Thần Đạo Đan Tôn

Chương 574: Phá trận




- Nếu không thể chiến với ta một trận, còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì!

Phong Phá Vân phất phất tay.

- Lăn, ta tới phá trận.

Bạch Nguyên nào dám ngăn, cũng chỉ có vị Phong Phá Vân này dễ nói chuyện, nếu như đổi thành Phá Hư Cảnh khác, lúc này hắn đã chết mấy trăm lần. Hắn vội trốn vào trong trận, cũng chỉ có ở trong đệ tứ sát trận hắn mới có cảm giác an toàn.

Đệ tứ sát trận này ngay cả Phá Hư Cảnh cấp cao cũng có thể chém giết, hiện tại mặc dù không trọn vẹn, nhưng xoá bỏ Phá Hư Cảnh cấp thấp không khó. Nếu Thiên Thi Tông có thể dùng thi thể của một tên Phá Hư Cảnh tuyên cáo hiện thế, vậy tuyệt đối sẽ náo động thiên hạ.

Nghĩ như thế, Bạch Nguyên không khỏi kích động, lẽ nào hắn có thể tự tay thúc đẩy kỳ tích như thế phát sinh sao?

Đồ sát Phá Hư Cảnh, này không hề khác đồ Thần nha.

Đồ Thần lập giáo, uy chấn thiên hạ!

Đến đây đi, đến đây đi, dùng tính mạng của ngươi đến tuyên bố Thiên Thi Tông trở về, lại luyện di cốt của ngươi thành Thi Binh, Thánh Thi Binh vượt qua Kim Giáp Thi!

Phong Phá Vân nhanh chân mà đi, tiến vào trong đại trận.

Trên đầu tường, tất cả mọi người đều căng thẳng, đây thực sự là sơn cùng thủy tận tưởng không đường, vốn tưởng rằng sẽ bị vây chết ở trong thành, không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện một vị Phá Hư Cảnh, có hi vọng phá trận rồi.

Phá Hư Cảnh ở trong mắt mọi người, là thần thoại bất bại, tồn tại giống như Thần linh, tin tưởng có Phong Phá Vân ra tay, đại trận này nhất định sẽ bị đánh tan.

Chỉ một hồi, liền thấy xa xa có thần quang đáng sợ phun trào, gợn sóng truyền vang, khiến đại trận hộ thành phản ứng, hình thành tấm chắn ngăn chặn. Nhưng dù vậy, tất cả mọi người vẫn rất hoảng loạn.

Đây là chiến đấu cấp bậc Phá Hư Cảnh, nếu không có đại trận tồn tại, chỉ ba động liền có thể làm cho Thiên Nhân Cảnh thổ huyết, Hoá Thần Cảnh đổ nát.

Sức mạnh đỉnh cao của Nhân đạo, mạnh đến nỗi khiến người ta không cách nào phỏng đoán.

Ầm! Ầm! Ầm!

Chiến đấu khủng bố vẫn còn tiếp tục, từng đạo thần quang oanh về phía chân trời, rung động trời cao, chỉ thấy hư không bị xé rách, có từng ngôi sao bị đánh nát rơi xuống, hóa thành lưu tinh liên miên.

Trong lòng Lăng Hàn ngứa ngáy, ở Hằng Thiên Đại Lục, đại bộ phận trân kim cấp mười đều hái từ thiên thạch ngoài vũ trụ, mà thiên thạch từ đâu mà có? Tất nhiên là các ngôi sao trong vũ trụ rồi. Nhưng nhân lực có hạn, ai có thể bắt trăng hái sao?

Phải biết, giữa bầu trời có cương khí đáng sợ nằm dày đặc, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng bay không tới phần cuối, còn nói gì tới bắt giữ ngôi sao? Chỉ có Phá Hư Cảnh đỉnh cao, uy năng tiếp cận cực hạn mà giới này có thể chịu đựng, mới có thể đánh rơi ngôi sao.

Phong Phá Vân ác chiến với đệ tứ sát trận, đánh nát rất nhiều ngôi sao, hóa thành lưu tinh rơi xuống đất, mặc dù nói không phải mỗi ngôi sao đều có thể lấy ra trân kim cấp mười, nhưng luôn có một hai cái chứ?

Đáng tiếc, hiện tại đệ tứ sát trận vẫn chưa tan, nếu như hắn tùy tiện lao ra, tuyệt đối sẽ bị đại trận cắn giết.

Có ý nghĩ như hắn còn rất nhiều người, ánh mắt mỗi người đều hừng hực, nhưng thứ nhất có sát trận uy hiếp, thứ hai... Ai dám cướp đồ vật của một vị Phá Hư Cảnh, vậy thì thật là chê mạng dài a.

Thần quang diệu thế, đáng sợ đến kinh người, chiến đấu cấp bậc Phá Hư Cảnh, có mấy người thấy tận mắt?

Bây giờ, mọi người đều hữu duyên nhìn thấy, bất quá cách một tầng trận pháp, không ai có thể chân chính thấy rõ, chỉ có thể cảm ứng gợn sóng chiến đấu, suy đoán Phá Hư Cảnh mạnh mẽ một hồi.

Sau vài lần đại chiến, trong chớp mắt, thanh âm gì cũng không còn.

Kết thúc?

- Mau nhìn, sương mù bắt đầu biến mất!

Có người kinh ngạc thốt lên.

Quả nhiên, sương mù bắt đầu tiêu tan, hơn nữa tốc độ rất nhanh, thật giống như có một cơn gió thổi tan, chỉ mấy hơi thở, khói đen bao phủ ở bốn phía liền biến mất sạch sẽ.

Đệ tứ sát trận, bị phá giải!

Nơi cực xa, vẻ mặt của Phong Phá Vân cô quạnh, một trận thắng lợi khiến người ta chỉ có thể nằm mơ, dưới cái nhìn của hắn lại không đáng giá nhắc tới, hắn uống một hớp rượu, nhanh chân đi tới cửa thành.

Lăng Hàn không thể không thừa nhận, vị đại ca này đã vượt qua cấp độ tinh tướng, đạt đến một độ cao mới.

- Hóa ra hắn lợi hại như thế?

Hách Liên Tầm Tuyết nhỏ giọng nói.

- Ồ, lẽ nào ngươi biết hắn?

Chư Toàn Nhi kinh ngạc.

- Ngày hôm qua ta và Hàn Hàn tình cờ gặp, Hàn Hàn và hắn uống rượu, sau đó kết bái huynh đệ.

Hách Liên Tầm Tuyết nói.

Phốc!

Chư Toàn Nhi phun ra ngoài, kết bái với Phá Hư Cảnh? Đây thực sự như đầm rồng hang hổ a! Nhưng suy nghĩ thêm, Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp, kết bái với Phá Hư Cảnh kỳ thực cũng không phải trèo cao, đều ở lĩnh vực của từng người đạt đến một loại đỉnh cao nào đó.

Nhưng Lăng Hàn lại nổi da gà, Hàn Hàn? Khi nào cô nàng này bắt đầu đổi xưng hô với hắn?

Mọi người vội vã hạ xuống tường thành, mở cửa thành ra, cung nghênh Phong Phá Vân trở về.

Phá Hư Cảnh, tồn tại chí cao vô thượng, bình thường muốn gặp một lần cũng khó như lên trời, nhưng lần này lại có thể được Phá Hư Cảnh giải vây, thật quá bất ngờ.

- Phong đại nhân!

- Phong đại nhân!

Ân Học Ương và đám Thiên Nhân Cảnh đều cung kính hành lễ, những người khác ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có, chỉ có ở phía xa quỳ hành lễ.

Phong Phá Vân gật gù nói:

- Ta thiếu nợ Ân Tam một nhân tình, trước đó vài ngày hắn nhờ ta, nếu Vạn Bảo Thành gặp nguy cơ gì, liền hóa giải thay hắn. Vì lẽ đó, các ngươi không cần cảm kích ta.

Ân Tam, cái này không phải a miêu a cẩu gì a, bằng không nào có tư cách để một vị Phá Hư Cảnh ghi nợ nhân tình! Kia là Linh Bảo Các Đại Các Chủ, họ Ân, tên một chữ Thiên, là con thứ ba trong nhà, nên người quen thuộc đều gọi hắn Ân Tam.

Đương nhiên, hiện tại cũng chỉ có cường giả Phá Hư Cảnh mới dám gọi hắn là Ân Tam.

Ân Học Ương bừng tỉnh, chẳng trách Đại Các Chủ yên tâm mang theo bảy tên Các chủ khác rời đi, hóa ra sớm đã có sắp xếp vẹn toàn.

Có một vị Phá Hư Cảnh nhìn chằm chằm, vậy còn lo lắng sao? Chỉ là tại sao Phong Phá Vân không ra tay sớm, hại bọn họ đều cho rằng sắp xong đời. Nhưng vấn đề này ai lại dám chất vấn một vị Phá Hư Cảnh chứ?

Người ta có thể ra tay, ngươi liền cám ơn trời đất đi.

Phong Phá Vân tự nhiên có mấy vị cường giả Thiên Nhân Cảnh chiêu đãi, những người khác không có tư cách đi tới, nhưng có người muốn sinh sự rồi.

- Hàn Lâm, trả nguyên tinh lại!

Có người nhìn Lăng Hàn quát.

- Không sai, tiêu chuẩn ngày hôm qua chúng ta căn bản không có sử dụng, trả nguyên tinh lại cho chúng ta!

- Trả nguyên tinh!

Người ngày hôm qua mua 180 tiêu chuẩn ra khỏi thành đều nhìn Lăng Hàn quát, vì bảo mệnh, bọn họ bị Lăng Hàn tàn nhẫn làm thịt một đao, hiện tại nguy cơ giải trừ, tự nhiên càng nghĩ càng không cam lòng.

Lại nói, Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa Cảnh, tuy tiểu nha đầu bên người yêu nghiệt, nhưng dù sao cũng còn nhỏ, nha đầu lớn thì chỉ có man lực kinh người, cùng lắm là Linh Anh Cảnh.

Nhưng nơi này, cao thủ Hoá Thần Cảnh một đám lớn, càng có tồn tại Thiên Nhân Cảnh.

- Trả nguyên tinh!

Vô số người bức ép Lăng Hàn.

---------------