Thần Đạo Đan Tôn

Chương 5079: Thêm Con Đường Phía Trước




Mắt thấy Đại Hắc Cẩu lao tới, Lăng Hàn vội vàng dừng lại, chẳng những lui về phía sau, thậm chí hắn còn xuất một chưởng, oanh, năng lượng hủy diệt sôi trào.

Bành!

Đại Hắc Cẩu lập tức trúng chiêu, nơi ngực trái xuất hiện một cái động, trực tiếp xuyên thấu qua thân thể.

Nhưng mà, Đại Hắc Cẩu lại không có tức giận hay sợ hãi, nó chỉ nhìn miệng vết thương và nói:

– Ngươi nhìn thấu thế nào?

Bởi vì kẻ này không phải Đại Hắc Cẩu!

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, Đại Hắc Cẩu nắm giữ Phượng Dực Thiên Tường, nếu thật sự gặp được nguy hiểm, nó làm sao không vận dụng chạy trốn?

Nhưng trong suy nghĩ của người khác, thân pháp Phượng Dực Thiên Tường trân quý như vậy, ai nắm giữ không trân tàng cho mình, sẽ truyền cho người ngoài sao?

Bởi vậy, người này mô phỏng rất giống dáng vẻ của Đại Hắc Cẩu nhưng lại không quan tâm tới nhân tố cực kỳ quan trọng này.

Cũng không thể trách người khác, có ai hào phóng như Lăng Hàn hay không?

Tình nghĩa giữa hắn cùng Hầu ca, Đại Hắc Cẩu không phải người ngoài có thể tưởng tượng được.

– Ngươi là Bách Lý Hào Kiệt hay là Thạch Thiên Lộ?

Hắn không trả lời mà hỏi lại.

Thân thể đối phương rung động và hóa thành một nam tử trẻ tuổi, nhưng không phải là Thạch Thiên Lộ, cũng không phải là Bách Lý Hào Kiệt, mà là một người hoàn toàn xa lạ.

– Ta chính là Đào Khản!

Tên nam tử trẻ tuổi cao ngạo nói.

Lăng Hàn lắc đầu:

– Làm người không làm, nhất định phải giả chó, ta nghĩ ngươi cũng là hạng người trộm gà cướp chó mà thôi.

Đào Khản lập tức giận dữ, hắn xuất chưởng tấn công, oanh, thánh hỏa phập phồng, hắn chính là Thánh Nhân ngũ tinh, có tới mười ba đạo quy tắc bát tinh.

– Ta chính là con của Hồng Liên Thánh Hoàng, ngươi dám nhục mạ ta?

Quả nhiên, lại là con của Đại Đế.

Vốn cho rằng thế hệ hoàng kim bị đánh mất mặt mũi, Đế tộc sẽ rời khỏi vũ đài tranh Đế vị, không nghĩ tới bọn họ còn cất giấu con bài tẩy như vậy, còn có Đế tử thượng cổ xuất thế.

Đế tử chân chính rất trâu bò, hoàn toàn không kém gì đám người Dương Dịch Hoàn, Lục Tầm.

Hơn nữa, những Đế tử này còn đặc biệt không biết xấu hổ.

Bách Lý Hào Kiệt có tu vi Thánh Nhân ngũ tinh lại nói mình là thế hệ trẻ, mà Thạch Thiên Lộ càng âm hiểm, hắn càng phục kích đánh lén.

Đào Khản không tốt hơn chỗ nào, giả trang Đại Hắc Cẩu dụ hắn hiện thân.

Những Đế tử này hoàn toàn không có bị thân phận hạn chế, vì đạt được mục đích thậm chí không tiếc thủ đoạn.

– Nếu lựa chọn làm kỹ nữ, cũng không cần phải lập đền thờ đâu!

Lăng Hàn cười ha ha, hắn thả người né tránh.

Đối phương không biết xấu hổ là thật, nhưng thực lực mạnh mẽ cũng là thật, nắm giữ ưu thế nghiền ép hắn.

Đào Khản giận quá hóa giận, hắn đuổi theo oanh kích Lăng Hàn.

Nhưng chiến lực của hắn mạnh hơn nhưng phương diện thân pháp lại không bằng Lăng Hàn.

Phượng Dực Thiên Tường đệ nhất thiên hạ.

Lăng Hàn không có triền đấu, chiến lực chênh lệch quá lớn, đánh không thắng thì đánh làm gì?

Hắn phát động thân pháp nghênh ngang rời đi.

– Nếu ngươi thích đóng vai chó, ngày sau ta sẽ thu ngươi làm chó cảnh, ngươi có thể ở bên cạnh vẩy đuôi mừng chủ.

Hắn đã đi nhưng lời nói vẫn lưu lại, âm thanh lượn lờ không tan.

Bành! Bành! Bành!

Đào Khản tức giận đánh gãy cây trúc bốn phía, nhưng đây chính là thứ Đại Đế bố trí, không những không thể đập gãy một gốc, ngược lại còn bị những cây trúc này tỏa sáng phản kích.

Dù Đào Khản là con của Đại Đế, tu vi Thánh Nhân ngũ tinh thì thế nào, chỉ trong nháy mắt hắn bị vài tia sáng đánh thủng thân thể.

Còn tốt, thực lực của hắn đủ cường đại, công kích như vậy không đủ đánh chết hắn, tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng là khỏi hẳn.

Sau khi Lăng Hàn thoát đi đã ẩn nấp lần nữa, hắn chuyên chú luyện đan.

Hắn yêu nghiệt, thậm chí nghịch thiên, nhưng hắn vẫn bị cảnh giới hạn chế.

Hiện tại chủ lưu của thế hệ trẻ tuổi đều là Thánh cấp, hắn chỉ là Tôn Giả cảnh, mặc dù nắm giữ chiến lực Thánh cấp nhưng hắn không bằng những Đế tử thượng cổ.

Muốn chống lại bọn họ, thậm chí chém bọn họ, khi đó hắn cần phải có tu vi Thánh cấp.

Cho nên, chuyện thứ nhất là phải đạt tới Tôn Giả cửu tinh.

Lăng Hàn không ngừng luyện hóa tiên khí, Tứ Cực cảnh không có gì để nói nhiều, không tồn tại đốn ngộ, tu vi có thể gia tăng thêm vài cấp độ.

Tất cả đều phải dựa vào tiên khí, dùng tiên khí để xây dựng Tứ Cực, khởi động tiên khu, tiếp thiên, tiếp địa, lúc này mới có tư cách thắp sáng Thánh hỏa.

Tiên khí bên trong Hỗn Độn Cực Lôi tháp không ngừng giảm bớt, tu vi Lăng Hàn đang không ngừng tăng lên.

Lại nửa năm trôi qua, Lăng Hàn đã đật tới Tôn Giả bát tinh đỉnh phong.

Ba ngày sau đó hắn đạt tới cửu tinh, đứng ở Tứ Cực cảnh đỉnh phong.

Tiến thêm một bước là hắn có thể thắp sáng Thánh hỏa.

Số lượng tiên khí lại bắt đầu giảm mạnh, thời điểm này chỉ còn thừa lại một phần năm, Lăng Hàn cũng đạt tới cửu tinh đỉnh phong.

Hiện tại, có thể thắp sáng Thánh hỏa, xung kích Thánh vị.

Có thể Lăng Hàn lại là do dự.

Bởi vì hắn phát hiện, mình còn có không gian tăng lên rất cao, hắn còn chưa cảm thấy cực hạn của cảnh giới áp bách.

Hiện tại hắn thắp sáng Thánh hỏa hiện tại chỉ có hại, bởi vì Tứ Cực của hắn còn chưa trưởng thành tới cực hạn.

Vậy thì chờ một chút.

Lăng Hàn tự nhủ, hắn cũng không theo đuổi cảnh giới, mà là thực lực.

Nếu thực lực còn có thể tăng lên, hắn cần gì phải vội vã thành Thánh?

Mục tiêu của hắn chính là mạnh nhất.

Biết rõ còn có chỗ tăng lên, nhưng không đi nếm thử, việc này không phù hợp với đạo của hắn.

Chỉ là không biết, lần này có thể xông phá mấy tiểu cảnh giới?

Giáo Chủ cấp là thập ngũ tinh, Tôn Giả cảnh có thập ngũ tinh hay không?

– Ta cảm thấy việc này có quan hệ với số lượng quy tắc mà ta nắm giữ.

– Quy tắc cực hạn chính là chín mươi chín đạo.

– Cho nên, nếu ta nắm giữ chín mươi chín đạo quy tắc thất tinh, khi đó ta có thể chân chính đạt tới Tứ Cực cảnh đỉnh phong.

– Bất kể như thế nào, nếu không có đạt tới hoàn mỹ, ta tuyệt đối không tùy tiện đột phá.

Lăng Hàn thử xung kích thập tinh.

Vấn đề tới.

Làm thế nào xung kích thập tinh?

Thời điểm ở Giáo Chủ, hắn bị thiên địa gông xiềng vây khốn, cho nên hắn nghĩ ra con đường sáng, ra sức đi đối kháng gông xiềng là được rồi.

Hơn nữa, hắn xung kích thế nào cũng không thể đột phá Tứ Cực cảnh, cho nên có thể yên tâm lớn mật nếm thử.

Nhưng bây giờ hắn cũng không có bị thiên địa nhắm vào, hoàn toàn có thể thử thắp sáng Thánh hỏa, đây là con đường đi rất dễ dàng.

Lăng Hàn cảm thấy, chỉ cần mình hơi phân thần là có thể từ xung kích thập tinh biến thành thắp sáng Thánh hỏa.

Làm sao bây giờ?

Hắn tỉnh táo một chút, trong nội tâm suy nghĩ kỹ càng.

Muốn xung kích thập tinh, như vậy phải biết rõ cảnh giới thập tinh là cái gì.

– Biểu tượng của Tứ Cực cảnh chính là ký hiệu trên Tứ Cực, mỗi khi tăng thêm một cái sẽ tăng thêm một tiểu cảnh giới.

– Nhưng ký hiệu chỉ là một loại hình thức biểu hiện, không phải có nhiều ký hiệu mới bước lên một bậc thang, mà là sau khi bước lên bậc thang này mới có một sinh ra ký hiệu hiển hóa.

– Hiện tại, ta đạt đến cửu tinh, hoàn toàn không biết như thế nào là thập tinh, đi như thế nào?

– Như vậy, đổi một mạch suy nghĩ.

– Ta cưỡng ép in thêm ký hiệu thứ mười lên Tứ Cực, chẳng phải cũng có thể thúc dục cảnh giới biến hóa?

Lăng Hàn cảm thấy, mạch suy nghĩ này có thể thực hiện.

Chủ yếu là, đây là cảnh giới chưa từng có người đặt chân tới, hắn cũng chỉ có thể ném đá qua sông, chỉ có thể nếm thử.