Thần Đạo Đan Tôn

Chương 710: Phá đao? Tuyệt Đao!




Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên ác chiến, trong trời cao, Đao Mang Kiếm Mang kinh diễm, như trời vỡ, như sao rơi.

So sánh với đó, Yêu Hồi Nguyệt và Thạch Nhân chiến đấu lập tức ảm đạm phai mờ, tuy bọn họ cũng là vương giả trong vương giả, nhưng rõ ràng kém Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên một đoạn, dù tất cả mọi người không cách nào bắt lấy bóng dáng của Lăng Hàn cùng Từ Tu Nhiên, nhưng vẫn đang chăm chú nhìn bọn họ chiến đấu.

Chí ít có thể nhìn thấy Đao Mang và Kiếm Mang lóng lánh, đối đầu kịch liệt ở trên bầu trời.

Đột nhiên Từ Tu Nhiên đình chỉ công kích nói:

- Hiện tại ta thật có chút yêu tài, Lăng Hàn, nếu ngươi đầu nhập bản tôn, bái ta làm thầy, ta có thể tha cho ngươi một mạng.

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Ta sử dụng kiếm, chạy đến Tuyệt Đao Tông các ngươi, lẽ nào các ngươi định cải danh thành Tuyệt Kiếm Tông, toàn bộ theo ta học kiếm sao?

Từ Tu Nhiên lạnh nhạt nói:

- Ngươi chẳng lẽ không biết, thiên hạ võ đạo một mạch tương thông, đao và kiếm có gì khác nhau chứ?

- Tốt, vậy từ giờ ngươi dùng kiếm đi.

Lăng Hàn cười nói.

Từ Tu Nhiên trầm mặc chốc lát, mới nói:

- Hôm nay ta tất chém ngươi!

- Lời này ngươi đã nói qua, bây giờ nhìn lại, cùng nói bậy không hề khác nhau.

Lăng Hàn nói.

Từ Tu Nhiên không để ý hắn trêu chọc, mà trực tiếp lấy ra một cây đao.

Phốc, có mấy người bật cười.

Nếu Từ Tu Nhiên lấy ra một Linh khí cấp mười, mọi người chắc chắn sẽ không cảm thấy khiếp sợ, người ta thân là truyền nhân kiệt xuất nhất của Tuyệt Đao Tông đời này, thậm chí còn là Tông chủ đời tiếp theo, nắm giữ một Linh khí cấp mười có gì kỳ quái?

Nhưng cây đao này lại không phải Linh khí cấp mười, mà là một thanh phá đao rỉ sét loang lổ, cực kỳ khó coi.

Nếu như nó là bảo đao, vậy thiên hạ cũng quá nhiều bảo đao đi.

Nhưng biểu hiện của Lăng Hàn lại nghiêm nghị, ánh mắt ngưng chú nói:

- Đây là một cổ bảo?

- Phải.

Từ Tu Nhiên gật đầu, dùng ngón tay vuốt nhẹ thân đao, lộ ra một tia mê ly.

- Ta từ năm tuổi bắt đầu, vẫn làm bạn với cây đao này, cho đến hiện tại vẫn không được nó tán đồng.

Tán đồng?

Lăng Hàn kinh ngạc:

- Khí linh vẫn chưa tiêu vong?

Cây đao này tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, khí linh còn sao? Mà nếu không có khí linh, thì sẽ không có chuyện tán đồng a.

Từ Tu Nhiên lắc đầu:

- Khí linh đã sớm mất, nhưng người khi đó sử dụng cây đao này quá mạnh mẽ, cường đại đến cho dù qua vô số năm, trong đao vẫn còn có một tia đao ý của hắn, nếu không được tia đao ý này tán đồng, thì không thể phát huy ra uy năng mạnh nhất.

Chiến ý của Lăng Hàn như rực cháy, cười nói:

- Vậy càng phải lĩnh giáo.

- Không ngại nói cho ngươi, cây đao này tên là... Tuyệt Đao!

Đột nhiên Từ Tu Nhiên ngẩng đầu, trong mắt bùng ra ánh đao vô tận.

Tuyệt Đao!

Tuyệt Đao Tông vì vậy mà mệnh danh sao? Không không không, Thần giới còn có một môn phái gọi Tuyệt Đao Cung, Tuyệt Đao Điện, lấy Tuyệt Đao mệnh danh, lẽ nào là bởi vì cây đao này?

Đến cùng cây đao này bị cường giả nào dùng qua? Tổ sư khai phái của Tuyệt Đao Tông ở Thần giới sao?

Sắc mặt của Lăng Hàn càng thêm nghiêm nghị, cái này rất có khả năng là một Thần khí… Thần khí tàn tạ.

Hắn rút Ma Sinh Kiếm, tay trái nắm bắt kiếm quyết, thủ thế chờ đợi.

Oanh… tóc của Từ Tu Nhiên đột nhiên cuốn ngược, hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, biểu hiện trở nên cuồng dã, phá đao loang lổ bắt đầu tỏa ra hào quang, thật giống như có một tồn tại vô thượng muốn từ trong đao đi ra, để mỗi người cảm giác khó thở, lưng không tự chủ được khom xuống.

Lăng Hàn thắp sáng bốn mạch văn của Ma Sinh Kiếm, nhưng để hắn bất ngờ chính là, càng nhiều mạch văn lại đang chủ động thắp sáng.

Linh khí cấp mười... tự chủ kích hoạt!

Quả nhiên, đao ý trong đao quá đáng sợ, trực tiếp kích thích Ma Sinh Kiếm thức tỉnh, bởi vì Linh khí này cảm giác được uy hiếp, nếu không toàn lực đối kháng, nó sẽ bị chém chết.

Linh khí cấp mười toàn diện thức tỉnh đáng sợ dường nào? Tương đương với một cường giả Phá Hư Cảnh!

Chuyện này ý nghĩa Từ Tu Nhiên tay cầm Tuyệt Đao liền nắm giữ tư cách đối kháng Phá Hư Cảnh, vừa nghĩ như thế quả thực khiến người ta tê cả da đầu, kia đến tột cùng là đao gì a, rõ ràng không có khí linh, thậm chí mạch văn trên thân đao cũng không phát sáng, chỉ còn lại một tia đao ý, lại mạnh đến mức độ khó mà tin nổi.

Nếu cảnh giới của Từ Tu Nhiên cao thêm chút nữa sẽ như thế nào?

Vẻ mặt của Lăng Hàn cứng lại, câu thông với Hắc Tháp:

- Tiểu Tháp, ngươi cảm thấy cây đao kia thế nào?

- Chém ngươi thừa sức.

Tiểu Tháp bình tĩnh nói.

- Có thể nói lời làm người cao hứng chút hay không?

- Nếu như ta phát uy, có thể diệt hết tất cả.

Tiểu Tháp lại nói.

Lăng Hàn không nói gì, tên này động một chút là diệt hết tất cả! Hắn thở dài:

- Ta biết ngươi rất trâu bò, nhưng có thể nói hiện thực một chút hay không?

Tiểu Tháp dừng một chút, lại nói:

- Ngươi chỉ có thể sử dụng rót lực, phối hợp Ma Sinh Kiếm còn có sức đánh một trận, nếu không bị chém độ khả thi rất lớn.

Lăng Hàn khó chịu, hắn bước vào Linh Anh Cảnh, có thể sử dụng một lần Hắc Tháp rót lực, nhưng dùng ở nơi này để hắn cảm thấy có chút không đáng, nhưng bảo hắn chạy trốn, vậy thì càng thêm khó chịu.

- Được, rót lực cho ta!

Hắn lập tức nắm chắc chủ ý.

Từ Tu Nhiên lấy cây đao kia, quả thực chính là dối trá, chỉ có Phá Hư Cảnh mới có thể trấn áp, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng phải đi đường vòng, không ra tuyệt chiêu làm sao đối kháng?

Ầm!

Sức mạnh to lớn tràn vào, khí tức của Lăng Hàn bắt đầu tăng vụt, trong nháy mắt liền đột phá hạn chế của Linh Anh Cảnh, bước vào Hoá Thần Cảnh, đồng thời một đường tăng đến tầng ba mới ngừng lại.

Lăng Hàn còn không xong, lại lấy ra một viên Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan cuối cùng nuốt vào, tăng sức chiến đấu lên tới tám tinh.

Lần này, sức chiến đấu của hắn đã vô hạn áp sát Phá Hư Cảnh.

Kiếp trước thời kì hắn ở đỉnh cao, lại thêm cắn dược, so với hiện tại còn kém một đoạn.

- Đến đánh đi!

Lăng Hàn vận chuyển Ma Sinh Kiếm, giết tới Từ Tu Nhiên.

Từ Tu Nhiên tự nhiên không sợ, múa đao nghênh chém.

Oành!

Một chiêu va chạm, Từ Tu Nhiên bị đánh bay ra ngoài, nhưng trên mặt của Lăng Hàn lại có một vết máu, máu tươi nhỏ xuống.

Tất cả mọi người khiếp sợ lại không rõ.

Trước rõ ràng là Từ Tu Nhiên chiếm ưu thế về lực lượng, sao hiện tại lại đảo ngược? Bất quá dù vậy, vẫn là Lăng Hàn bị Đao Mang chém tổn thương, tuy không nặng, nhưng tổn thương chính là tổn thương.

Lăng Hàn sờ mặt một cái, trên tay đều là máu, tuy Bất Diệt Thiên Kinh đang lưu chuyển, nhưng máu vẫn nhỏ.

Đây là lần đầu hắn gặp phải tình huống như vậy.

Đao ý trong Tuyệt Đao quá mạnh mẽ, tràn ngập tính phá hoại, ngăn cản Bất Diệt Thiên Kinh khôi phục.

Nếu Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, mượn lực lượng của Hắc Tháp liền có thể ung dung hóa giải, nhưng hiện tại Lăng Hàn không có dự tính như vậy, đã rất lâu hắn không bị thương, loại trải nghiệm hiếm thấy này có thể để hắn cảm nhận được áp lực sống và chết trong gang tấc.

Hắn hét dài một tiếng, lần thứ hai giết tới Từ Tu Nhiên.

Ầm! Ầm! Ầm!

Hai đại thiên tài triển khai đối đầu kịch liệt.

---------------