Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3282: Người tự nguyện




Nạp Lan Hùng muốn nói ta là tới nhìn ngươi chê cười, nhưng trải qua sự tình vừa rồi, câu nói này lại làm sao nói ra được? Hắn mới là chuyện cười có được hay không?

- Lăng Hàn, bản tôn ngược lại muốn xem xem, ngươi sống trở lại như thế nào!

Hắn lành lạnh nói.

- Cái này không cần ngươi lo lắng.

Lăng Hàn phất tay.

- Ta cùng ngươi không thân chẳng quen, ngươi đến gần như vậy cũng không tốt, người biết tự nhiên minh bạch ngươi là muốn nịnh nọt ta, người không biết còn nghĩ ngươi ở phương diện nào đó xảy ra vấn đề.

Cái này, cái này, cái này, Nạp Lan Hùng lần nữa trợn mắt hốc mồm, đây cũng quá độc ác đi.

Hắn rất muốn thổ huyết.

- Hừ, hiện tại ngươi cũng chỉ có thể sính miệng lưỡi sắc bén, bản tôn ngược lại muốn xem xem, ai sẽ đến tham dự đội ngũ hẳn phải chết của ngươi!

Hắn khôi phục bình tĩnh, dù sao cũng là Thiên Tôn nha.

Lăng Hàn cười ha ha:

- Ngươi lại mù quan tâm?

Nạp Lan Hùng lui ra phía sau mấy bước, ở góc tường thành hạ bàn ngồi xuống, dù sao chỉ có ba ngày, hắn muốn nhìn bộ dáng Lăng Hàn thất vọng, ai cũng sẽ không đầu óc cháy hỏng, theo Lăng Hàn đồng hành.

Kỳ thật Lăng Hàn muốn tìm người đồng hành cũng không khó khăn, bọn người Nữ Hoàng, Hổ Nữu, Vũ Hoàng khẳng định không nói hai lời, trực tiếp đồng ý.

Nhưng Lăng Hàn làm sao có khả năng để bọn hắn mạo hiểm?

Lại nói, không đạt tới chiến lực Ngũ Bộ, đi cũng không có tác dụng gì.

Vẫn là Lăng Hàn một người tốt, xem thời cơ không phải có thể lập tức bỏ chạy, tới lui tự nhiên.

Một ngày, hai ngày, ba ngày sắp đi qua, nhưng không có một người chủ động tới tìm Lăng Hàn, muốn gia nhập hành động trảm thủ này. Cái này tự nhiên cũng ở trong dự kiến của Lăng Hàn, hắn không thèm để ý chút nào.

Nạp Lan Hùng cười lạnh càng lúc càng lớn, hắn càng muốn nhìn đến ngày mai Lăng Hàn bất đắc dĩ một người xuất chinh, vậy sẽ để hắn càng thêm sảng khoái.

Nhưng lúc này, chỉ thấy một người từ đằng xa đi tới, thời điểm đi vào trước mặt gian phòng của Lăng Hàn, hắn ngừng lại, hỏi Nạp Lan Hùng:

- Nơi này chính là phủ đệ của Lăng Hàn Lăng huynh?

Dựa vào, ngươi coi ta là người giữ cửa sao?

Sắc mặt của Nạp Lan Hùng lập tức trở nên hết sức khó coi, lại có một loại xúc động đánh người, nhưng không có xuất thủ.

Không phải hắn không muốn, mà đối phương cũng là một tên Ngũ Bộ.

Phó Nguyên, rảo bước tiến lên Ngũ Bộ hẳn chỉ có mấy trăm ức năm, nhưng thế xông cực kỳ kinh người, thực lực cực có khả năng không kém hắn.

Lại nói, người khác cũng không nói gì ô nhục, nếu hắn tùy tiện xuất thủ, cuối cùng khẳng định là hắn không đúng, có thể phải bị bức bách xin lỗi đối phương.

Hắn hừ một tiếng, chỉ làm như không nghe thấy.

- Tìm ta?

Lăng Hàn đẩy cửa đi ra ngoài.

Phó Nguyên mỉm cười:

- Lăng huynh, tại hạ Phó Nguyên, tới hỏi một chút, tiểu đội hành động trảm thủ này còn vị trí không?

Nạp Lan Hùng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, nghe ngữ khí của người này, tựa hồ là muốn gia nhập hành động trảm thủ.

Tê, đầu ngươi bị lừa đá sao?

Tính toán chán sống, cũng không cần dùng loại phương thức này đi tự sát a?

Tuyệt đối là hài cốt không còn.

Lăng Hàn cũng hơi sững sờ, mới nói:

- Có vị trí, chẳng lẽ Phó huynh muốn gia nhập?

- Nhìn Lăng huynh có muốn hay không.

Phó Nguyên mỉm cười nói.

Lăng Hàn cười một tiếng:

- Chẳng lẽ Phó huynh không biết, lần hành động này cửu tử nhất sinh, cực kỳ nguy hiểm sao?

Phó Nguyên cười to:

- Nếu không phải như thế, chẳng phải là không thú vị?

Ánh mắt Lăng Hàn sáng lên, câu trả lời này để hắn có chút ngoài ý muốn, cũng hiện lên một cảm giác đây là đồng đạo, cùng chung chí hướng.

- Nếu như Phó huynh không sợ chết, vậy nơi này xác thực có một vị trí lưu cho Phó huynh.

Hắn nói.

- Được.

Phó Nguyên gật gật đầu, ngồi xuống ở một bên.

Nạp Lan Hùng cực kỳ ra ngoài ý định, hắn vốn cho rằng là tuyệt không có một người sẽ đồng hành cùng Lăng Hàn, nhưng bây giờ Phó Nguyên xuất hiện lại làm cho hắn mở rộng tầm mắt. Người ta là Ngũ Bộ Thiên Tôn, cũng không phải mao đầu tiểu tử gì đó, quyết định nhiệt huyết xông đầu.

- Nạp Lan huynh cũng cùng một chỗ sao?

Phó Nguyên nhìn về phía hắn.

Nạp Lan Hùng vội vàng khoát tay, hắn cũng không muốn bị đạo đức bắt cóc.

- A, vậy Nạp Lan huynh ở chỗ này là có ý tứ gì?

Mặt mũi Phó Nguyên tràn đầy vẻ không hiểu.

Lăng Hàn cười ha ha:

- Ta cũng rất muốn biết.

Bị hai người nói như thế, Nạp Lan Hùng không khỏi đỏ mặt, nói ra, người ta là làm hi sinh, ngươi không ủng hộ cũng coi như thôi, còn tới coi chê cười, cái này coi là gì?

Hắn đương nhiên cũng muốn mặt, lúc này giận dữ bỏ đi.

Lăng Hàn cùng Phó Nguyên nhìn nhau, đều cười to.

- Phó huynh, ngươi cũng biết, lần này là hành động cửu tử nhất sinh a?

Lăng Hàn nghiêm nghị nói.

Phó Nguyên gật đầu:

- Ta tu luyện gặp bình cảnh, cần kinh nghiệm sinh tử, giúp ta đột phá.

- Tốt, vậy chúng ta hai bên cùng ủng hộ.

Lăng Hàn nói, có một cường giả Ngũ Bộ tương trợ, hắn lại nhiều một chút chắc chắn.

Hai người đợi một hồi, ngày thứ ba cuối cùng kết thúc, nhưng không có người thứ hai chạy tới báo danh tham gia, cái này cũng ở trong Lăng Hàn dự kiến, sự thật, có một Phó Nguyên tới tham gia đã làm cho hắn cực kỳ kinh ngạc.

- Xuất phát.

Lăng Hàn lưu Tiên Khách Cư lại, dù hắn có thể ở trong hư không tùy ý xuyên thẳng qua, nhưng bây giờ đã cùng Cuồng Loạn trở mặt, vạn nhất vừa lúc bị đối phương bắt được thì sao? Dù Cuồng Loạn không cách nào vận dụng lực lượng chủ thể, nhưng một đạo phân thân cũng phải Lục Bộ mới có thể đối kháng.

Hắn ít nhất phải tiến thêm một bước, mới có thể chân chính ngao du thiên hạ.

Hai người ra khỏi thành tường, thu hồi khí tức toàn thân, đi về phía trại địch.

Mặc dù Cuồng Loạn quân đóng trại ở cách vạn dặm, nhưng đối với Thiên Tôn mà nói, điểm ấy khoảng cách tính toán cái gì?

Vẻn vẹn chỉ một lúc sau, hai người tới bên ngoài doanh.

Bọn hắn đều nhẹ nhàng lắc thân thể một cái, cải biến hình thái, trở nên giống như Cuồng Loạn quân, dù sao nhiều tay nhiều chân, khó coi chút là được, sau đó là khí tức, trở nên âm lãnh, tà ác.

Bọn hắn không cách nào bắt chước khí tức của quái vật Ngũ Bộ, nhưng Tứ Bộ, Tam Bộ lại không có vấn đề, đương nhiên chuyện này chỉ có thể lừa gạt một chút, nếu cẩn thận phân biệt, vậy căn bản là không giấu được.

Hai người ngênh ngang tiến vào Cuồng Loạn doanh, nơi này phần lớn quái vật đều không có trí tuệ, chỉ là công cụ giết chóc, hiện tại ở dưới mệnh lệnh nghỉ ngơi, toàn doanh hoàn toàn tĩnh mịch, phảng phất như mộ địa.

Cái này rất quỷ dị, rõ ràng là quân doanh có mấy chục vạn đại, lại yên tĩnh như thế.