Thần Đạo Đan Tôn

Chương 5289: Chủ Động Xuất Kích




Phác Cảnh Minh là Chuẩn Đế giết, cho nên, Phác Kinh Thiên không có tìm Lăng Hàn tính sổ, tự nhiên không có người nào dám nói cái gì. Nhưng thông thường trong khi chung, người Huyền Linh tinh đều tỏa ra địch ý, cố ý kéo xa khoảng cách với người Tứ Nguyên tinh. Song phương tránh không được khẩu chiến với nhau. Đối với người Huyền Linh tinh mà nói, ở năm tháng của Phác Kinh Thiên, hắn có thể quét ngang vô địch thiên hạ, nếu không phải ra đời thời gian không đúng, hắn đã sớm trở thành Đại Đế trấn áp một thời đại. Mà người Tứ Nguyên tinh càng khịt mũi coi thường, Lăng Hàn đại nhân của bọn họ thời điểm Chuẩn Đế đã có thể ngang hàng Đại Đế, cho dù Chuẩn Đế của các ngươi thật chứng đạo cũng bị hắn trấn áp. Việc này cũng làm người Huyền Linh tinh chế giễu, nói đùa cái gì, Chuẩn Đế ngang hàng Đại Đế? Ngươi đọc nhiều tiểu thuyết quá đi. Người Huyền Linh tinh có lý do cao ngạo, bởi vì thiên địa sắp cho phép Đại Đế chứng đạo, mà Phác Kinh Thiên đã sớm tu thành Chuẩn Đế cửu tinh, cho nên, hắn không thể nghi ngờ đã nắm chắc quyền chủ động, đứng ở phía trước nhất.

Chỉ cần thiên địa cho phép, Phác Kinh Thiên có thể chứng đạo Đại Đế, tất cả còn lại đều là kẻ tầm thường, dù là Chuẩn Đế cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần trước Đại Đế. – Tiểu Hàn tử, thật bỏ mặc không quan tâm sao? Đại Hắc Cẩu chỉ vào tinh không, chính là vị trí Huyền Linh tinh. – Hiển nhiên Phác Kinh Thiên chỉ tạm thời nuốt giận, một khi hắn thành Đế, người hắn thanh toán đầu tiên chính là ngươi. Đế uy, ai dám đụng? Cho nên, Phác Kinh Thiên chết đi thế tôn yêu thương nhất, chẳng lẽ sẽ ngồi xem sát thủ nhảy nhót tưng bừng trước mặt mình? Hiện tại không có trở mặt, đó là bởi vì không có phần thắng. Lại nói, mọi người cùng là Chuẩn Đế, một người muốn chạy, ngươi có thể đuổi kịp hay sao? Cho nên, Phác Kinh Thiên tràn ngập sát ý với Lăng Hàn, hiện tại cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Thời điểm thành tựu Đại Đế, hắn có thể quét ngang thiên hạ, có thù hận gì mà không tiêu diệt? Lăng Hàn mỉm cười: – Người có thể thành Đế, khi biết cừu hận cá nhân và thiên hạ nguy nan, hắn biết cái nào đặt ở trước. Cho nên, nếu hắn phát hiện đánh không lại ta, hắn cũng phải nhịn tiếp. Bằng không hắn có thành Đại Đế, thế gian không còn người cho hắn thống trị, hắn mạnh nhất khác gì yếu nhất? Đại Đế cao cao tại thượng, là kẻ yếu nâng đỡ mà ra. – Tâm địa Tiểu Hàn tử ngươi thật sự mềm yếu, nếu đổi thành Cẩu gia, cứ giết rồi nói, ngược lại loại người này đến cuối cùng cũng không giúp được cái gì. Đại Hắc Cẩu bĩu môi nói. Thành Đế khó, muốn thành tồn tại đối kháng cấp bậc lão Thần thú càng khó hơn nhiều.

Thời gian đã không nhiều, cho nên, muốn đợi đến khi Phác Kinh Thiên chứng đạo thành Đế, lại vượt qua cấp thứ ba, cấp thứ hai, đó là việc không thể chạm tới, thậm chí vĩnh viễn không thể thực hiện được. Nhìn đám người Đấu Chiến Thánh Hoàng, bọn họ ở trong vực sâu nguyên thủy bao lâu, mạnh nhất cũng chỉ bước vào cấp thứ tư, cấp thứ ba đã vô vọng, cho nên, nhiều Đại Đế như vậy liên thủ cũng bị lão Thần thú đè đánh. Đại Đế duy nhất có thể làm chính là kéo dài thời gian của lão Thần thú mà thôi. Cho nên nói, dù cho Phác Kinh Thiên có thể thành Đế, hắn không mang lại nhiều trợ giúp. Dù sao, hắn không phải tồn tại yêu nghiệt như thế, ở Đế cấp cũng có năng lực khiêu chiến vượt cấp. Lăng Hàn cười cười, đứng ở độ cao của hắn đã không còn tính toán chi li, chủ yếu nhất là, hắn không có ăn thiệt thòi, thực lực lại hoàn toàn chiếm ưu thế, cho nên, hắn đương nhiên siêu nhiên. Nguy cơ diệt thế đã tới, tất cả mọi người đều nắm chặt thời gian tu luyện. Có lẽ, mạnh hơn một chút sẽ ít đi trắc trở. Người trên Huyền Linh tinh cũng tính là khách khí với võ giả Tứ Nguyên tinh, nhưng đối mặt với Đế tộc lại vô cùng kiêu ngạo. Nhà ta có Chuẩn Đế, các ngươi chỉ dựa vào Đế binh tọa trấn, đây là khái niệm khác biệt. Khi đó Đa Gia Phật xuất thế, có Đế tộc nào không sợ đến mức run rẩy, cho dù Thánh Nhân chết đi cũng dám nói với Đa Gia Phật một lời? Cho nên, Chuẩn Đế không thể đối kháng chính diện với Đế binh, từ đó vẫn có thể áp đảo Đế tộc. Những Đế tộc kia im lặng, bọn họ hoành hành bá đạo lâu như vậy, bây giờ lại bị người ta khi dễ!

Bọn họ sắp mang Lăng Hàn ra, nói Lăng Hàn đã sớm nắm giữ chiến lực Đại Đế, Phác Kinh Thiên không đáng kể chút nào. Người Huyền Linh tinh xem ra, đây là lời nói hươu nói vượn. Nếu Chuẩn Đế có thể có chiến lực Đại Đế, trật tự võ đạo còn đâu? Cho dù muốn khoác lác, cũng không thể nói chuyện viễn vông như vậy. Các ngươi bị điên hay sao? Có quan niệm như vậy, về sau cho dù ai nói khoác chiến tích của Lăng Hàn, người Huyền Linh tinh đều cho rằng đang khoác lác, càng khịt mũi coi thường. Lăng Hàn cũng không có tinh lực quan tâm việc nhỏ như vậy, hắn lưu lại Thạch Đầu Nhân tọa trấn, bản thân đi thức tỉnh mặt trời. Có Thạch Đầu Nhân tọa trấn, hắn cũng không sợ Phác Kinh Thiên đột nhiên trở mặt. Nhưng Phác Kinh Thiên cũng tự mình hiểu lấy mình, hiện tại hắn chín mươi chín phần trăm không phải là đối thủ của Lăng Hàn, bởi vậy, hắn đặt tinh lực vào bế quan tu luyện, chỉ cần cơ duyên vừa tới, hắn sẽ bước ra một bước cuối cùng. Chờ đợi mấy tỷ năm, hắn vô cùng bức thiết thành Đế. Đại Đế, bá chủ một thời đại. Mấy năm qua đi, ba người Đinh Thụ, Tỉnh Hạo Nhiên, Thủy Thanh Sưởng đều gặp công kích mấy lần, nhưng Lăng Hàn đều truyền Phượng Dực Thiên Tường cho bọn họ, lại thêm bọn họ còn mang theo Đế binh, bản thân đủ cơ linh, trước tiên liền phá vây, tự nhiên không có khả năng bị Đại Đế lưu lại. Ngược lại là Lăng Hàn, hắn muốn gặp phải tuyệt địa chi chủ nhưng không có cơ hội. Thời gian bảy mươi năm qua đi. Lăng Hàn vẫn hành tẩu thiên hạ, không ngừng thức tỉnh mặt trời.

Nơi này vốn là dương gian, có quy tắc dương gian chống đỡ, cho nên khôi phục dễ dàng, chuyển hóa khó khăn. Lăng Hàn bước đi trong cô độc, ở phía sau hắn, tinh không tối tăm cũng được thắp sáng giống như gửi lời chào cho hắn. Hả? Bỗng nhiên Lăng Hàn cảm giác có khí tức cường đại tới gần. Oanh! Phía sau, một mặt trời bị đánh nổ, sóng xung kích lan ra khắp nơi. Lăng Hàn cau mày nhìn sang.. Có Đại Đế tới. Không quản tới là tuyệt địa chi chủ hoặc là Thần thú Đại Đế, hắn đều không sợ, bởi vậy, Lăng Hàn chủ động nghênh tiếp. Phía trước, xuất hiện một đoàn hắc vụ còn lớn hơn tinh vực. Những nơi hắc vụ đi qua, mặt trời bị dập tắt, vô số âm hồn bay ra khỏi hắc vụ, tử khí bao phủ khắp nơi, chẳng những ngăn cản dương gian khôi phục, còn làm nơi này âm phủ hóa. – Hừ! Lăng Hàn tiến lên một bước, hắn xuất ra một quyền. Oanh, lực lượng đáng sợ sôi trào, đây là chiến lực cấp thứ sáu! Đại Đế trong hắc vụ không dám đón đỡ, vội vàng thối lui quay về. Nhưng Đại Đế né tránh được một kích này, âm hồn có khả năng sao? Đế uy cuốn qua, tất cả âm hồn đều hôi phi yên diệt. – Xưng tên ra, tiễn ngươi lên đường! Lăng Hàn từ tốn nói, Đại Đế thì như thế nào, hắn chưa phải chưa từng giết qua.