Thần Đạo Đan Tôn

Chương 572: Kết nghĩa anh em




- Lão huynh, có tâm sự sao?

Cảnh giới của Lăng Hàn rõ ràng kém xa đối phương, nhưng đối phương không vạch trần thân phận, vậy hắn cũng vui vẻ làm bộ không biết, từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, còn là lão quái vạn năm trước, hắn tự nhiên không muốn xưng những "tiểu tử" hiện tại là tiền bối.

Đại hán kia chỉ ra sức uống, trong ánh mắt toát ra vẻ đau thương.

- Không cần phải nói, nhất định là tình gây thương tích.

Lăng Hàn lập tức nói.

- Ngươi cũng có thể thấy?

Đại hán kia quay đầu nhìn hắn.

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Ta là người từng trải, sao sẽ không thấy?

- Ha ha, vậy cạn thêm chén nữa!

Đại hán kia cười nói, tay khẽ vung, lấy ra một ly rượu, sau khi rót đầy thì ném cho Lăng Hàn, lấy thực lực như hắn, đương nhiên sẽ không có rượu bay ra.

Lăng Hàn cũng không dám uống nhiều, nếu không sẽ nằm lật, chỉ uống một ngụm nhỏ mà thôi.

Đại hán kia cũng không miễn cưỡng, mình thì uống sùng sục sùng sục, nhìn mà Lăng Hàn đau lòng, đây thực sự là trâu gặm mẫu đơn, thiên đại lãng phí a, Hầu Nhi Tửu quý giá bực nào, đối phương uống như thế quả thực là chà đạp.

- Lão huynh, có chuyện thương tâm gì thì nói ra, nói ra sẽ khá hơn một chút.

Lăng Hàn khuyên giải.

Đại hán kia nhìn Lăng Hàn thật lâu, cuối cùng mới kể.

Chuyện xưa của hắn rất đơn giản, một nam tử tuổi còn trẻ yêu một nữ tử tuổi còn trẻ, bọn họ ở bên hồ này gặp nhau lần đầu tiên, cũng nhất kiến chung tình, sau đó, bọn họ dắt tay đi khắp thiên hạ, ân ân ái ái, ngọt ngào dầy đặc.

Nhưng trời cao đố kỵ người hữu tình, cô gái trẻ nhiễm phải bệnh bất trị, mặc cho người thanh niên kia tu vi tuyệt thế cũng không tìm được linh đan diệu dược cứu trị, cuối cùng, cô gái trẻ hương tiêu ngọc vẫn, chỉ còn nam nhân cô độc một người.

Hàng năm vào ngày này, người thanh niên trẻ đều sẽ tới đây tưởng niệm, năm tháng trôi qua, người thanh niên trẻ kia bây giờ cũng đã thành đại thúc.

Lăng Hàn không khỏi cộng hưởng, cũng nói sự tình hắn với Thiên Phượng Thần Nữ, đương nhiên hắn sẽ không nói đó là sự tình của vạn năm trước, mà thoáng thay hình đổi dạng một chút.

Càng nói hai người càng nhìn nhau hợp mắt.

Kỳ thực tình cảm của hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng đều là mất đi người âu yếm, càng nói càng đầu cơ, dựa vào mấy phần men say, hai người lại kết nghĩa kim lang.

- Nhị đệ, ta tên Phong Phá Vân, sau này ai bắt nạt ngươi, cứ việc báo tên của đại ca!

Đại hán kia ôm vai của Lăng Hàn nói.

- Tiểu đệ Lăng Hàn.

Lăng Hàn cũng không báo tên giả, đại hán kia mang đến cho hắn một cảm giác đại khí, bằng phẳng, tuyệt không phải loại coi trọng lợi ích, hơn nữa, người này chí tình chí nghĩa, là đại trượng phu chân chính.

- Ai, ta chính là uống không say a!

Phong Phá Vân không ngừng lắc đầu, có vẻ cực kỳ đáng tiếc, cảnh giới của hắn quá cao, rượu thế gian có thể để cho hắn say căn bản tìm không được.

Vị đại ca này cũng thực kỳ hoa, Hầu Nhi Tửu này cũng là bởi vì hắn muốn say, mới tiến vào Viễn cổ sâm lân tìm kiếm, còn đại chiến với ba con Yêu Viên đáng sợ, nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn không say.

Lăng Hàn vỗ ngực nói:

- Đại ca yên tâm, ta nhất định sẽ ủ cho ngươi rượu ngon tuyệt thế, để ngươi nhất túy tam niên (*một lần say ba năm)!

Hắn không phải khoác lác, kiếp trước tiến vào nhiều di tích cổ, ngoại trừ thu được rất nhiều công pháp võ kỹ ra, hắn còn được chút đồ vật Thiên cấp khác, tỷ như phương pháp cất rượu.

Có một loại thần nhưỡng, hiệu quả nghịch thiên, được xưng Thần linh cũng say ngất, nhưng cần vật liệu vô cùng trân quý, dù hắn kiếp trước cũng không thể sưu tập nổi, đời này hắn có tư cách bước vào Phá Hư Cảnh, vậy dĩ nhiên có hi vọng luyện ra thần nhưỡng.

Lăng Hàn chịu gọi đối phương đại ca, cũng là bởi vì năm nay Phong Phá Vân đã hơn 400 tuổi, còn lớn hơn Lăng Hàn hai đời gộp lại, tiếng đại ca này nên gọi. Còn trạng thái linh hồn vạn năm, thân thể không còn, tự nhiên sẽ không thay đổi.

- Vậy đại ca sẽ chờ ngươi.

Phong Phá Vân cười to nói.

Mặc dù hai huynh đệ mới nhận thức không lâu, nhưng tính tình hợp nhau, nói chuyện rất vui vẻ, phải biết Lăng Hàn làm người hai đời, kiếp trước càng đứng ở đỉnh thế giới, kiến thức từng trải há có thể thua kém?

Bọn họ nói rất lâu, cuối cùng Lăng Hàn mơ mơ màng màng ngã xuống, lại mở mắt, chỉ thấy trước mắt là một cái cổ ngọc trắng như tuyết, còn có cái cằm mỹ lệ, hóa ra hắn đang gối đầu lên đùi của Hách Liên Tầm Tuyết.

Quả nhiên ngực bằng a, nếu không, từ góc độ của hắn nhìn lên hẳn là hai ngọn núi, mà căn bản không thể thấy được cằm, huống chi là cổ.

Có điều, ngày sau Hải Nữu này khôi phục ký ức, hồi tưởng lại tình cảnh này... Lăng Hàn nhất thời đổ mồ hôi lạnh, đây là tiết tấu bị đuổi giết a.

Lăng Hàn bò lên, cảm giác đau đầu mãnh liệt kéo tới, để hắn không khỏi ôm đầu, thực rất đau a! Từ lúc tu luyện tới nay, hắn rất ít khi say rượu, nhưng lần này lại say đến rối tinh rối mù.

Rượu này thực rất mạnh.

Nhưng Lăng Hàn lập tức phát hiện, tu vi của hắn lại tăng hai cảnh giới nhỏ.

Phải biết từ Sinh Hoa Cảnh bắt đầu, tu vi tăng lên là có quan hệ trực tiếp với lĩnh ngộ võ đạo, nhưng hắn ở lúc say rượu tăng lên hai cảnh giới nhỏ, khái niệm này nghĩa là gì?

Hầu Nhi Tửu thật quá trâu bò!

Lăng Hàn cảm thán, có điều, đây cũng là bởi vì hắn uống lần đầu tiên, hiệu quả mạnh nhất, lần sau lại uống, chỗ tốt khẳng định có, nhưng tuyệt đối sẽ không mãnh liệt như vậy, giống như linh dịch, càng dùng càng kém.

Hơn nữa uống như vậy cũng có chút không chịu được, đầu sắp nổ tung rồi.

- Lăng Hàn!

Hách Liên Tầm Tuyết lo lắng kêu lên.

- Hải Nữu, nhẹ chút! Nhẹ chút!

Lăng Hàn vội vã dùng tay đè ép, đối phương gọi quá to, làm đầu của hắn lại bắt đầu ong ong ong.

Hắn lấy linh dịch trong Hắc Tháp, uống mấy ngụm cho tỉnh rượu, lát sau mới cảm thấy tốt hơn một chút:

- Đại ca của ta đâu?

- Đi rồi.

Hách Liên Tầm Tuyết nói.

- Có điều, hắn nói hắn còn sẽ tới, hóa giải một khốn cục cho ngươi.

Hóa giải khốn cục? Lẽ nào là chỉ sự tình Vạn Bảo Thành bị nhốt?

Có điều, tuy vị đại ca kia hung mãnh, nhưng bên ngoài là đệ tứ sát trận a!

- Trước tiên trở về rồi hãy nói.

Lăng Hàn nhìn sắc trời một chút, đã sắp tới giữa trưa, nghĩ đến những thế lực ngày hôm qua mua được tiêu chuẩn kia đều sắp gấp điên rồi a.

Quả nhiên, thời điểm hắn tới cửa thành, liền thấy rất nhiều người trợn mắt nhìn, biểu hiện cực kỳ bất thiện.

- Hàn Lâm, sao hiện tại ngươi mới tới?

Có người khiển trách.

Lăng Hàn căm ghét, che lỗ tai nói:

- Ngươi có bệnh sao, thét cái gì chứ, nói chuyện cẩn thận một chút được không?

- Ngươi…

Người kia là cường giả Linh Anh Cảnh, thấy Lăng Hàn lại dám nói chuyện với mình như thế, không khỏi lộ ra vẻ giận dữ.

- Được rồi, đừng để người chế giễu.

Ân Học Ương nói, chỉ chỉ dưới cửa thành, Bạch Nguyên đã xuất hiện.

Lăng Hàn nói:

- Người ngày hôm qua mua được 180 tiêu chuẩn đều đi xuống đi.

Hắn có Hắc Tháp, tự nhiên căn bản không nghĩ tới sự tình danh ngạch, lại nói, hắn còn muốn cứu người vô tội trong thành.

180 người xuống cửa thành, trên mặt đều có kinh hỉ khi sống sót sau tai nạn, rốt cục có thể rời nơi quỷ quái này.

- Lão gia hỏa, ngươi làm chỗ này thành nơi bẩn thỉu xấu xa, ta rất không thích.

Trong thanh âm lạnh lùng, chỉ thấy một bóng người cao to từ trong thành đi ra, nhìn Bạch Nguyên vẫy vẫy tay nói.

- Vạn Bảo Thành như thế nào, liền khôi phục nó như thế ấy!

---------------