Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3686: Lấy mật




Hiên Viên Định Quốc quay đầu lại, giới thiệu với Lăng Hàn:

- Đó là người cháu thứ thứ hai mươi mốt của Thiên Tàn đại soái.

Đường Duyệt lắc đầu:

- Đừng nói nữa. Lão tử ta không chịu cho ta mượn pháp khí không gian. Ta chẳng lẽ còn có thể cướp sao?

Lăng Hàn nhìn xuống. Hiên Viên Định Quốc, Tần Tinh Hỏa và Ân Tú Tinh đều không có mang theo đồ gì. Nhìn thế này, bọn họ chắc hẳn là mượn được pháp khí không gian. Bằng không cho dù lấy thân phận của bọn họ cũng không có khả năng thu được bảo vật như vậy.

Như vậy so sánh hai bên, cũng có thể thấy được hắn có bao nhiêu may mắn.

- Đi, xuất phát thôi.

Hiên Viên Định Quốc nói, cũng giải vây cho Lăng Hàn. Bởi vì Ân Tú Tinh mắt thấy sẽ dùng ra mười tám loại vũ khí.

Năm người ra đi, bốn người là hậu nhân của bốn đại soái. Những người khác căn bản lại không có tư cách trở thành bạn đồng hành cùng bọn họ.

Lần hành động này bọn họ vẫn hết sức coi trọng. Ngay cả thân tín cũng không có dẫn theo. Bởi vì bọn họ không muốn phân ra một chút thu hoạch nào. Mặt khác chính là thực lực. Thực lực không đủ chỉ gây cản trở. Phải biết rằng, ong tím vàng trong hang động lại lấy con số tới trăm vạn, lấy gì so sánh với số lượng?

Ha hả.

Bởi vậy có thể thấy được, Hiên Viên Định Quốc dẫn theo Lăng Hàn, nhất định là bỏ ra cái giá không nhỏ, hy sinh một phần lợi ích mình nên được.

Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Hiên Viên Định Quốc là một người hiểu tiến lui, đáng để kết giao.

Trong đoàn người Lăng Hàn lại có bốn người địa vị cực kỳ tôn sùng. Cho dù trong bọn họ chỉ có một trong số rất đông hậu đại trong bốn đại soái, muốn kiếm được một chiếc không hạm loại nhỏ lại là chuyện chắc chắn.

Không hạm cùng phi hành khí khoa học kỹ thuật văn minh trên bản chất có sự khác biệt. Bởi vậy trận pháp cần huy động, tiêu hao hạt ngọc làm năng lượng, không giống phi hành khí dùng đến các loại nguyên lý khoa học.

Mà không thể nghi ngờ, không hạm thích hợp với hoàn cảnh này hơn. Bởi vì hiện tại các nơi trong thiên hạ từ trường vô cùng hỗn loạn, rất dễ dàng khiến cho dụng cụ phi hành khí trở nên không bén, tạo thành tai nạn trên không.

Nhưng cho dù là Đế Đô, không hạm cũng lại chỉ có mấy chiếc như vậy, quản lý khống chế nghiêm ngặt. Nếu không phải là mặt mũi bốn người Hiên Viên Định Quốc cũng đủ lớn, muốn mượn chiếc không hạm, hoàn toàn là vọng tưởng.

Chiếc không hạm này không lớn. So với chiếc đưa Lăng Hàn tới Đế Đô là cùng một loại, Nhưng bọn họ cũng chỉ có năm người, cho nên hoàn toàn không cần lo lắng gian phòng sẽ không đủ dùng.

Hang động này cách Đế Đô vẫn có hơi xa. Cho dù có không hạm này vượt qua hồ nước giống như biển rộng, thiên sơn hùng lĩnh, nhưng bọn họ phải tốn bảy ngày cuối cùng mới đi tới nơi.

Ở trên đường, bọn họ đều sử dụng quang não quan sát lấy cảnh tượng Vô Nhân Cơ chụp lại được khi tiến vào hang động, có một hiểu biết sơ lược đối với nơi đó.

Đối với Lăng Hàn mà nói, thám hiểm giống như vậy đã không biết bao nhiêu lần. Hắn rất nhanh lại ở trong đầu ghép ra toàn cảnh của một hang động. Tin tưởng hắn chính là nhắm mắt lại cũng có thể đi từ đầu đi tới cuối, tuyệt đối sẽ không vấp phải một chút trắc trở nào.

Hắn mất đi chỉ là lực lượng mà thôi.

Không hạm dừng lại. Bọn họ rời thuyền. Không hạm lại ở chỗ này chờ bọn họ. Con đường tiếp theo, bản thân bọn họ sẽ đi nốt. Không hạm cũng không bay qua.

Dọc đường đi, Ân Tú Tinh tìm mọi cách khiêu khích đối với Lăng Hàn. Thậm chí vào buổi tối, nàng tiến vào phòng của hắn, thể hiện phong thái quyến rũ. Nhưng Lăng Hàn vẫn khách khí, vô cùng lễ phép, hoàn toàn không có một chút thất thố nào. Điều này khiến cho Ân Tú Tinh phiền muộn vô cùng.

Bởi vì nếu lại muốn tiến hành tiếp, nàng sẽ thật sự phải cởi quần áo. Sao có thể như vậy được?

Nàng chỉ là thích chơi đùy, nhưng cũng giác ngộ không hi sinh nhan sắc, thậm chí liên lụy tới thân thể.

Nàng nghiêm trọng nghi ngờ, tính hướng của Lăng Hàn không bình thường. Bằng không làm sao có thể lãnh đạm với mình như vậy?

Sau khi nhận định như thế, cảm giác thất bại của nàng nhất thời giảm đi không ít.

Năm người đi ở trong núi. Ở đây căn bản không có đường đi, bởi vì vẫn không có bóng người. Tất cả đều là cây cối và cỏ dại rậm rạp, đá gồ ghề ngổn ngang. Nếu không phải bọn họ đều có thực lực Hoán Huyết Cảnh, chỉ riêng đoạn đường cuối cùng này sẽ ngăn cản bọn họ trở lại.

Điều này dẫn cho bọn họ phiền toái lớn nhất chính là tốc độ tiến lên phía trước. Tốn thời gian ước chừng nửa ngày, bọn họ mới chạy được khoảng trăm dặm đường, cuối cùng đi tới đích.

Phía trước, xuất hiện sơn động tối tăm.

- Tất cả mọi người chuẩn bị xong chưa?

Tần Tinh Hỏa nghiêm nghị hỏi.

- Xong!

Bốn người khác đều gật đầu.

Trên tay bọn họ đều có một lọ dầu. Đây là thứ đặc biệt nhằm vào ong tím vàng. Sau khi bôi ở trên người, người ngửi không có cảm giác gì, nhưng ong tím vàng lại ghét nhất mùi như vậy, sẽ khiến cho bọn chúng từ phía xa mới ngửi được, đã sớm bay khỏi đó.

- Đi!

Sau khi bọn họ bôi lên động, liền tiến vào trong hang động.

Bởi vì đã xem qua cảnh tượng, năm người đều vô cùng hiểu rõ đối với tình hình bên trong. Cho dù rất nhanh lại biến thành tối đen như mực, nhưng cũng không có người nào cảm thấy hoang mang.

Quả nhiên, loại dầu này dùng rất tốt. Bọn họ một đường đi tới, hoàn toàn không gặp phải một ong tím vàng nào, giống như ở đây cũng không tồn tại loại yêu thú này.

Nhưng bọn họ không dám khinh thường. Mở ra công năng chiếu sáng của quang não này rất có khả năng khiến cho ong tím vàng điên cuồng, hung hãn phát động công kích.

Bởi vì bọn họ đã càng lúc càng gần nơi chứa g mật. Đối với ong tím vàng mà nói, đây chính là lương thực của bọn chúng.

Chim chết vì thức ăn, vì thế ong tím vàng nhất định sẽ liều mạng với bọn họ.

Hang động tầng thứ nhất không lớn. Bọn họ rất nhanh lại đi đến điểm cuối. Năm người lấy ra kính nhìn ban đêm đeo vào. Chỉ thấy trên vách động phía trước có một một vòng tròn. Trên vòng tròn lại là chất lỏng sềnh sệch sáng lấp lánh, hình như muốn nhỏ xuống.

- Chuẩn bị ra tay.

Hiên Viên Định Quốc hạ giọng nói.

- Một, hai, ba!

Năm người đồng thời nhảy ra ngoài, hái từng vòng tròn một xuống.

Vo vo.

Ơt trong vòng tròn còn có ong tím vàng, bị quấy nhiễu bay ra, lập tức phát động công kích về phía năm người. Nhưng năm người ra tay quyết đoán, trực tiếp giết chết những con yêu ong, gần như không phát ra âm thanh gì.

Chỉ là chuyện ba bốn phút, bọn họ lại hái sạch sẽ các vòng tròn. Những cái này đều sẽ là mật.

Trong lúc đó, lại có yêu ong trở về. Nhưng tất cả bị giết chết.