Thần Đạo Đan Tôn

Chương 807: Tử Linh Chi Hoa




Hai người này là đối thủ cũ, lẫn nhau áp chế không được đối phương là sự tình sớm có dự liệu. Đúng lúc này, Lôi Đình Chi Tử vung vẩy Sơn Hà Phủ giết tới, đây mới thực sự là đòi mạng.

Băng Long đón nhận, gào thét như sấm.

Xoạt, Lôi Đình Chi Tử vung búa xẹt qua, Băng Long bị chém làm hai, nhất thời biến mất không còn tăm tích. Mà trong Băng Long Oanh Địa Trận, sương trắng ngưng tụ, đang hình thành Băng Long mới, nhưng đây là cần thời gian, tuy rất ngắn.

Thật đáng sợ, Băng Long nắm giữ sức chiến đấu thất tinh, nhưng lại không ngăn được một búa. Điều này hiển nhiên không phải Lôi Đình Chi Tử quá mạnh mẽ, mà là uy năng của lưỡi búa kia.

Lôi Đình Chi Tử cười ha ha, thu hồi lưỡi búa, lần thứ hai giết tới Lăng Hàn. Hắn giơ cao Sơn Hà Phủ, trên mặt tràn ngập sát khí lạnh lẽo.

Một búa đoạn hồn, đi chết đi!

Trong lòng Lăng Hàn thở dài, dù cho Sơn Hà Phủ này chỉ là hàng nhái, nhưng uy năng chí ít đạt đến Phá Hư thập tinh, bằng không tuyệt đối không thể dễ dàng chém Băng Long như thế. Như vậy, Sơn Hà Phủ chân chính sẽ khủng bố đến mức độ nào?

Mười lăm tinh? Thậm chí hai mươi tinh?

Gốc gác của Ngũ Đại Tông Môn thực đáng sợ, bọn họ không có hoàn toàn đánh ra hết lá bài tẩy, là bởi vì Mã Đa Bảo chưa xuất thủ, muốn tìm cơ hội một lưới bắt hết vương triều Thượng cổ này.

Lăng Hàn nghĩ nghĩ, liền bỏ đi ý nghĩ sử dụng Hắc Tháp quán lực.

Sau khi rót lực, hắn muốn trấn áp bốn người Từ Tu Nhiên tự nhiên là dễ dàng, tiền đề là bọn họ không có bảo vật như Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ, nhưng điều này hiển nhiên là phí lời, như vậy hắn rót lực cũng vô dụng, không thể đối kháng bảo khí như vậy.

- Không bồi các ngươi chơi!

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, hai tay trương động, thu Hổ Nữu, Hách Liên Tầm Tuyết, Tích Sinh Kiếm và Băng Long Oanh Địa Trận vào trong Hắc Tháp. Đương nhiên, chính hắn cũng đi vào.

Vèo, thật giống như xưa nay bọn họ chưa tồn tại.

- Cẩn thận!

Bốn người đều biểu hiện lẫm liệt, trước cũng như thế, ba người Lăng Hàn đột nhiên giết ra, để Cổ Minh chết cực kỳ uất ức. Bây giờ đối phương giở lại trò cũ, nhưng vẫn ác liệt như cũ.

- Tìm tỉ mỉ, nếu là không gian Thần khí, như vậy tất nhiên sẽ hữu hình.

- Chém sạch nơi này, luyện hóa mỗi một tấc đất!

Bốn người phát điên, Tuyệt Đao và Sơn Hà Phủ điên cuồng chém mặt đất, bùn đất đá vụn phổ thông ở dưới đánh chém như vậy khẳng định hóa thành hư vô, ngay cả tro cũng không thể lưu lại.

Nhưng Thần khí há có thể bị phá hỏng dễ dàng? Chỉ cần tìm được, lập tức lấy pháp chỉ của Phá Hư Cảnh phong ấn, mang về Ngũ Tông, tự nhiên có đại năng có thể cạy Thần khí ra, bắt bọn người Lăng Hàn lại.

Nhưng để bọn họ thất vọng chính là, làm sao cũng không tìm được Thần khí như vậy tồn tại.

- Không xong.

Đột nhiên sắc mặt của Tiểu Kiếm Đế kinh biến:

- Tử Linh Chi Hoa.

Ba người Từ Tu Nhiên cùng kinh ngạc thốt lên.

- Chỉ có cầm Tử Linh Chi Hoa mới có thể bảo vệ thần thức không tổn thương, tiến vào tầng thứ tư.

- Không có Tử Linh Chi Hoa là không thể lấy được răng của Chân Long.

- Mấy vị đại năng đã bàn giao kỹ, nhất định phải lấy được răng của Chân Long, vì thế không tiếc đánh đổi thu lấy Tử Linh Chi Hoa.

- Đáng ghét, sao lại là Cổ Minh cất Tử Linh Chi Hoa chứ?

Bốn người đều nghiến răng nghiến lợi, nếu như không thể hoàn thành nhiệm vụ này, cho dù lấy thân phận của bọn họ, sau này địa vị cũng bị hạ thấp, thậm chí bị xử phạt. Phải biết, mặc dù bọn họ là vương giả trong trẻ tuổi, nhưng vạn năm qua Ngũ đại tông môn tổng cộng sinh ra bao nhiêu thiên tài, vương giả? Huống chi đây chỉ là ở Hằng Thiên Đại Lục mà thôi. Thần giới lại có bao nhiêu thiên tài?

Muốn sống tốt ở Thần giới, phải được tông môn bồi dưỡng, nếu như bị tông môn vứt bỏ, bọn họ tới Thần giới cũng chẳng mấy chốc bị phai mờ.

Thần giới quá lớn, thiên tài quá nhiều, thêm mấy người bọn họ không nhiều, bớt mấy người bọn họ cũng không ít.

- Tới tần thứ tư bảo vệ, nếu như Lăng Hàn muốn lấy răng của Chân Long, nhất định sẽ tới đó.

Bọn họ hình thành nhận thức chung, dồn dập thu bảo vật, lao về tầng thứ tư.

- Ha ha, thật là mèo mù vớ được cá rán, trên người Cổ Minh còn mang theo bảo vật như vậy.

Trong tay Lăng Hàn cầm một đóa hoa màu trắng, nhị hoa ngưng tụ khóa đen, nhưng chỉ một chút, đóa hoa màu trắng này lại biến thành màu trắng.

- Tử Linh Chi Hoa! Không nghỉ tới thật có loại hoa này.

Hách Liên Tầm Tuyết kinh hô.

- Há, người biết nó?

Lăng Hàn hỏi.

Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu:

- Trong truyền thuyết, kỳ hoa này mọc ở U Minh, ăn vào sẽ làm người ta như rơi cửu u, mấp mé ở giữa bờ vực sinh tử, thể ngộ sinh tử tuyệt diệu. Mà tầng thứ tư của Quỷ Long Quật, sẽ sản sinh xung kích với thần hồn đáng sợ, bất luận người nào,cho dù ở đây đột phá Phá Hư Cảnh, cũng không đối kháng được trùng kích như thế.

- Tử Linh Chi Hoa có thể giải?

Lăng Hàn hỏi.

- Phải, Tử Linh Chi Hoa bao vây thần hồn, đương nhiên sẽ không bị trùng kích.

Hách Liên Tầm Tuyết nói.

Lăng Hàn cất Tử Linh Chi Hoa đi, cười nói:

- Vậy chúng ta cách răng của Chân Long lại gần thêm một chút.

Hách Liên Tầm Tuyết hưng phấn, nàng vốn nghĩ cũng không dám nghĩ, bây giờ có Tử Linh Chi Hoa, như đã thấy răng của Chân Long vẫy tay với mình. Mà sau khi luyện hóa răng của Chân Long, huyết mạch của nhi tử sẽ tăng lên tới trình độ kinh khủng.

Vì sao bộ phận khác của Á Long đều bị luyện hóa, chỉ có răng không bị? Bởi vì cái răng này đột phá đến Thần cấp, chính là răng của rồng thật sự!

- Có điều, bốn người kia bảo vệ lối vào tầng thứ tư, không dễ tiến vào a!

Hách Liên Tầm Tuyết lại nhăn mày.

- Thời gian Quỷ Long Quật mở ra có hạn, đến thời đó chúng ta không phải bị bài xích ra ngoài, thì sẽ bị giam ở chỗ này trên năm trăm năm. Tuy chúng ta có Hắc Tháp, nhưng sau năm trăm năm... e là bên ngoài đã sinh linh đồ thán, hoàn toàn biến dạng.

Năm trăm năm sau, hoặc là Mã Đa Bảo đã khai thiên thành công, hoặc là Nhất Giới Đan luyện thành, nhưng Lăng Hàn còn có cha mẹ ở bên ngoài, năm trăm năm khẳng định đã hóa thành hài cốt, đây là kết quả hắn không thể nào tiếp thu được.

- Đến thời điểm đó, làm sao cũng phải vọt vào.

Lăng Hàn nói, hắn có Tích Sinh Kiếm, cùng lắm sử dụng Hắc Tháp rót lực, trong nháy mắt bùng nổ ra lực lượng và tốc độ của Phá Hư Cảnh, không tin giết không ra trùng vây.

- Nữu giúp ngươi!

Hổ Nữu vỗ ngực nói.

Lăng Hàn không khỏi cười sờ đầu của Hổ Nữu:

- Có trợ giúp của Nữu, vậy nhất định sẽ thành công!

---------------