Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3534: Thập tam trọng lực




Quả nhiên tốc độ lực lượng dâng lên tăng cao nhiều.

- Còn có thể nâng cao nữa!

Thập trọng... Thập nhất trọng... Thập nhị trọng... Thập tam trọng.

Lăng Hàn lại đến cực hạn, không thể nâng cao hơn nữa.

- Công pháp Hầu Ca chỉ có thể liên tục vận chuyển khoảng một phút, vượt qua thời gian thì kinh mạch của ta sẽ chịu áp lực lớn sắp đứt. Nên bình thường lực lượng chồng là chín tầng, bùng nổ thì mười ba tầng. Như nhóm Vương Phong chỉ có thể đánh ra ngũ trọng lực, ta không bùng nổ thì cửu trọng lực cũng có thể nghiền áp họ. Nhưng quá cao điệu không có lợi gì, phải giấu dốt, miễn thắng là được.

Lăng Hàn giấu dốt, điệu thấp nhưng thật ra đã rất cao điệu. Nhìn xem, đụng phải cường giả thập nhị mạch hắn đặt ra điều kiện là có thể thắng.

- Đi hỏi Liên kỳ trưởng xem có công pháp nâng cao tinh thần không, ta nên bắt đầu luyện tập trận pháp.

Lăng Hàn lại tìm Liên Tuyết Dung.

Liên Tuyết Dung cho Lăng Hàn vào khuê phòng:

- Ngươi bước vào thập mạch?

Đừng thấy đây là một chiếc chiến hạm nhưng căn phòng của nàng trang trí không sơ sài chút nào, thứ gì phụ nữ nên có nàng đều có, bao gồm bàn trang điểm.

Chậc, nữ nhân mặt lạnh còn biết trang điểm?

Lăng Hàn nói thầm, ngoài mặt đáp:

- Đúng.

Ăn Phục Lăng quả vào nếu không thể từ cửu mạch lên thập mạch thì rất vô dụng.

Liên Tuyết Dung không thấy lạ, nàng gõ bàn nói:

- Có năm người xin được điều đến đội của ngươi.

Liên Tuyết Dung tạm dừng, mặt nửa cười nửa không nói:

- Ngươi rót thuốc mê gì cho họ?

Liên Tuyết Dung biết mình nhâm mệnh Lăng Hàn vào chức phó đội trưởng khiến nhiều người không phục, đặc biệt mấy lính già ở trong Huyền Thanh kỳ bảy, tám năm mà vẫn làm lính thường. Một tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch, lúc trước chỉ cỡ cửu mạch mà nhảy lên thành phó đội trưởng thì ai cam lòng?

Nhưng bây giờ có năm người chủ động xin đi theo Lăng Hàn lăn lộn, ba người là lính già. Liên Tuyết Dung thầm mấy lạ.

Lăng Hàn cười tươi nói:

- Cái đó là vì ta luôn lấy đức thu phục người, có lẽ bọn họ thấy ta phẩm đức cao thượng, sâu trong tâm hồn ngưỡng mộ ta nên mới đi theo.

Ngươi cứ nói nhăng nói cuội đi!

Liên Tuyết Dung trợn trắng mắt.

Liên Tuyết Dung không quan tâm nhiều đến việc này, đó là một chuyện rất nhỏ bé không đáng kể, nàng chỉ lấy làm lạ.

Liên Tuyết Dung lạnh lùng hỏi:

- Ngươi cầu kiến ta có chuyện gì?

Lăng Hàn gật đầu nói:

- À, ta muốn hỏi kỳ trưởng đại nhân có công pháp tu luyện tinh thần không?

Liên Tuyết Dung lạ lùng hỏi:

- Ngươi muốn công pháp như vậy làm gì?

Lăng Hàn trả lời:

- Thì tu tập trận đạo cần tinh thần.

Liên Tuyết Dung bị giật mình:

- Ngươi thật sự học!?

Liên Tuyết Dung cứ nghĩ Lăng Hàn chỉ ước mơ xa vời, sau khi nghiên cứu qua liền bỏ mặc. Nhưng Lăng Hàn đòi nàng cho cách tu luyện tinh thần, tức là đối phương thật sự muốn tu tập trận pháp.

Ui, cái tên quái thai.

Liên Tuyết Dung lắc đầu nói:

- Công pháp tu luyện tinh thần rất hiếm hoi, nằm trong tay trận pháp sư, tuyệt đối không truyền ra ngoài.

Tức là trừ phi bái vào môn hạ của những người này, không thì đừng mơ được truyền dạy.

Lăng Hàn buồn bực, hắn không muốn bái ai làm sư phụ.

Liên Tuyết Dung tiếp tục bảo:

- Hơn nữa người có thể tu luyện tinh thần lực rất ít ỏi, cái này cần thiên phú. Nếu nói trong mười người có một người có thể lên võ đạo thì một vạn người chưa chắc có một người có thể tu ra tinh thần. Phải tu ra tinh thần mới có thể đi lên trận đạo.

Liên Tuyết Dung nhìn Lăng Hàn một cái, đổi đề tài:

- Nhưng nếu ngươi thật sự muốn thử xem thì cũng không phải không được, chờ chút.

Liên Tuyết Dung lục lọi hộc tủ không biết đang tìm gì.

Lăng Hàn vốn bình tĩnh nhưng ngẫu nhiên liếc Liên Tuyết Dung một cái bỗng thấy người nóng bức.

Đệt, vưu vật quyến rũ còn chổng mông tìm đồ, vải da bó chặt mông vêu khiến người bốc lửa.

Lăng Hàn vội vàng quay đầu đi, lòng thầm lấy làm lạ. Tâm cảnh của hắn vững vàng biết bao, tại sao trở nên thiếu kiêu nhẫn? Không lẽ vì bị tước tu vi nên năng lực tự kiểm soát cũng giảm xuống?

Một lúc sau Liên Tuyết Dung tìm được thứ mình muốn, nàng đi trở về ném một vật kim loại vòng tròn cho Lăng Hàn. Đồ vật đập xuống mặt bàn phát ra tiếng giòn vang.

Liên Tuyết Dung giải thích rằng:

- Đây là vật trận pháp sư dùng để lựa chọn đệ tử, gọi là Thần Ý Bàn. Người có thiên phú có thể dùng thứ này tu ra một chút tinh thần.

Lăng Hàn ồ lên, cầm vòng tròn ngắm nghía. Thứ này mỏng như tấm gương, một mặt bóng loáng, mặt kia chằng chịt đường cong như hoa văn, nhìn một lúc sẽ phát hiện hoa văn nhúc nhích.

Liên Tuyết Dung nghiêm nghị nói:

- Bổn tọa khuyên ngươi đừng mơ xa, tuy rằng trận pháp sư rất hiếm hoi, địa vị cao thượng nhưng cần có thiên phú, không phải cứ cố gắng là được.

Lăng Hàn gật đầu nói:

- Ta biết.

Liên Tuyết Dung phất tay ra hiệu Lăng Hàn có thể đi. Nhìn biểu tình của hắn khi trả lời là biết tiểu tử này không nghe lọt lời nàng nói. Thôi, qua vài ngày hắn đụng vách tường sẽ biết võ đạo mới là chân lý duy nhất. Nhìn xem đương kim thánh thượng, võ đạo tuyệt thế, bá tuyệt thiên có cần tu tập trận pháp phụ trợ?

Lăng Hàn cầm vòng tròn đi về, nhìn nó chằm chằm.

Liên Tuyết Dung không nói cụ thể phải làm sao, chỉ bảo cứ nhìn không rời mắt là được.

Lăng Hàn nhìn chăm chú, hoa văn rậm rạp như có sinh mệnh vặn vẹo.

Đây là vì nhìn lâu sinh ra thị giác đọng lại?

Lăng Hàn nhủ thầm, nhưng khi vận chuyển bí lực lên mắt thì hắn vẫn thấy các hoa văn mấp máy.

- Không đúng! Thật sự nhúc nhích! Trong vòng tròn này chắc bày ra trận pháp loại nhỏ.

Lăng Hàn nhìn một lúc cảm giác có thứ gì trong người bị dẫn động. nhưng cụ thể là gì thì không nói được.

Ủa?

Hắn kinh ngạc phát hiện trên vòng tròn từ khi nào có một đốm trắng nhỏ. Lăng Hàn vươn tay nhưng không cách nào chạm vào.

Rút tay về, đốm trắng còn đó.

Đây là?

Lăng Hàn có chút hiểu ra, phải dùng tinh thần đụng vào nó?

Lăng Hàn thử thúc giục nhưng đốm trắng không nhúc nhích.

Chơi khô máu!

Lăng Hàn nổi hứng thú, tính cách của hắn rất kém, càng gặp khó khăn thì động lực càng nhiều.

Không tin không đụng được ngươi!

Lăng Hàn thử dùng niệm lực thúc đẩy đốm trắng. Trong Nguyên Thế Giới tinh thần lực của hắn xứng là số một thiên hạ, tuy bây giờ tu vi rớt xuống nhưng so với người thường thì hắn biết cách điều động tinh thần lực hơn.

Nhưng có lẽ vì bây giờ Lăng Hàn không còn tinh thần lực hoặc vì tinh thần lực quá yếu nên đốm trắng không nhúc nhích chút nào.

Lăng Hàn sùng lên là bất chấp tất cả, trừ ăn uống, mỗi ngày nửa tiếng phải tu luyện ra, thời gian còn lại hắn ôm khối tròn như người yêu của mình.