Thần Đạo Đan Tôn

Chương 744: Đây là con trai của ngươi




Một chiêu này rất hèn hạ, nhưng hữu hiệu.

Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên sẽ không đồng quy vu tận với đối phương, thân hình lấp lóe, né tránh phạm vi bia đá đập xuống.

Ngư gia Thất Tổ thấy chiêu này hữu hiệu, không khỏi cạc cạc cười quái dị, kéo tấm bia đá kia giết tới Hách Liên Tầm Tuyết. Hắn tự nhiên biết lấy tốc độ của Hách Liên Tầm Tuyết, mình không thể đánh giết đối phương, nhưng có thể đánh đuổi đối phương.

Hắn muốn, là mệnh của Lăng Hàn!

Hách Liên Tầm Tuyết tựa hồ rất kiêng kỵ, không muốn liều mạng với Ngư gia Thất Tổ, bằng không thể phách cường hoành của nàng còn trên Lăng Hàn, hoàn toàn có tư cách chống đỡ Linh khí loại hình trọng lực này.

Điều này làm cho Lăng Hàn tấm tắc kêu kỳ lạ, không thể nào hiểu được, lẽ nào lúc trước mất trí nhớ lại ảnh hưởng Hách Liên Tầm Tuyết hiện tại, làm cho nàng đánh nhau trói tay trói chân.

Ngư gia Thất Tổ công liên tiếp, Hách Liên Tầm Tuyết liền lùi lại, lập tức nghịch chuyển tình thế.

- Tôn giá, lão phu không chấp nhặt với ngươi, hiện tại ngươi đi, lão phu coi như không có chuyện gì phát sinh!

Ngư gia Thất Tổ nói, hắn thực không muốn kết làm tử thù với cường giả như vậy.

Hách Liên Tầm Tuyết chỉ hừ lạnh, tay trắng vỗ nhẹ, tạo nên làn sóng nguyên lực, có mạch văn thoáng hiện, uy năng cực kỳ đáng sợ.

- Hừ, vậy lão phu cũng lười phí lời với ngươi!

Ngư gia Thất Tổ cười gằn, hắn đột nhiên xoay người, đưa mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn.

- Trước hết giết ngươi!

Đây mới là mục tiêu chuyến này của hắn.

Trên người người này có Bảo Châu vạn năm, hắn nhất định phải đắc thủ, đương nhiên giết Lăng Hàn báo thù cũng là một nguyên nhân, nhưng so với Bảo Châu vạn năm, đây chỉ là thuận tay.

Lăng Hàn cười nhạt nói:

- Yêu nghiệt, xem bản tọa thu phục ngươi!

Hắn ném Hóa Thiên Oản ra, vù, bảo bát phát sáng, từng đạo mạch văn sống lại, toả ra hào quang óng ánh.

Ầm ầm ầm… tấm bia đá kia cấp tốc bay tới Hóa Thiên Oản, mà trong quá trình này, bia đá cũng thu nhỏ lại vô hạn.

- Cái gì!

Ngư gia Thất Tổ kinh hãi, hắn cảm giác đang mất liên hệ với Linh khí kia, hắn quát lên một tiếng, giết tới Lăng Hàn. Linh khí này là hắn thu được ở trong một mộ cổ, trợ giúp hắn giết qua mấy cường giả cùng cấp, chính là lá bài tẩy lớn nhất của hắn, tuyệt đối không thể mất!

Mà Lăng Hàn lấy ra cái thạch bát kia lại có thể ảnh hưởng, hấp thu bia đá, điều này làm cho hắn kinh hãi cũng đại hỉ, nếu có thể lấy cái bát kia, vậy chẳng phải hắn lại thêm một bảo vật?

Hắn đầy vẻ tham lam, tay phải thò ra tóm tới Lăng Hàn.

- Hừ!

Sau lưng hắn bỗng nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh xem thường.

Mịa!

Hắn thầm nói, ý nghĩ vẫn chưa chuyển qua, chỉ cảm thấy ngực đau xót, cả người bị đánh bay ra ngoài, chỉ thấy bóng người của Hách Liên Tầm Tuyết càng ngày càng nhỏ ở trong mắt hắn.

Quả nhiên, lại bị đánh bay!

Lần này hắn không có may mắn như vậy, Hách Liên Tầm Tuyết đuổi theo, bắt đầu đánh hắn tơi bời.

Không còn Linh khí hộ thân, hắn không phải đối thủ của Hách Liên Tầm Tuyết, người ta là nguyên lực, thể thuật song tu, lại thêm bí kỹ của Hải tộc, sức chiến đấu tuyệt đối đáng sợ.

Chỉ một hồi, Ngư gia Thất Tổ liền bị giết đến đại bại, chỉ có thể trốn bán sống bán chết.

Thiên Nhân Cảnh dù sao cũng là Thiên Nhân Cảnh, hắn thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, tốc độ nhanh đến mức thái quá, đạt đến trình độ sánh ngang Hách Liên Tầm Tuyết. Nhưng hao tổn như vậy là không thể nghịch chuyển, tiêu hao là tuổi thọ của hắn, chí ít mấy chục năm a!

Có điều so với bị Hách Liên Tầm Tuyết giết tại chỗ, ít mấy chục năm tự nhiên không nhiều.

Hách Liên Tầm Tuyết muốn truy cũng được, nàng thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, nhất định có thể đuổi theo. Nhưng nàng tự nhiên không muốn, chỉ đuổi hai bước liền ngừng lại, xoay người nhìn Lăng Hàn.

- Đại nhân, đa tạ ngươi giúp đỡ, Tử Nguyệt Hoàng Triều tất có tạ lễ, nhưng nếu ngươi muốn bất lợi với Lăng Hàn, còn phải trước tiên qua cửa ải của ta!

Tiêu Vĩnh Niên hoành thân che ở trước Hách Liên Tầm Tuyết.

Đây là tôn chỉ của Tử Nguyệt Hoàng Triều, làm lão đại phải bảo vệ tốt tiểu đệ, bằng không tiểu đệ há có thể bán mạng cho ngươi?

Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay phất một cái, Tiêu Vĩnh Niên bị nàng đẩy qua một bên. Nàng đứng ở trước người Lăng Hàn, ánh mắt lấp loé, thật giống như đang do dự cái gì.

- Hải Nữu, có chuyện gì mọi người ngồi xuống từ từ nói, không có gì là không thể thương lượng.

Lăng Hàn cười nói, hắn đã cất bia đá đi, Thạch Linh sắp đột phá Hoá Thần Cảnh, nếu như còn có thể luyện hóa tấm bia này, Thiên Nhân Cảnh cũng không xa.

Lúc này mới có thể xem như một tay chân hợp cách.

Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay ra, ôm lấy Lăng Hàn, xèo, nàng xoay người rời đi.

- Cô gái ngốc! Cô gái ngốc!

Hổ Nữu nhảy ra, vội vàng đuổi theo. Nàng cái gì cũng có thể không để ý, nhưng tuyệt đối không cho phép có người cướp Lăng Hàn.

- Tiểu nha đầu, chờ Thỏ Gia một chút!

Con thỏ cũng vội vã đuổi theo.

Chư Toàn Nhi cũng không chậm, nhưng tu vi của nàng yếu nhất, chỉ có thể rơi vào phía sau cùng.

Tiêu Vĩnh Niên giãy dụa bò lên, nhưng cảm giác ngực đau xót, một hơi chậm chạp khó tụ, nhất thời lại đặt mông ngồi trên đất. Các tân binh thì không người nào dám truy, kia là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, bọn họ đuổi tới tặng đầu người sao?

Người ta không đại khai sát giới đã khai ân, nhưng đừng chán sống a!

- Về nơi đóng quân!

Tiêu Vĩnh Niên biết để những lính mới này truy kích là không hiện thực, kế sách hiện thời chỉ có thông báo tin tức lên trên, tuy chỉ là một lính mới, nhưng Tử Nguyệt Hoàng Triều tuyệt không cho phép bất luận người nào bắt nạt người mình, nhất định sẽ có cường giả chạy tới, có thể là một vị Tướng, thậm chí là Vương!

Xèo, Hách Liên Tầm Tuyết ôm lấy Lăng Hàn không ngừng bay, tốc độ của nàng kinh người, dù cho ôm lấy Lăng Hàn cũng không chậm hơn bao nhiêu. Rất lâu sau đó, nàng ngừng lại, ném hắn lên đất.

Lăng Hàn cũng không có trốn vào Hắc Tháp, nếu Hách Liên Tầm Tuyết muốn giết hắn, thì sẽ không mang hắn chạy. Hắn phủi mông đứng lên nói:

- Tính khí của ngươi lại tăng trưởng rồi!

Hách Liên Tầm Tuyết tàn nhẫn theo dõi hắn, đột nhiên ra tay đánh người, oành oành oành, tàn nhẫn đánh một trận.

Đồng dạng, nàng ra tay tuy nặng, nhưng không có sát chiêu, bởi vậy Lăng Hàn chỉ toàn lực bảo vệ khuôn mặt anh tuấn, cái khác ngươi đánh đi. Chẳng qua hắn cảm thấy kỳ quái, tại sao Hải Nữu này càng ngày càng không bình thường.

Hách Liên Tầm Tuyết đánh đủ, cuối cùng thu tay lại, nàng cởi áo khoác xuống, trên lưng bọc một hài tử mới sinh, giờ khắc này đang ngủ say, còn duỗi ra một ngón tay đút vào miệng hút hút, cực kì đáng yêu.

Chẳng trách trước đó nàng không liều mạng với tấm bia đá kia, hẳn là lo lắng thương tổn hài tử, bằng không lấy thực lực cùng tính khí của nàng, chống đỡ thì lại làm sao?

Ồ, lẽ nào đây là con trai của nàng?

Hách Liên Tầm Tuyết ôm con trẻ nhìn một hồi, mới đưa tới Lăng Hàn nói:

- Chăm sóc nó thật tốt, nếu như nó mất một sợi lông, ta liền giết ngươi! Giết ngươi một vạn lần!

Lăng Hàn theo bản năng tiếp nhận, sau đó gãi gãi đầu nói:

- Ta thật không biết nuôi hài tử thay người khác a!

Đầu của Hải Nữu này lại bị đập choáng váng sao, lại muốn hắn chăm sóc hài tử?

- Đây là con trai của ngươi!

Hách Liên Tầm Tuyết tức giận nói.

---------------