phải tự đòi mất mặt?

Cứ như vậy qua bốn ngày sau, mực nước đã ngã xuống không còn.

Tất cả mọi người nhao nhao nhảy vào trong hồ, hiện tại nơi này biến thành một cái hố cực lớn.

Lăng Hàn cũng một cước đá bay Hà Lập Quần, hắn không có khả năng giết chết đối phương, bằng không thì về sau hắn cũng không cần về Ngoại Vực chiến trường.

Hắn cũng không sợ Hà Lập Quần tìm mình báo thù, ở tầng không gian thứ hai hắn là vô địch, mà hắn cũng sẽ không vĩnh viễn vây ở chỗ này, khi hắn rảo bước tiến lên Nhị Bộ, chiến Tứ Bộ tuyệt đối không thành vấn đề.

- Đi!

Hắn nhìn đám người Nữ Hoàng gật đầu.

Đám người nhao nhao nhảy vào trong hồ nước, đi nhanh.

- Lão đại, chúng ta làm sao bây giờ?

Lại Quang hỏi.