Thần Đạo Đan Tôn

Chương 724: Tích Sinh Kiếm




Thanh kiếm này, vì giết mà sinh.

Trên thân kiếm có khắc trận văn, nhưng là sát trận, có thể chém Phá Hư Cảnh. Hiện tại, trận văn hóa thành kiếm ý, chém về thức hải của Lăng Hàn.

Vù, Linh Anh bốc lên, tiến vào thức hải, tọa trấn trung ương, chỉ tay nhấn tới kiếm ý, Bất Diệt Thiên Kinh bao vây, nó toả ra kim quang óng ánh, dáng vẻ trang nghiêm, như Thiên đạo đích thân tới.

Cỗ sát ý kia bị ngăn chặn, sau đó bắt đầu tan rã.

Bất Diệt Thiên Kinh, chí cao vô thượng!

Đây chính là tồn tại diễn hóa ra một bộ phận liền để hắn leo lên đệ nhất bảng, dù cho kiếm trận kia cực kỳ đáng sợ, có thể giết Phá Hư, nhưng đối mặt Bất Diệt Thiên Kinh vẫn kém nhiều lắm.

Đây là chiến đấu cấp bậc thần thức, không quan hệ tới sức chiến đấu, là bản chất đối kháng.

Bất Diệt Thiên Kinh sẽ thua kém ở trên bản chất? Đùa giỡn!

Sát ý tan rã, trận kiếm không phát quang nữa, như một thanh kiếm bình thường.

Quyết định!

Lăng Hàn không nhịn được cười ha ha, hắn không chỉ thu lấy một thanh bảo kiếm, còn ở thể thuật thu được tiến bộ to lớn.

Lần này, thu hoạch to lớn.

Hắn cầm kiếm trận quan sát, cảm thấy rất hứng thú với trận văn phía trên.

Nhưng quá phức tạp, hắn chỉ nhìn một chút liền cảm thấy đầu ong ong, tựa hồ muốn nổ tung. Hắn vội dời ánh mắt, nghĩ lại, không khỏi ngơ ngác, bởi vì vừa nãy hắn nhìn rất lâu, nhưng ngay cả một trận văn cũng không nhớ, thật giống như có một loại sức mạnh thần kỳ nào đó xóa đi.

Lăng Hàn mặc kệ, hắn lấy vỏ kiếm lại, có điều so sánh với nhau, tuy vật liệu của vỏ kiếm vô cùng thượng thừa, nhưng hoàn toàn không thể so với kiếm trận, chất liệu của kiếm trận là trân kim cấp mười, giá trị của trận văn khắc phía trên còn vượt qua cấp mười.

Vỏ kiếm sử dụng vật liệu cấp chín, có vẻ cực kỳ "keo kiệt".

Cũng đúng, vỏ kiếm không thể dùng để chiến đấu, dùng trân kim cấp mười chế tạo là lãng phí. Lại nói, coi như dùng trân kim cấp chín chế tạo cũng làm cho người cảm thấy hào khí trùng thiên.

- Thiên hạ đệ nhất sát kiếm?

Lăng Hàn nhìn thấy sáu chữ ở trên thân kiếm, đây là tên của kiếm trận sao?

- Đệ nhất thiên hạ? Không cảm thấy có chút kiêu căng sao, không hợp tính cách của ta a!

Hắn ném vỏ kiếm vào Hắc Tháp, đồ chơi này vô dụng, không bằng luyện thành mũi tên, phát huy một chút tác dụng.

- Sát khí của ngươi nặng như vậy, sau này gọi Tích Sinh Kiếm đi, không nên lúc nào cũng mở sát giới. Vạn vật sinh trưởng, đều có đạo lý, không thể tùy ý cướp đoạt quyền lực sinh tồn của sinh linh khác.

Lăng Hàn cười nói.

Hắn nhẹ nhàng chấn kiếm, ý chí võ đạo tràn vào trong đó, vù, lập tức có mấy trận văn phát sáng, hắn chém ra một chiêu, nhất thời, mười ánh kiếm lạnh lẽo. Phốc phốc phốc… nhất thời lưu lại mười vết kiếm nhợt nhạt trên vách tường bốn phía.

- Thật lợi hại!

Lăng Hàn líu lưỡi, gian thạch thất này có thể chịu đựng hắn và Tích Sinh Kiếm chiến đấu mà không vỡ, nói rõ rất kiên cố, nhưng hiện tại chém một cái liền xuất hiện vết kiếm, cũng chứng minh Tích Sinh Kiếm đáng sợ.

Hắn lại chém một chiêu kiếm, lúc này, Kiếm Mang hóa thành một dải lụa quét ra, oanh, trên vách tường xuất hiện một vết sâu cả thước, nhưng kinh người hơn chính là, vách tường lại đang ngọ nguậy, rất nhanh vết kiếm kia đã biến mất rồi.

Lăng Hàn kinh ngạc, Khí Các này còn có năng lực tự mình khôi phục?

Tê, bản thân Khí Các này là một bảo vật a!

Lăng Hàn lòng ngứa ngáy, nếu có thể thu luôn Khí Các, vậy đồ vật bên trong chẳng phải đều là của hắn rồi?

Đùng, đúng lúc này, cửa lớn nguyên bản đóng kín đột nhiên mở ra.

Hắn được bảo kiếm, không có lý do ở lại chỗ này nữa.

Lăng Hàn thu Tích Sinh Kiếm vào trong Hắc Tháp, đặt ngang hàng với Ma Sinh Kiếm, lơ lửng giữa không trung. Nhưng Ma Sinh Kiếm lại tự động giảm xuống một chút, không dám ngang hàng với nó, cho thấy khí phách của Tích Sinh Kiếm.

Kiếm có linh, cũng rất khá nha!

Lăng Hàn đi ra thạch thất, phía trước chính là cầu thang, hắn nhìn chung quanh, chỉ thấy tầng này còn có mấy gian thạch thất, nhưng mỗi gian đều đóng kín, hắn thử mở ra, nhưng bất luận quyền oanh hay kiếm chém, cũng không cách nào phá vỡ.

Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là xuống lầu, đến tầng một, cũng có mấy gian nhà đá xếp theo cầu thang, hắn không đi thử phá cửa nữa, mà trực tiếp xuống lầu. Trước hắn ở trên tầng năm, bởi vậy liên tục đi cầu thang bốn lần, hắn mới trở lại tầng dưới cùng.

Hắn bước ra ngoài, chỉ thấy nơi này vẫn có rất nhiều người vây quanh, ở trước Võ Đạo Thạch nóng lòng muốn thử.

- Lăng Hàn! Lăng Hàn!

Hổ Nữu nhảy lại, lập tức nhào vào trong ngực hắn, treo ở trên cổ nói:

- Tại sao ngươi lâu như vậy, nhớ chết Nữu rồi!

Lăng Hàn cũng không biết hắn ở trong Hắc Tháp tu luyện bao lâu, liền hỏi Chư Toàn Nhi:

- Ta đi vào bao lâu?

- Hai mươi ngày.

Chư Toàn Nhi nói.

Tê, lâu như vậy!

Lăng Hàn chỉ cảm thấy như nháy mắt, một ngày cũng chưa tới, sao lại qua đến hai mươi ngày?

- Các ngươi có thể có thu hoạch?

Hắn cười hỏi.

- Có có!

Hổ Nữu lập tức nhảy xuống.

- Nữu lấy được một đồ chơi tốt!

Nàng lấy ra một cái kéo khổng lồ, so với nàng còn cao hơn, toàn thân đỏ đậm, lúc kéo hợp rất giống một con rồng cuộn lại, che từng khối vảy, mũi nhọn chính là một cái đầu rồng, trông rất sống động.

- Đi!

Tiểu nha đầu quát một tiếng, cái kéo lập tức bắn ra, lại thật hóa thành một Hồng Long, giương nanh múa vuốt, toả ra thần uy đáng sợ.

- Long Nha Tiễn, Thỏ Gia từng thấy ở trong thủ trát do tổ tiên lưu lại, chí bảo chân chính a!

Con thỏ nói.

- Trong truyền thuyết, có một Chân Long chết ở Hằng Thiên Đại Lục, máu rồng rải rác, đề cao vô số bảo dược, Long cốt thành núi, thành Thánh Địa hiện tại của Ngũ Đại Tông Môn, còn có một chút thì thành thiên địa tuyệt cảnh, có đại nguy cơ. Mà duy nhất không thay đổi, chính là một viên Long Nha.

- Ở trước đây thật lâu, có một vị trận đạo đại sư lấy được Long Nha này, luyện chế thành Long Nha Tiễn, toàn lực thôi phát có thể nắm giữ lực lượng của một Chân Long!

Tất cả mọi người khiếp sợ, bảo vật như vậy lại bị Hổ Nữu lấy được.

Không thể nào, không thể nào, món bảo vật này ngay cả Phá Hư Cảnh cũng động lòng a!

Lăng Hàn mỉm cười, hắn thu được Tích Sinh Kiếm, dù đối đầu thanh Tuyệt Đao của Từ Tu Nhiên cũng có lực đối kháng, Hổ Nữu có Long Nha Tiễn, thực lực bên bọn họ lại có tiến bộ lớn.

Chư Toàn Nhi, Văn Nhân Thiên Thiên, Nguyên Thừa Hòa đều có thu hoạch, nhưng chỉ là Linh khí cấp tám, xa xa không thể so với Lăng Hàn và Hổ Nữu, quả nhiên, thành tích trên Võ Đạo Thạch trực tiếp ảnh hưởng thu hoạch của bọn họ.

Lần này, Từ Tu Nhiên và Đông Linh Nhi giấu dốt nhất định sẽ phiền muộn chết mất.

Con thỏ cũng được bảo vật, nhưng đánh chết cũng không chịu nói là cái gì, để tất cả mọi người rất hiếu kỳ.

Lăng Hàn không nhìn thấy Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, hỏi Chư Toàn Nhi mới biết, kỳ thực hai người này đã tới, nhưng sớm rời đi. Hiện tại bọn họ lĩnh một chi đội ngũ, thành lão đại, làm việc phải cân nhắc rất nhiều.

- Lăng Hàn!

Cổ Minh xuất hiện, nhìn chằm chằm Lăng Hàn, con ngươi toả ra hào quang đỏ ngòm.

---------------