Thần Đạo Đan Tôn

Chương 726: Huy hoàng kinh người




Móa…

Vào lúc này, diện tích bóng ma trong lòng Cổ Minh khẳng định lớn đến không cách nào đo lường.

Đồng dạng đều lên bảng, liên thủ đá Thái Âm Vương xuống, nhưng sao đãi ngộ chênh lệch nhiều như vậy? Hắn bị bạo đánh, nhưng Lăng Hàn và Hổ Nữu lại được khen làm đẹp đẽ?

Đẹp muội muội ngươi a, quá không công bằng!

Lăng Hàn ngơ ngác nói:

- Đệ Nhất kia lại là Mã Bàn Tử?

Thái Âm Vương gật đầu nói:

- Chính là tên béo đáng chết kia! Có điều, trước đây bệ hạ không phải Bàn Tử, mà là mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái, phong thần tuấn lãng, nếu như khiêm tốn theo đuổi bản vương, nói không chắc bản vương sẽ động lòng.

Mỗi một tên béo đều có tiềm lực a!

Lăng Hàn không cách nào tưởng tượng dáng dấp của Mã Bàn Tử khi biến thành anh tuấn tiêu sái, hắn cũng không dám tưởng tượng, dáng dấp của Mã Bàn Tử đã thâm nhập đầu óc của hắn, làm sao cũng không cách nào liên lạc với người gầy.

- Các ngươi thật lợi hại, lại đá bệ hạ xuống, phải biết sức chiến đấu của tên béo đáng chết kia rất đáng sợ, coi như Bát Vương chúng ta liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn.

Ánh mắt của Thái Âm Vương phát quang.

- Chẳng trách bệ hạ coi trọng các ngươi như vậy, ngay cả bản vương cũng đố kị.

Mã Bàn Tử lại là cường giả số một từ trước tới nay!

Từ góc độ hiện tại mà nói, hắn đúng là vậy, bởi vì hắn đã đạt đến Phá Hư Cảnh viên mãn, tin tưởng cũng thôi diễn bí thuật mình nắm giữ đến cực hạn, xa xa không phải Lăng Hàn và Hổ Nữu có thể so sánh.

Dù sao người ta cũng tu luyện nhiều năm như vậy a.

Lăng Hàn miễn cưỡng loại bỏ ý niệm Mã Bàn Tử từng phong lưu anh tuấn ra khỏi đầu, trong lòng cực kỳ khiếp sợ, người số một từ cổ chí kim, khái niệm này nghĩa là gì? Không đúng không đúng, Mã Bàn Tử mạnh như vậy, tại sao lúc trước phải phong ấn mình? Lấy thực lực của hắn lúc đó có thể khai thiên a.

Thực lực khi phong ấn sẽ không tiến bộ, coi như phong ấn mười vạn năm, tu vi vẫn như mười vạn năm trước, thậm chí bởi vì thời gian biến hóa, còn có thể già đi.

Không thể nào hiểu được!

Lăng Hàn hạ thấp giọng nói:

- Đại nhân, các ngươi và Cổ Vương Triều này đến cùng có quan hệ gì?

- Ồ, ngươi không biết Cổ Vương Triều này gọi là Tử Nguyệt vương triều sao?

Thái Âm Vương cười nói.

Lăng Hàn bật thốt lên:

- Cổ Vương Triều này chính là các ngươi thành lập?

- Đó là đương nhiên, năm đó bệ hạ dẫn dắt chúng ta nhất thống đại lục, cái gì Ngũ Đại Tông Môn, hết thảy đánh cho nát bét, còn cướp sạch tích lũy của bọn họ, để bọn họ không cách nào phong ấn cường giả, truyền thừa đứt gãy!

Thái Âm Vương Đại cười nói.

- Có điều, trên bọn họ có người, nên tro tàn lại cháy, vừa tỉnh lại, thấy bại tướng dưới tay lại oai phong lẫm liệt, thực sự là khó chịu!

Nàng không hề kiêng kỵ, cũng không có hạ thấp giọng, nhất thời để người ở phụ cận nghe rõ ràng, không ai không kinh hãi đến hoảng hốt.

Hóa ra, hoàng triều này cường đại như vậy, đã từng nhất thống Hằng Thiên Đại Lục, ngay cả Ngũ Đại Tông Môn cũng thảm bại. Hiện tại bọn họ quay đầu trở lại, chẳng trách thực lực khủng bố, mấy tháng liền chiếm cứ gần như nửa giang sơn của Trung Châu.

Thái Âm Vương suy nghĩ một chút, lại nói:

- Có điều, lúc trước thời điểm chúng ta quét ngang thiên hạ, cách thanh toán mới qua ba ngàn năm, số lượng cường giả mà Ngũ Đại Tông Môn phong ấn không nhiều, hiện tại không giống, sắp tới kỳ hạn vạn năm, số lượng cường giả của bọn họ chí ít tăng hai lần. Mà chúng ta còn có tứ Vương chưa xuất thế, mới không thể nhất cổ tác khí bình định.

Cái này đã cực kỳ kinh người, mới xuất thế tứ Vương mà thôi, cũng đã mạnh như vậy, Bát Vương cùng xuất hiện thật có khả năng san bằng thiên hạ lần thứ hai. Hơn nữa, Mã Đa Bảo vẫn chưa ra tay, hắn mới là cường giả chân chính, sức chiến đấu đứng đầu nhất.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lại nói:

- Tại sao các ngươi tự phong ấn lâu như vậy?

- Thời gian không đúng.

Thái Âm Vương lắc đầu.

- Lúc đó hoàn cảnh thiên địa quá tệ, võ đạo không có đạt đến đỉnh cao, quốc thế cũng không đạt đến cực hạn, bởi vậy…

Nàng làm một động tác khai thiên.

- Tuy sức chiến đấu của bệ hạ đứng đầu cổ kim, nhưng vẫn không cách nào thành công. Vì lẽ đó chúng ta không thể làm gì khác hơn là tự mình phong ấn, chờ thời gian tốt sẽ trở ra.

Hiện tại thời gian này xác thực rất tốt, hoàn cảnh võ đạo ấm lên, thực lực tổng hợp của Hằng Thiên Đại Lục mạnh nhất trong vạn năm qua, quốc thế có thể mượn tự nhiên cũng mạnh hơn.

Chuyện này vẫn phải có thực lực a, một làn sóng không được, vậy ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đánh tiếp.

- Chiếu nói như vậy, nơi này đều là của các ngươi?

Lăng Hàn hỏi.

- Đó là tự nhiên, nếu không ngươi cho rằng bản vương đuổi theo cái phá Đan Các này làm gì?

Thái Âm Vương hừ hừ nói.

- Đồ vật mọc chân này, là Đan Các?

Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, dù sao lâu vũ mọc chân bay hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, quả thực đã thành tinh.

- Đan Các này do một khối Thần thiết chế tạo, kỳ thực tương đương với một lò luyện đan, lại được bệ hạ lấy nguyên khí không ngừng ôn dưỡng, thời gian càng lâu, hiệu quả sẽ càng mạnh.

Thái Âm Vương nói.

- Có điều, bởi vì chúng ta ngủ quên, khối Thần thiết kia được nguyên khí ôn dưỡng sinh ra ý thức của mình, lại không nhận bản vương và Hỏa Diễm Vương!

Lăng Hàn nói:

- Vậy các ngươi vẫn chưa đắc thủ?

- Chưa!

Thái Âm Vương rất giận.

- Khối Thần thiết kia quả thực thành tinh, tính toán thời gian, làm sao cũng hai mươi vạn năm đi, ngày đêm bị nguyên khí tẩm bổ, nó cũng trở nên lợi hại, bệ hạ không ra tay, đời này hẳn là không ai làm gì được nó.

Này cũng nâng Mã Đa Bảo quá cao đi?

Nhưng suy nghĩ một chút, người ta có sức chiến đấu thứ nhất từ cổ chí kim, ca ngợi nhiều hơn nữa cũng không nhiều.

Lăng Hàn không khỏi hiếu kỳ:

- Đó là đan dược gì?

Hắn là đan đạo đế vương, đối với đan dược tự nhiên cảm thấy rất hứng thú.

- Thái Cực Tinh Nguyên Đan.

Thái Âm Vương nói.

Sắc mặt của Lăng Hàn hơi thay đổi:

- Đây chính là Thần đan!

Đan dược Thiên Cấp thượng phẩm chính là Thần đan, có chút ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể ăn, ăn sẽ bạo thể mà chết. Thái Cực Tinh Nguyên Đan chính là cực phẩm trong đó, có thể làm cho Thần linh trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhưng đến tột cùng mạnh bao nhiêu, Lăng Hàn lại không biết, bởi vì hắn căn bản không biết trình độ Thần cấp.

- Không sai, đây là kế hoạch của chúng ta, sau khi thiết cao thành công lại dùng, không nghĩ tới cái Đan Các này dám không để ý tới bản vương!

Thái Âm Vương nghiến răng nghiến lợi.

Lăng Hàn cười cợt nói:

- Cũng không vội, còn có một quãng thời gian rất dài.

Coi như bình định Ngũ Đại Tông Môn, khai thiên cũng không phải nói mở liền mở, nhất định phải vạn dân quy tâm, bằng không quốc thế chính là độc dược.

- Đúng rồi, nếu ngươi tiến vào Khí Các, lấy được Bảo khí gì vậy?

Thái Âm Vương thuận miệng hỏi.

Lăng Hàn lấy Tích Sinh Kiếm ra, nói:

- Ầy, chính là nó.

Thái Âm Vương hít vào một ngụm khí lạnh:

- Thiên hạ đệ nhất sát kiếm lại rơi xuống trong tay ngươi, tên béo đáng chết kia nói trừ hắn ra, thế gian không ai có thể thu được.

- Tiểu tử ngươi thực may mắn, đây chính là Bảo khí do bệ hạ tự tay luyện chế, cũng là duy nhất, uy năng... không thể tưởng tượng!

---------------