Thần Đạo Đan Tôn

Chương 5239: Trao đổi




Mọi người đều im lặng. Đây chính là Lạc Vô Dương, chẳng những là môn đồ Đại Đế, hơn nữa còn là cấp bậc Chuẩn Đế. Nhưng bây giờ, hắn bị một con Nguyên Linh đánh no đòn, hoàn toàn không có sức hoàn thủ, mọi người làm sao có thể tiếp nhận? Rất thảm.

 – Đại Thạch, Đại Thạch, được rồi lại đánh nữa sẽ xảy ra nhân mạng. Lăng Hàn kêu dừng. Nhưng mà, Thạch Đầu Nhân đã đánh hưng phấn, nó căn bản không nghe thấy. Trên thực tế, nó cũng không phải là tôi tớ của Lăng Hàn, chỉ bị Lăng Hàn bỏ qua cho một mạng nên vẫn chạy theo Lăng Hàn, giống như tùy tùng của Lăng Hàn mà thôi. Lăng Hàn kêu mấy tiếng, Thạch Đầu Nhân mới nghe lời và dừng tay lại. Nhưng mà, Lạc Vô Dương đã thê thảm không nỡ nhìn, hắn nằm trên mặt đất, máu thịt be bét.

Còn tốt, Thánh Nhân có thể đoạn chi trọng sinh, mà Chuẩn Đế tự nhiên mạnh hơn, chỉ cần không có làm bị thương Đế Nguyên, hắn có thể dễ dàng khôi phục lại, chỉ cần một chút thời gian mà thôi. – Ha ha, ăn cũng ăn, uống cũng uống, tản đi đi. Lăng Hàn cười nói, hắn mang theo Thạch Đầu Nhân rời đi. Mọi người đều ngây người, gia hỏa này được rồi, ăn của người ta, uống của người ta, cuối cùng còn đánh người ta một trận, Lạc Vô Dương thật sự gặp xui xẻo. Nhưng mà, đầu Nguyên Linh này càng cường đại như thế! Mọi người đều chấn kinh, Lạc Vô Dương chính là Chuẩn Đế, ở trong suy nghĩ của bọn họ, đây chính là tồn tại gần với Quỳ Ngưu Đại Đế, nhưng còn bây giờ thì sao, bị tôi tớ của người ta đánh nằm dưới đất. Bọn họ lại cực kỳ hâm mộ, nắm giữ tôi tớ như thế, Lăng Hàn may mắn đến mức nào? Rất muốn nắm giữ một tôi tớ như thế. Lăng Hàn lưu lại ở đây mấy ngày, thời điểm hắn đang định rời đi, đã thấy Lạc Vô Dương tới bái phỏng. – A, thương thế Lạc huynh đã tốt chưa! Hắn nói. Lạc Vô Dương mặt đen lại như mực, có người nào nói chuyện như ngươi sao? Người có thể sống tới bây giwof mà không bị đánh chết, thật sự là ông trời không có mắt.

Hắn rất muốn nổi giận, nhưng nhìn thấy Thạch Đầu Nhân đứng ở một bên nhìn chằm chằm, hắn tự giác co đầu rụt cổ trở về. Cũng không thể bởi vì môn đồ Đại Đế mà phải kinh động Quỳ Ngưu Đại Đế? Hắn không muốn mất mặt như vậy. Lạc Vô Dương khống chế cảm xúc một chút, nói: – Hàn huynh đệ, ta muốn đầu Nguyên Linh này, ngươi nói cái giá đi. Lăng Hàn nhìn hắn: – Lạc huynh, đây chính là cấp bậc Chuẩn Đế! Ngươi thấy có aiu bán Chuẩn Đế hay không? – Một gốc tiên dược Thủy Nguyên! Lạc Vô Dương cắn cắn răng nói, đây là thứ hắn đau khổ tìm kiếm suốt ba mươi vạn năm mới tìm được, hắn vốn muốn xung kích Chuẩn Đế tam tinh. Nhưng mà, vật chất Thủy Nguyên chỉ có thể dệt hoa trên gấm, có thể đột phá hay không phải xem tư chất bản thân, mà vấn đề là, dường như hắn đã tới cực hạn, không cách nào tiến bộ thêm nữa. Cho nên, so với việc lãng phí một gốc tiên dược Thủy Nguyên, chẳng bằng dùng đổi một tôi tớ Chuẩn Đế. Lăng Hàn trầm ngâm một lát: – Mười cây! Lạc Vô Dương suýt nữa phát điên. – Ngươi cũng đã biết, vật chất Thủy Nguyên trân quý đến cỡ nào?

– Ngươi cũng muốn biết rõ, Chuẩn Đế hiếm thấy cỡ nào. Lăng Hàn cũng nói. Chuyện này. . . Đúng thế. Dù mười cây tiên dược Thủy Nguyên cũng không có khả năng biến thành một Chuẩn Đế, tính toán như thế, hắn còn kiếm lời to. Thế nhưng mà, hắn luôn có cảm giác không thích hợp. A, đây chính là hộ vệ cường đại, chỉ mười gốc tiên dược Thủy Nguyên, ngươi còn không nỡ bỏ. Lạc Vô Dương lắc đầu: – Trong tay của ta cũng chỉ có một gốc tiên dược Thủy Nguyên. – Lạc huynh, mặc dù chúng ta mới quen đã thân, nhưng mà, thân huynh đệ còn tính toán với nhau đúng không? Lăng Hàn cười nói. – Một gốc tiên dược Thủy Nguyên mà đổi được Đại Thạch của ta, ngươi cũng quá tham rồi. – Nhưng ta thật sự chỉ có một gốc tiên dược Thủy Nguyên. Lạc Vô Dương nói. – Bằng không ngươi có thể tới bảo khố của ta xem. – Tốt! Lăng Hàn không chút do dự gật đầu. A, ngươi có muốn mặt mũi hay không?

Nhưng nói là chính mình, Lạc Vô Dương cũng chỉ có bất đắc dĩ mang theo Lăng Hàn tiến vào bảo khố. Cái gọi là bảo khố, kỳ thật phần lớn là thi thể và hài cốt, đều là Nguyên Linh bên trong vực sâu nguyên thủy, dĩ nhiên không phải hắn đánh chết, mà là bị thiên địa phong bạo giết chết, hắn chỉ nhặt thi thể mà thôi. Mặt khác, còn có tài liệu đều là thánh tài, cũng không có Mẫu Kim, cũng không có Sáng Tạo Chi Kim. Lạc Vô Dương nói tới tiên dược Thủy Nguyên, có thể nói nó là bảo vật trân quý nhất nơi này. – Ta muốn hết. Lăng Hàn chỉ chỉ. Lạc Vô Dương cười lạnh: – Nhiều như vậy, ngươi chứa nổi sao? Pháp khí không gian không thể dùng ở nơi này, sẽ bị bóp nát bấy, ngươi hai cánh tay có thể cầm hết sao? Lăng Hàn mỉm cười: – Ngươi đây cũng không cần quản, một câu, đổi hay không? – Đổi! Lạc Vô Dương lập tức nói, mặc dù bảo khố là thứ hắn tốn vô số năm làm ra, nhưng so với Nguyên Linh cấp Chuẩn Đế, việc này không đáng nhắc tới. – Được, Đại Thạch ở bên ngoài, giao cho ngươi. Lăng Hàn phất phất tay.

– Ngươi có thể đi ra, ta muốn thưởng thức tốt bảo vật của mình. Mẹ nó, đó là của ta! Lạc Vô Dương nhịn xuống, hắn không có xuất thủ. Hắn thấy, Lăng Hàn chỉ là Thánh Nhân, hắn dễ dàng thu thập đối phương. Nhưng mà, tất cả mọi người là môn đồ Đại Đế, hắn cũng không dám ra tay. Bởi vậy, hắn lui ra ngoài, hắn liên lạc tình cảm với Đại Thạch. Lăng Hàn lấy ra Hỗn Độn Cực Lôi tháp thu những thứ này. Pháp khí không gian không thể dùng trong nơi này, nhưng mà Mẫu Kim có thể. Sau khi lấy xong mọi thứ, Lăng Hàn bước ra ngoài. – Đại Thạch, sau này ngươi ngay ở lại nơi này. Lăng Hàn cười nói, hắn phất tay với Thạch Đầu Nhân, sau đó phát ra một đạo thần niệm bảo Thạch Đầu Nhân an tọa. Lúc trước hắn đang đi đường, Lăng Hàn cũng thử câu thông với Thạch Đầu Nhân, mặc dù không lắm lý tưởng nhưng vẫn đạt thành ăn ý đơn giản, giống như bảo đối phương ngồi. – Lạc huynh, ta sẽ không quấy rầy, ta còn phải tiếp tục lữ hành. Lăng Hàn nói. Lạc Vô Dương có Nguyên Linh cấp Chuẩn Đế nên không để ý Lăng Hàn, hắn gật đầu: – Không tiễn.

Giao dịch đã thành, thái độ của hắn lập tức chuyển sang lạnh lẽo, dù sao trước đó hắn bị Lăng Hàn chọc tức không nhẹ. Lăng Hàn cười một tiếng, hắn không đặt trong lòng, bởi vì đợi chút nữa lạc Nguyên Dương sẽ tức điên. Hắn ra khỏi thành, lại tiếp tục đi về hạch tâm của vực sâu nguyên thủy. Đi nửa ngày, hắn lẩm bẩm nói: – Không sai biệt lắm, đi. Thạch Đầu Nhân giống như đứa bé, tính nhẫn nại của nó không nhiều, cho nên bảo nó ngồi nửa ngày đã là cực hạn. . . . Bên trong thành Quỳ Ngưu, Lạc Vô Dương đã không kịp chờ đợi quya quanh Thạch Đầu Nguyên Linh. Trước đó hắn bị Thạch Đầu Nhân đánh thảm bại, có thể nói mất hết mặt mũi, cho nên, tự nhiên muốn lập tức kiếm trở về, dù sao hắn là môn đồ Đại Đế, thân phận mẫn cảm. Hơn nữa, thời gian này cũng quá nhàm chán. Mọi người tới, nhìn thấy Thạch Đầu Nhân ngồi ngay ngắn thì tán thưởng không thôi. Nguyên Linh cấp bậc Chuẩn Đế! – Lạc đại nhân, có thể bảo Nguyên Linh hành động hay không, toàn diện biểu hiện ra thần uy? Có người nói, hắn đang vỗ mông ngựa Lạc Vô Dương.

 Lạc Vô Dương rất hài lòng gật đầu: – Được. Hắn hướng ra lệnh cho Thạch Đầu Nhân: – Lên! Thạch Đầu Nhân không hề có động tĩnh gì. – Đứng lên! Lạc Vô Dương lớn tiếng kêu lên. Thạch Đầu Nhân vẫn không có động tĩnh. Chuyện này! Lạc Vô Dương lập tức cảm giác mất mặt, trước mắt bao người, chuyện này rất mất mặt. Nếu không phải hắn đánh không lại Nguyên Linh, hắn thật sự muốn ra tay. Chẳng lẽ quá ngốc, nghe không hiểu hắn? – Chạy! Hắn hét lớn một tiếng, hắn dùng thần thức truyền âm, đây chính là ý niệm thuần túy, vượt qua ngôn ngữ giới hạn. Bỗng nhiên Thạch Đầu Nhân đứng lên, bành, nó vội vàng xông ra ngoài. Lần này, Lạc Vô Dương vui mừng, rốt cuộc cũng nghe lời. Mọi người cũng tán thưởng liên tục, đây chính là tôi tớ cấp Chuẩn Đế. – Chuyện này… Một tên khách khứa yếu ớt nói.– Đầu Nguyên Linh kia không có quay đầu lại. Ách!