Thần Đạo Đan Tôn

Chương 737: Hỏa Diễm Vương ra tay




- Hừ!

Khí thế đáng sợ rung động, một bóng người bay vụt tới, tốc độ nhanh kinh người, ngay cả Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm phóng ra ánh sáng cũng không cách nào che lấp hắn.

Đây là một nam tử thân hình cao lớn, ở trần, bắp thịt nhô lên, đứng ở trong không trung, phảng phất như một ngọn núi cao, khiến người ta chỉ có thể ngước nhìn.

- Cô Lâm đại nhân!

Từ Tu Nhiên cung kính thi lễ.

Đây là một cường giả Phá Hư Cảnh, bằng không dù Thiên Nhân Cảnh thì đã làm sao, căn bản không xông vào phạm vi chiến đấu của Tuyệt Đao cùng Tích Sinh Kiếm được.

- Thần thông Phúc Địa Ấn ở trên người đứa trẻ này?

Cô Lâm hỏi, hắn là cường giả của Địa Long Tông, tự nhiên lấy thể thuật xưng danh, căn bản không cần nguyên lực hộ thân, cứ như vậy mặc cho ánh đao bóng kiếm chém qua, ở trên lồng ngực của hắn bùng lên vô số hỏa tinh, nhưng không cách nào thương tổn được hắn mảy may.

Dù sao, những cái này chỉ là dư âm chiến đấu.

- Bẩm đại nhân, đúng vậy!

Từ Tu Nhiên kính cẩn nói.

Cô Lâm gật gật đầu, trực tiếp vỗ ra một chưởng tóm tới Lăng Hàn.

Làm cường giả Phá Hư Cảnh, tự nhiên không cần để ý bất kỳ quy tắc, thích làm gì thì làm. Coi như đắc tội hết thảy cường giả trong thiên hạ thì lại làm sao, muốn chạy thì nhất định có thể chạy, đương nhiên tùy hứng.

Chỉ là tiểu bối Linh Anh Cảnh, hắn tự nhiên không cần để ở trong lòng, cũng lười ép hỏi, trực tiếp bắt người không phải càng tốt hơn sao?

Lúc này Lăng Hàn đã muốn tiến vào trong Hắc Tháp, Phá Hư Cảnh ra tay, hắn căn bản không thể đối kháng, trừ khi Ma Sinh Kiếm lại tự chủ thức tỉnh, nhưng hiện tại thanh kiếm này không phản ứng chút nào, hiển nhiên sẽ không thay hắn ra mặt.

- Thực sự là có tiền đồ, lại ra tay với một tiểu bối!

Một thanh âm xem thường truyền đến, chỉ thấy một bàn tay lớn bắn qua, đánh lên bàn tay của Cô Lâm.

Song phương dùng đều là bàn tay nguyên lực, lớn như một ngọn núi, vừa đụng chạm, nhất thời nổ vang ầm ầm ầm, sức mạnh kinh khủng bắn ra bốn phía, để Thái Dương trên bầu trời sáng tối chập chờn, hầu như muốn tắt.

Một nam tử toàn thân bao vây ở trong ngọn lửa xuất hiện, vóc người hắn thon dài, tóc xõa vai, sợi tóc cũng quấn quanh lửa, phần phật bay múa. Từng đạo hỏa diễm tạo thành Đạo Hoa tỏa ra ở dưới chân hắn, để hắn phảng phất hóa thân thành Hỏa Thần.

- Hỏa Diễm Vương!

Cô Lâm hừ một tiếng, trong ánh mắt nhảy lên sát khí nói.

- Ngươi dám quản việc không đâu?

- Bản vương muốn làm gì, có liên quan gì tới ngươi?

Hỏa Diễm Vương không để ý chút nào nói.

- Hừ, không muốn chết ở chỗ này, tốt nhất cút ngay lập tức!

Cô Lâm quát lên.

Hỏa Diễm Vương chắp hai tay sau lưng nói:

- Lẽ nào ngươi không biết, cái này chính là di tích của Cổ Vương Triều chúng ta sáng lập ở vô số năm trước lưu lại? Phúc Địa Ấn ngươi mơ ước, chính là thần thông do Lão Thất Địa Linh Vương nắm giữ! Nếu bản vương đến nơi này, há có thể ngồi xem môn thần thông kia rơi xuống trong tay Ngũ Đại Tông Môn các ngươi?

Cô Lâm ngẩn ra, chẳng trách Tử Nguyệt vương triều hung hăng như vậy, lúc trước quét ngang Ngũ Đại Tông, hầu như đứt đoạn mất truyền thừa của bọn họ, nếu không phải căn nguyên của Ngũ Đại Tông ở Thần giới, thì thật có khả năng vĩnh viễn biến mất rồi.

Có thể truyền thừa thần thông, khái niệm này nghĩa là gì?

Ý nghĩa thần thông đại thành!

Tựa hồ Hỏa Diễm Vương không hứng thú với môn thần thông này, cái này lại ý vị như thế nào?

Nghĩ tới đây, Cô Lâm không rét mà run, Tử Nguyệt Hoàng Triều quay đầu trở lại, thật có thể tái diễn huy hoàng ở mấy chục vạn năm trước sao? Không không không, lần này thực lực của bọn hắn cũng mạnh hơn rất nhiều, cao thủ Phá Hư Cảnh gấp cả bốn lần, hơn nữa hoàn cảnh thiên địa cũng đạt đến điểm cao nhất trong vạn năm, hiện ra vô số thiên tài.

Trái lại Tử Nguyệt Hoàng Triều, tuy ngóc đầu trở lại, nhưng thực lực sẽ không có bao nhiêu biến hóa.

Hắn trấn định lại nói:

- Nếu không muốn, hà tất quản việc không đâu?

- Ha ha ha, bản vương không muốn, nhưng cũng không thể tiện nghi loại ngớ ngẩn như ngươi.

Hỏa Diễm Vương cười gằn.

- Lại nói, môn thần thông kia là người này lấy từ trong Thư Các ra, là thần thông chọn hắn, há là loại ngớ ngẩn như ngươi có khả năng mơ ước?

Cô Lâm không khỏi phẫn nộ, hắn đường đường là cường giả Phá Hư Cảnh, lại bị mắng là ngớ ngẩn, để hắn làm sao nhẫn?

- Vậy trước hết liền giết ngươi!

Cô Lâm cười gằn, sau lưng hiện ra một bóng mờ đại xà, đột nhiên quấn quanh về phía Hỏa Diễm Vương.

Hỏa Diễm Vương đưa tay phải ra, nhấn một cái, oanh… một con Hỏa Hổ to lớn như núi nhào ra, nghênh đón đại xà.

Oành oành oành… đại xà và Hỏa Hổ ác chiến, nhưng rất nhanh liền phân ra thắng bại, đại xà bị đánh bại, Hỏa Hổ đạp đầu rắn ở dưới chân, hao hết khí lực giãy dụa cũng vô dụng.

- Phế vật.

Hỏa Diễm Vương lạnh lùng nói.

Cô Lâm phẫn nộ, nhưng thực lực không bằng lại có biện pháp gì, lúc trước Bát Vương có thể quét ngang Ngũ Đại Tông không phải vô duyên vô cớ, mà là Bát Vương này xác thực cực kỳ mạnh mẽ.

- Ha ha, Hỏa Diễm Vương uy phong thật lớn!

Lại một bóng người hiện lên, không sợ gợn sóng chiến đấu của Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm.

Đây là một nam tử trơn bóng như ngọc, vóc người thon dài, trên lưng vác một thanh trường kiếm, bộ dáng tiên phong đạo cốt. Kỳ lạ nhất chính là hai mắt của hắn, con ngươi dĩ nhiên là hai thanh kiếm, có vẻ cực kỳ quái dị.

- Ngươi là cặn bã của Thiên Kiếm Tông?

Hỏa Diễm Vương đảo qua một chút, dáng dấp vô cùng tùy ý, tựa hồ không để hai đại Phá Hư Cảnh ở trong lòng.

- Thiên Kiếm Tông Mã Ngữ Đường, bái kiến Hỏa Diễm Vương.

Nam tử đeo kiếm cười nói, còn chắp tay thi lễ.

Hỏa Diễm Vương không để ý tới, chỉ nhìn Lăng Hàn nói:

- Người trẻ tuổi, vận khí của ngươi không tệ, thanh kiếm này là Ngô Hoàng tự tay chế tác, mà ngươi lại được thần thông của Lão Thất, xem ra nhất định là hữu duyên với Tử Nguyệt Hoàng Triều ta rồi.

- Rời đi đi, hiện tại không phải cấp bậc như ngươi có thể tham gia.

Lăng Hàn tự nhiên không có ý nhúng tay chiến đấu của Phá Hư Cảnh, lúc này hắn thu Tích Sinh Kiếm lại, mang theo Chư Toàn Nhi, triển khai thân pháp rời đi, Hổ Nữu và con thỏ tự nhiên đi theo phía sau của hắn.

- Ta cho ngươi đi sao?

Cô Lâm ra tay, tóm tới Lăng Hàn.

Oanh, một đạo hỏa diễm cuốn qua, bức lui Cô Lâm lại, đúng là Hỏa Diễm Vương ra tay. Hắn ngạo nghễ nói:

- Bản vương nói để bọn họ rời đi, ngươi còn dám ra tay, đây là đang tìm đường chết sao?

- Hừ, hiện tại không phải là lúc trước, Tử Nguyệt vương triều sớm đã trở thành bụi bậm lịch sử, những lão gia hỏa các ngươi cũng nên biến mất, đã không thuộc về thời đại này rồi.

Cô Lâm nói.

Vèo, Mã Ngữ Đường cũng ra tay chộp tới Lăng Hàn, trên người tiểu tử này có một môn thần thông, tuyệt không thể thả hắn rời đi.

Hỏa Diễm Vương lại đánh ra một quyền, cản Mã Ngữ Đường lại, hắn cười ngạo nghễ nói:

- Bản vương ở đây, các ngươi còn muốn nhảy ra bọt nước?

- Liên thủ!

Mã Ngữ Đường và Cô Lâm nhìn nhau một cái, dồn dập ra tay, công về phía Hỏa Diễm Vương.

Hỏa Diễm Vương cười ha ha, thân hình cấp tốc bành trướng, biến thành một cự nhân to lớn khoảng mười trượng, cả người hắn có đạo văn màu vàng phát sáng, hóa thành từng sợi xiềng xích quấn quanh ở trên người.

- Quy… sức mạnh quy tắc!

Mã Ngữ Đường biến sắc.

---------------