Thần Đạo Đan Tôn

Chương 601: Nguyền rủa phát uy




Lăng Hàn lấy Lạc Nhật Cung, chính là muốn bắn bị thương Tiểu Đao Vương, lấy của máu tươi đối phương đi chú, có điều đối phương quá mạnh, chém ra hết thảy công kích, ngược lại là Hổ Nữu lập công.

Hắn điểm một hoa văn trên bình, đó là tử chú.

Nhưng để Lăng Hàn bất ngờ là, hoa văn không có sáng lên.

- Ồ, chuyện gì thế này?

Lăng Hàn sững sờ, nhưng rất nhanh liền hiểu, có mấy người mệnh cách cứng cỏi, rất khó bị chú chết. Tỷ như hắn, tiến vào cổ khoáng cũng không có chuyện gì, ít nhất phải mười ngày nửa tháng mới bị chú khí ảnh hưởng.

Xem ra, muốn chú chết Tiểu Đao Vương, một giọt máu là không đủ.

Lăng Hàn lùi lại mà cầu việc khác, tự nói:

- Chú không chết, vậy thì chú ngươi nhiễm bệnh, cũng không thể tiện nghi ngươi như thế!

Hắn ấn hoa văn khác, lần này, hoa văn sáng lên.

Chuyện này ý nghĩa nguyền rủa có hiệu lực, mà hiệu quả là sinh bệnh, còn bị bệnh gì thì Lăng Hàn không biết.

Lăng Hàn cất bước tiến lên, chỉ cảm thấy lần này thực sự là thiệt thòi lớn, kim thuyền bị đánh nổ, còn tổn thất ba mũi tên. Ngày sau, nhất định phải bắt Tiểu Đao Vương, đối phương hầu như được cả bảo tàng của Cổ Vương Triều, đủ để bù đắp tổn thất của mình.

Nhưng hiện tại, Lăng Hàn quyết định mau chóng đột phá Linh Anh Cảnh, bằng không hắn gặp phải Tiểu Đao Vương cũng chỉ có đào tẩu, mà nếu không phải hắn còn nắm giữ Hắc Tháp, thậm chí ngay cả thoát thân cũng không làm được.

Dưới áp lực mạnh mẽ, đấu chí của hắn cũng dâng trào lên.

Nhưng chỉ một hồi, trong lòng hắn bất ngờ nổi lên báo động, cất giọng nói:

- Nếu đến rồi, hà tất giấu đầu lòi đuôi?

Thân hình của Tiểu Đao Vương hiện lên, lãnh đạm nói:

- Ngươi cho rằng có thể trốn khỏi lòng bàn tay của ta? Thực sự là quá ngây thơ!

- Ta ngây thơ hay không chưa nói, có điều, ta thấy ngươi sắp gặp xui xẻo rồi!

Lăng Hàn cười nói.

- Há, làm sao gặp xui xẻo?

Tiểu Đao Vương thuận miệng nói, vừa bức bách tới Lăng Hàn, hắn cũng không dám khinh thường, vẫn chưa cảm ứng được khí tức của Hổ Nữu, mà tiểu nha đầu kia có thể thân hóa lôi đình, tốc độ cực nhanh, hơn nữa răng sắc bén, ngay cả phòng ngự của hắn cũng có thể cắn xuyên.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:

- Ngươi liền chờ xem!

- Ha ha!

Tiểu Đao Vương cười gằn, hắn tự nhiên cho rằng Lăng Hàn chỉ đe doạ mà thôi. Hắn tiếp tục ép tới Lăng Hàn, đao ý toả ra, khóa Lăng Hàn lại, chỉ cần đối phương hơi có dị động, hắn sẽ chém ra thiên đao, lập tức giết chết đối phương.

Sở dĩ vẫn chưa xuất đao, là hắn còn muốn biết tăm tích của Hổ Nữu, đối phương nắm giữ thần thông Lôi Động Cửu Thiên, đây là hắn nhất định phải lấy được.

- Cô!

Nhưng vào lúc này, bụng của hắn đột nhiên kêu to.

Sắc mặt của Tiểu Đao Vương quái lạ.

Hắn lại đau bụng!

Sao có thể có chuyện đó!

Bước vào Sinh Hoa, võ giả liền thoát ly phàm tục, tuyệt đối không thể sinh bệnh tật, huống chi là đau bụng. Nhưng hiện tại, hắn thật cảm giác cái bụng đau muốn chết, hơn nữa có cái gì đó đang lao nhanh, sắp muốn chảy ra rồi.

Không có thiên lý a!

Từ Sinh Hoa Cảnh bắt đầu, coi như võ giả ăn đồ ăn, đồ vật hữu ích bị thân thể hấp thu, tạp chất thì thông qua da dẻ bài tiết, cả người một hạt bụi không nhiễm, tuyệt không có chuyện ngũ cốc luân hồi a.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ muốn đi đại tiện, phóng thích cho thoải mái.

- Thấy chưa, ngươi quả nhiên xui xẻo rồi.

Lăng Hàn cười nói.

Tiểu Đao Vương muốn xuất đao, nhưng phốc…. lại thả ra một cái rắm, mặt hắn tái rồi, cỗ kích động kia càng ngày càng mãnh liệt, để hai chân hắn siết chặt cũng vô dụng, làm sao cũng kìm nén không được.

- Ngươi… ngươi chờ!

Tiểu Đao Vương tốt xấu gì cũng là một nhân vật, làm sao có khả năng vừa đại tiện vừa chiến đấu, vội vã uốn éo cái mông chạy đi, xông vào trong một bụi cỏ, trong nháy mắt, tiếng rắm như sấm nổ bùm bùm… một phát không thể vãn hồi.

- Khâm phục! Khâm phục!

Lăng Hàn ở phía xa nói.

- Tiểu Đao Vương quả nhiên lợi hại, một chiêu rắm hun sát địch quả thực tiền vô cổ nhân, thực sự là muốn học cũng học không được!

Tiểu Đao Vương muốn cãi lại, nhưng trong bụng chạy chồm, nhất thời hóa thành một tiếng rên rỉ, chỉ muốn xả cho thoải mái.

- Ăn ta một mũi tên!

Lăng Hàn kéo Lạc Nhật Cung, tiễn đã ở trên dây cung.

- Lăng Hàn, ngươi đê tiện vô liêm sỉ!

Tiểu Đao Vương giận dữ hét, không có Hổ Nữu kiềm chế, kỳ thực hắn cũng không sợ Lăng Hàn bắn cung, nhưng lấy tình huống bây giờ của hắn, chẳng lẽ muốn hắn một bên múa đao, một bên đại tiện sao?

- Đối với loại người phát điên như ngươi, cần nói quy củ gì chứ?

Lăng Hàn bắn một mũi tên, hắn cũng rất phẫn nộ, đối phương lại lãnh huyết đánh giết hai thôn trang, Lăng Hàn biết rõ bắn mũi tên này chỉ là làm cho đối phương chật vật, nhưng vẫn quyết định lãng phí.

Vèo, mũi tên hóa thành một tia sáng trắng, như phi long tại thiên.

Tiểu Đao Vương bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là múa đao chống đỡ, mông để trần, dáng dấp kia thực sự là chật vật đến cực điểm.

- Lăng Hàn, nếu không giết ngươi, ta thề không làm… phốc!

Lời hung ác vẫn chưa thả xong, hắn không thể không ngồi xổm xuống… rên rỉ.

- Giết ta? Ta mới sẽ giết ngươi!

Lăng Hàn hừ một tiếng, không ra tay nữa, mà xoay người rời đi.

Đối phương còn có một con rối kim cương, hẳn là đang phân công nhau tìm kiếm hắn, lúc này đã qua rất lâu, nghĩ đến Tiểu Đao Vương đã thông qua bí pháp gọi nó về, không đi nữa cũng chỉ có thể trốn vào trong Hắc Tháp.

Hắn triển khai thân hình, Quỷ Tiên Bộ phiêu phiêu chạy về phía trước, xa xa tựa hồ còn có thể nghe được thanh âm như sấm dậy.

Linh Anh Cảnh, ở phương diện này cũng mạnh như thế!

Sau ba ngày, Lăng Hàn đi tới một thành thị, hoa văn trên chú bình đã lu mờ ảm đạm, giọt máu tươi của Tiểu Đao Vương đã tiêu hao hết, không thể chú hắn nữa. Lăng Hàn không khỏi thầm kêu đáng tiếc, nếu có thể làm cho đối phương đau bụng đến chết, ngược lại cũng hả giận.

Hắn để Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu ra, ba người đi trên đường phố, nhưng rất nhanh thấy có người chỉ chỉ chỏ chỏ bọn họ, một lát sau Lăng Hàn mới phát hiện, chân dung của hắn và Hổ Nữu lại dán toàn thành.

Đây là thông cáo treo giải thưởng, nói chỉ cần phát hiện tung tích của bọn họ, người cung cấp tin tức sẽ nhận được lượng lớn tưởng thưởng. Có điều, trên thông cáo chỉ có chân dung của hắn và Hổ Nữu, lại không có tên của hai người.

Hiển nhiên, treo giải thưởng là Tiểu Đao Vương mở ra, nhưng nghĩ đến hắn vẫn còn có chút kiêng kỵ, không dám nhắc tới tên của Lăng Hàn, dù sao Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp, ngươi công nhiên treo giải thưởng, không sợ Đan Sư hiệp hội điên cuồng sao?

Hiện tại hắn chỉ là Linh Anh Cảnh mà thôi, vẫn không có bước vào Phá Hư Cảnh, có thể cố tình làm bậy.

Lăng Hàn vội vã mang theo Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi rời đi, quả nhiên, không bao lâu liền thấy Tiểu Đao Vương đuổi tới. Hắn và Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi tiến vào Hắc Tháp, lấy Dịch Dung đan thay đổi hình dạng, lại đường hoàng xuất hiện.

- Lăng Hàn!

Thời điểm bọn họ muốn rời thành, đã thấy Tiểu Đao Vương giết tới, mục tiêu nhắm thẳng vào Lăng Hàn và Hổ Nữu, một đao chém qua, như thiên ngoại phi tiên.

Sao tên này phát hiện bọn họ ngụy trang?

Lăng Hàn kinh ngạc, vội vã triển khai Quỷ Tiên Bộ né tránh, mà Hổ Nữu thì hóa thành lôi đình giết tới Tiểu Đao Vương.

- Chiêu thuật đồng dạng còn muốn sử dụng hai lần ở trước mặt ta?

Tiểu Đao Vương cười gằn.

---------------