Thần Đạo Đan Tôn

Chương 593: Đáy của hang động




Hách Liên Tầm Tuyết đón nhận, viên gạch vung mạnh, ném tới bốn con rối màu vàng.

Man lực của nàng tuyệt đối vượt qua cấp độ của Linh Anh Cảnh, bốn con rối màu vàng kia đúng là cấp bậc Linh Anh Cảnh, nhưng ở trước mặt nàng lại như trẻ con, không ngừng bị đánh bay.

Có điều, không biết bốn con rối này dùng vật liệu gì làm thành, bị viên gạch vỗ một trận cũng không hư, mà chỉ lưu lại một lỗ thủng nhợt nhạt, đang lấy tốc độ chầm chậm khôi phục.

Điều này làm cho Lăng Hàn rất kinh ngạc, coi như Phùng Vĩ Kỳ ở đây, hắn nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ, bởi vì tuy sức chiến đấu của những con rối này chỉ bằng Linh Anh Cảnh, nhưng chất liệu bản thân tương đương Hoá Thần Cảnh, lại bị Hách Liên Tầm Tuyết đập một cái liền ra một lỗ thủng!

Trái lại viên gạch trong tay nàng không chút hư hao, có thể thấy được độ cứng rắn vượt xa trân kim cấp tám.

Đối với Lăng Hàn mà nói, súc lực chỉ là một hai hô hấp, chuyện này đang đối kháng với đại địch thế lực ngang nhau, chút thời gian ấy đủ để lấy mạng của hắn, nhưng hiện tại hắn không hề có áp lực vận chuyển kiếm thế, tự nhiên rất nhanh liền xong.

- Tránh ra!

Lăng Hàn hét lớn một tiếng, thả người lên, Ma Sinh Kiếm chém ra, một đạo Kiếm Khí to dài kích bắn, hóa thành một Thần Long, giương nanh múa vuốt, quét tới một con rối.

Bị kiếm ý của hắn khóa chặt, cộng thêm tốc độ của chiêu kiếm là căn bản không thể né tránh, huống hồ con rối căn bản không có ý nghĩ né tránh, chỉ xoay người lại đập một chưởng về phía Lăng Hàn.

Oành!

Ánh kiếm xẹt qua, con rối kia bị chặt đứt ngang eo, có điều Lăng Hàn cũng ăn một chưởng, bị đập bay ra ngoài, miệng phun máu tươi.

Linh Anh Cảnh dù sao cũng là Linh Anh Cảnh, coi như thể phách của Lăng Hàn có thể so với trân kim cấp sáu cũng vô dụng, bị một chưởng đánh cho thổ huyết. Cũng còn tốt, trên người hắn còn mặc Lôi Đình Chiến Giáp, dù chưa kích hoạt cũng đánh tan một bộ phận sức mạnh, bằng không Lăng Hàn không phải phun một ngụm máu đơn giản như vậy.

Lăng Hàn đứng vững bước chân, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng tinh khí thần tăng vụt, tinh lực cả người sôi trào, Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, thương thế đang nhanh chóng phục hồi như cũ.

- Lăng Hàn, ngươi thật giỏi!

Hổ Nữu vỗ tay, một đại khôi lỗi đã bị Lăng Hàn chặt đứt.

- Hàn Hàn thật mạnh!

Hách Liên Tầm Tuyết cũng vỗ tay nói, nhưng đã quên còn có ba con rối đang công kích nàng, chỉ cảm thấy kình phong kéo tới, nàng sợ đến rít gào một trận, vội vàng múa tung viên gạch trong tay, đùng đùng đùng… ba con rối bị đập bay ra ngoài.

Lăng Hàn nhìn chằm chằm con rối thứ hai, Vạn Pháp Quy Nhất thực sự là trâu bò! Vừa nãy nếu như hắn sử dụng Huyền Diệu Tam Thiên, ba ngàn công kích đánh vào trân kim cấp bậc Hoá Thần Cảnh trên, lại có thể tạo được tác dụng gì?

Nhưng hiện tại, Vạn Pháp Quy Nhất phối hợp Ma Sinh Kiếm, lại có thể cắt ra trân kim cấp tám, thực sự là kinh người. Đương nhiên, Lăng Hàn còn phụ thêm cốt văn, gia tăng uy năng của kiếm khí, bằng không tổn thương là có thể thương tổn được, nhưng có thể thắng dứt khoát như thế hay không lại rất khó nói.

Hắn bắt đầu tích trữ sức mạnh, chuẩn bị đòn thứ hai.

Đáng thương những con rối kia căn bản không có thông minh, bằng không ăn qua một lần thiệt thòi, làm sao cũng phải giết chết hắn trước, hoặc chí ít ngăn cản hắn phát động đại chiêu, nhưng bọn chúng đều dây dưa với Hách Liên Tầm Tuyết, tựa hồ quyết tâm gặm cục xương cứng này trước.

Vèo, Lăng Hàn lại chém một kiếm.

Liên tục bốn kiếm đi qua, bốn con rối đã biến thành tám đoạn, nơi đứt gãy có chất lỏng quái lạ chảy ra, bóng mỡ, cũng không biết là món đồ gì.

Lăng Hàn bất chấp, trước thu những con rối này vào Hắc Tháp, nói không chắc còn có thể lợi dụng một chút.

Hắn thả Đại Thiết Đầu ra nói:

- Tiếp tục dẫn đường đi.

- Ca, những con rối kia đâu?

Sắc mặt của Đại Thiết Đầu trắng bệch hỏi, hắn chỉ nghe nói qua những con rối này mạnh đến kinh người, bất quá chưa từng thấy tận mắt, hiện tại ba người Lăng Hàn ở đây, nhưng bốn con rối màu vàng kia lại không thấy, làm sao có thể không để hắn khiếp sợ.

- Xuân tâm quá độ, đi ân ái rồi.

Lăng Hàn thuận miệng nói.

- Thật sự?

Đại Thiết Đầu nghi hoặc, con rối cũng có nhu cầu phương diện kia sao?

- Liên quan gì tới ngươi, nhanh dẫn đường cho ta!

Lăng Hàn đạp ra một cước.

Đại Thiết Đầu run rẩy nói:

- Ca, nơi này quá nguy hiểm, ngươi để ta đánh trận đầu, ta sẽ không còn mạng a.

- Có tin ta để ngươi mất mạng ngay lập tức hay không?

Lăng Hàn quơ quơ Ma Sinh Kiếm.

Đại Thiết Đầu không dám hé răng, ngoan ngoãn dẫn đường.

Phía trước có thanh âm leng keng leng keng truyền đến, hẳn là đang đào móc món đồ gì, còn có ánh sáng rõ ràng truyền đến, Lăng Hàn bước nhanh đi lên, chỉ thấy phía trước xuất hiện một khối tiêm bi, nhưng chưa khai quật hết, phía dưới có rất nhiều người đang đào móc, cũng không biết còn có bao nhiêu bộ phận chôn dưới đất.

Khối tiêm bi này đen kịt, mơ hồ có ánh chớp lấp lóe, lúc ẩn lúc hiện, cho thấy khối vật liệu này không bình thường.

- Lẽ nào là Mặc Ngọc?

Lăng Hàn tự nói.

- Không đúng không đúng, Mặc Ngọc chỉ là vật liệu cấp năm, nhìn nơi này, tựa hồ Mặc Ngọc còn chưa có tư cách bày biện ở đây nha. Hơn nữa, Mặc Ngọc rất sợ Lôi Điện, làm sao có khả năng có ánh chớp lấp lóe?

- Đi xem chẳng phải sẽ biết.

Hổ Nữu nói, tâm tư của nàng đơn thuần, tự nhiên nhìn chằm chằm phương pháp trực tiếp nhất.

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Vẫn là Hổ Nữu thông minh, đi, chúng ta đi nhìn một chút.

- Ca!

Đại Thiết Đầu vội vàng kêu lên, gấp đến độ mặt tái xanh.

- Lão đại của ta ở đây!

Hắn chỉ về đằng trước, chỉ thấy một nam tử cẩm bào đang đứng trước tiêm bi, tựa hồ đang nghiên cứu thứ này.

- Vậy càng tốt, đi chào hỏi đi.

Lăng Hàn cười nói, đá ra một cước, Đại Thiết Đầu ôi một tiếng, nặng nề bay ra ngoài, té xuống đất, tứ chi mở ra, ngã chặt chẽ vững vàng.

Động tĩnh này quá lớn, nam tử cẩm bào lập tức quay người lại, mà các công nhân đang ra sức làm việc cũng ngừng tay, quay đầu nhìn lại.

- Đại Thiết Đầu?

Nam tử cẩm bào rên lên một tiếng, trên mặt lộ ra lửa giận và sát ý mãnh liệt, nơi này là cấm địa, bất luận người nào cũng không thể ra vào, bằng không hắn cũng không cần con rối trông coi.

Công nhân nơi này chắc chắn sẽ bị hắn xử tử, nên quyết không tiết lộ bí mật được, nhưng một thủ hạ của hắn lại lén lén lút lút đến nơi đây, điều này làm cho hắn vô cùng khiếp sợ, lẽ nào phòng ngự nước chảy không lọt của hắn xuất hiện sự cố?

Hắn đương nhiên chính là Phùng Vĩ Kỳ, thân hình cao lớn, mặt như đao gọt, có một luồng khí thế không giận tự uy.

- Đại Thiết Đầu, sao ngươi tới nơi này?

Hắn hỏi, rõ ràng là phòng ngự không có sơ hở nào, vì sao lại bị đột phá, hắn nhất định phải biết rõ.

- Cái này... Tiểu nhân ngưỡng mộ hào quang của lão đại, ở dưới ánh sáng của lão đại hướng dẫn, trong lúc vô tình liền đi đến nơi này.

Đại Thiết Đầu nói nhăng nói cuội, mồ hôi lạnh trên trán tầng tầng chảy xuống.

- Hừ, lời này ngươi tin sao?

Phùng Vĩ Kỳ cười lạnh nói.

- Phùng lão đại, nếu Đại Thiết Đầu ngưỡng mộ ngươi như thế, sao hai vị không kết thành thần tiên quyến lữ?

Lăng Hàn cười đi ra.

---------------