Thần Đạo Đan Tôn

Chương 552: Viên gạch




Thiếu niên này, lại là Đan sư Thiên Cấp? Đùa gì thế!

Thế nhưng, đường đường cường giả Thiên Nhân Cảnh, lẽ nào sẽ vì trêu đùa mấy tiểu bối bọn hắn, mà cố ý đến diễn kịch như thế? Vậy thì bọn họ cũng quá để ý mình đi.

Mọi người không khỏi nghĩ đến Lăng Hàn từng nói, chờ sau đó chính là năm người Cổ Chươ ng quỳ xuống dập đầu bồi tội, Lăng Hàn cũng chưa chắc sẽ phản ứng. Khi đó nghe tới, đây chỉ là một câu cuồng ngôn mà thôi, nhưng hiện tại lại để mỗi người tin tưởng không nghi ngờ.

Đan sư Thiên Cấp a, đó là tồn tại trâu bò cỡ nào, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng phải tự mình tiếp đón, thân phận nặng, địa vị cao có thể thấy được chút ít.

Chỉ là tiểu bối Sinh Hoa Cảnh, ngay cả xách giày cũng không xứng!

Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:

- Các hạ khách khí, không biết xưng hô như thế nào?

Xem cái giá của người ta bao lớn, Ân Học Ương ra đón, nhưng hắn ngay cả người ta là ai cũng không biết.

- Ha ha ha ha, tại hạ Ân Học Ương, Linh Bảo Các Thất Các Chủ, nếu như Lăng đại sư không chê, liền gọi ta Tiểu Ương là được.

Ân Học Ương cười nói.

Mọi người nổi da gà, lấy hình thể của hắn, tiếng Tiểu Ương này không biết ai kêu ra được. Nhưng trên đời này có mấy người có tư cách gọi hắn Tiểu Ương? Ngoại trừ mấy tồn tại Phá Hư Cảnh, e cũng chỉ có Thiên Nhân Cảnh cấp cao a.

- Thất Các Chủ.

Lăng Hàn cũng nổi gia gà, tiếng Tiểu Ương này là làm sao cũng không gọi được.

- Lăng đại sư muốn tham gia buổi đấu giá hôm nay?

Ân Học Ương hỏi.

- Phải.

Lăng Hàn gật đầu.

- Xin mời, xin mời!

Ân Học Ương vội vã làm tư thế mời khách.

Lăng Hàn đi tới, nhất thời để mọi người, đặc biệt là Cổ Chươ ng và công tử bột kia buông lỏng, nhưng Lăng Hàn bông nhiên ngừng lại, nói với Ân Học Ương:

- Thất Các Chủ, nếu như ta tính nợ với mấy người, thì có vẻ lấy lớn ép nhỏ hay không?

Sắc mặt của Ân Học Ương trở nên âm trầm nói:

- Há, lẽ nào có người đắc tội Lăng đại sư?

- Ha ha, một cái muốn ta gọi hắn là gia gia, một cái khác muốn thu ta làm thị vệ, còn có mấy người muốn đánh ta.

Lăng Hàn cười nói.

Nghe hắn nói như vậy, Ngũ Long cùng công tử bột kia đều muốn khóc, trước đó bọn họ nào biết Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp, bằng không cho bọn họ một vạn lá gan cũng không dám nói lời như vậy!

- Là ai?

Ánh mắt của Ân Học Ương đảo qua, áp lực đáng sợ cuồng quyển, thời khắc này hắn không còn là vẻ mặt hoà thuận thì phát tài nữa, mà là cường giả Thiên Nhân Cảnh, giậm chân một cái có thể làm cho thiên địa run rẩy.

Mọi người chỉ cảm thấy linh hồn run rẩy, không có một chút xíu lòng kháng cự.

Lăng Hàn cũng âm thầm gật đầu, tu vi của tên mập mạp này phỏng chừng đạt đến Thiên Nhân tầng bốn tầng năm, cụ thể hắn cảm ứng không ra, dù sao hiện tại hắn chỉ có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh mà thôi.

Năm người Cổ Chươ ng và công tử bột kia đều run rẩy, dồn dập ngã quỵ nói:

- Cầu Lăng đại sư thứ tội.

Nhưng Lăng Hàn làm như không thấy, chỉ nói chuyện với Ân Học Ương, nói rõ gạt Ngũ Long và công tử bột kia sang một bên.

Cũng phải, bọn họ đã quỳ xuống, nhưng có thể được tha thứ hay không, còn phải nhìn tâm tình của Lăng Hàn.

Ngũ Long hai mặt nhìn nhau, hạ quyết tâm, dồn dập đánh mặt mình, công tử bột vừa thấy, cũng vội vã dập đầu như giã hành, thật sợ Ân Học Ương dưới cơn nóng giận giết chết toàn bộ bọn họ.

- Lăng đại sư, bán đấu giá sắp bắt đầu rồi, không bằng trước vào trong đi.

Ân Học Ương nói, hắn cũng không muốn ngoài cửa Linh Bảo Các tụ nhiều người như vậy, dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng không tốt.

Lăng Hàn chỉ nhìn Ngũ Long và công tử bột kia nở nụ cười, liền dọc theo bậc thang đi lên, tiến vào đại điện.

Ngũ Long và công tử bột kia đều chảy mồ hôi lạnh khắp người, tuy Lăng Hàn không trách mắng bọn họ, nhưng đắc tội một vị Đan sư Thiên Cấp sẽ ung dung kết thúc như vậy?

...

Ở dưới Ân Học Ương dẫn dắt, Lăng Hàn đi vào trong một gian bao sương, này cũng là phòng khách sang trọng nhất của Linh Bảo Các, hiện nay trên tầng này chỉ có Lăng Hàn, bình thường loại phòng khách này chỉ có buổi đấu giá mười mấy năm một lần mới dùng, chuyên cung cấp cho Phá Hư Cảnh cùng với tồn tại có địa vị tương tự, tỷ như Đan sư Thiên Cấp.

Đối với loại hư danh này, Lăng Hàn đã nhìn rất nhạt, hắn vinh sủng không sợ hãi, ngồi ở trong bao sương, quả nhiên, chỉ một lát sau đấu giá liền bắt đầu.

Ân Học Ương bồi Lăng Hàn nói chuyện một lúc, liền cáo từ rời đi, cũng rất hùng hồn cho Lăng Hàn một hạn mức tiêu hao… mười vạn Nguyên Tinh Tam Tinh. Trên thực tế, giá trị bản thân của một vị Đan sư Thiên Cấp sao chỉ bấy nhiêu ấy, tại sao đối phương mở hạn mức thấp như vậy?

Đơn giản, truyền thừa của Thập Nhị Cung, Phá Hư Cảnh sẽ không để ở trong mắt, nhưng Thần tàng... quan hệ quá lớn!

Bị Phá Hư Cảnh nhìn chằm chằm, Lăng Hàn này tuyệt đối là lành ít dữ nhiều, bởi vậy Linh Bảo Các tự nhiên không tập trung quá nhiều ở một nhân tố không ổn định.

Nhưng cho mười vạn Nguyên Tinh Tam Tinh, kỳ thực Linh Bảo Các đã rất hào phóng.

Lăng Hàn ngồi xem, các vật phẩm không ngừng thành giao, nhưng cũng có lưu phách, không hổ là buổi đấu giá cỡ lớn một tháng một lần, đồ vật rất nhiều, đa dạng, có điều Lăng Hàn không nhìn trúng được gì cả.

Mặt khác, một tháng có một lần đấu giá như vậy, bởi vậy không thể có quá nhiều vật quý giá. Nhưng qua một tháng nữa, buổi đấu giá cuối năm sẽ có bảo vật kinh người.

- Ha ha ha!

Sàn đấu giá đột nhiên vang lên tiếng cười lớn.

Lăng Hàn vốn đã buồn ngủ, nhưng nghe được động tĩnh lớn như vậy, hắn không khỏi nhìn sang, chỉ thấy người bán đấu giá lại cầm một viên gạch.

Viên gạch?

Lăng Hàn cũng có chút buồn cười, nhưng ngẫm lại Linh Bảo Các sẽ không mở chuyện cười, cầm cục gạch ra đùa người, bởi vậy hắn cẩn thận nhìn sang.

Kỳ thực cái này không phải viên gạch, chỉ là hình dạng rất giống, nhưng nhìn kỹ, liền có thể phát hiện biên giới bất quy tắc, thật giống như nguyên bản thuộc về một viên đá to lớn, hiện tại bị gõ xuống một khối nhỏ.

Một mặt không có gì, nhưng một mặt khác lại có nửa chữ hoặc chỉ là vài nét khuyết ngân, không nhìn ra cụ thể là cái gì.

- Cục gạch này, trải qua mấy vị chuyên gia giám định, nhưng không phân tích ra kết cấu cùng công dụng cụ thể, chỉ có thể xác định, cái này đã từng ở trên một tấm bia đá, có lịch sử ít nhất mười vạn năm.

- Mặt khác, khối đá này rất cứng rắn, chiếm được từ một di tích nào đó…

Người bán đấu giá giới thiệu, tựa hồ hắn cũng không tìm được ưu điểm của cục gạch này, chỉ có thể cố gắng thổi.

Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, nhưng không nhìn ra cục gạch này có đặc thù gì, chỉ có vài nét bút, để trong nội tâm của hắn tựa hồ có món đồ gì đó sống lại.

Có chút ý nghĩa.

- Giá quy định mười nguyên tinh.

Người bán đấu giá nói, hiển nhiên cũng không ôm hi vọng quá lớn với thứ này.

- Hai mươi.

- Năm mươi.

- Một trăm.

Tuy tạm thời còn không biết cục gạch này có tác dụng gì, nhưng xem ở chí ít mười vạn năm lịch sử, vẫn có rất nhiều người đồng ý lấy về nhìn một chút.

- Một ngàn.

Lăng Hàn mở miệng nói, không có nói rõ phẩm chất nguyên tinh, vậy thì là nhất tinh, đối với Lăng Hàn mà nói, Nguyên Tinh Nhất Tinh thực sự không tính là tiền.

- Hai ngàn.

Có người tranh giá, nghe thanh âm có chút quen tai.

---------------