Thần Đạo Đan Tôn

Chương 836: Tức đến ngất đi




- Lại dám không nhìn Nữu, Nữu tức giận rồi!

Hổ Nữu ném con thỏ về phía Thất trưởng lão.

- Sát, Thỏ Gia chiêu ai chọc ai a?

Con thỏ kêu thảm thiết, như một phát đạn pháo.

Oành, con thỏ bay thật nhanh, nặng nề nện ở trên mặt Bát Trưởng lão. Cái này vẫn chưa xong, con thỏ tự mang thuộc tính công kích, bốn chân cào loạn, nhất thời cào nát mặt của Bát Trưởng lão, máu tươi chảy dài.

Cái này nhìn mà tất cả mọi người líu lưỡi, chí ít người của Bắc Phong Hội còn biết Hổ Nữu rất mạnh, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng một con thỏ cũng lợi hại như vậy, có thể làm cho Nam Phong Hội Bát Trưởng lão chật vật như thế.

- A ơ, hù chết Thỏ Gia, cũng may không bị thương!

Con thỏ nhìn khắp toàn thân, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói.

Điều này làm cho tất cả mọi người tức giận, ngươi khẳng định không bị thương a, bị thương chính là vị Bát Trưởng lão kia! Đáng thương Bát Trưởng lão, dù gì cũng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, làm sao sẽ ở trước mặt mọi người bị nhục nhã thảm như vậy.

Còn nữa, làm sao một con thỏ cũng có thể mở miệng nói chuyện?

Bát Trưởng lão tức giận đến cả người run rẩy, ngón tay chỉ vào Hổ Nữu:

- Lão phu, lão phu…

Hắn một hơi không thuận, suýt chút nữa hôn mê.

Thực mất mặt, hắn đường đường là cường giả Thiên Nhân Cảnh, lại chật vật như vậy, thực là đáng ghét lại đáng trách!

- Lão cái gì lão, Thỏ Gia còn không có kêu oan, ngươi cái lão bất tử này, da mặt thật cứng, suýt chút nữa mài đứt móng vuốt của Thỏ Gia, ngươi thường nổi sao?

Con thỏ trừng hai mắt nói, một bộ hung ác tàn nhẫn.

Bát Trưởng lão nhất thời chuyển cừu hận đến trên đầu con thỏ, con thỏ hèn hạ này quả thực có bản năng trào phúng, vừa mở miệng đã làm người ta nghiến răng.

- Chết!

Hắn phi thân ra, vỗ tới con thỏ.

- Tiểu tổ tông, cứu mạng a!

Con thỏ kêu thảm thiết, nó chỉ là Hoá Thần Cảnh, nhờ huyết mạch mạnh mẽ, trước mới có thể tổn thương Bát Trưởng lão, nhưng hiện tại đối kháng chính diện, nó làm sao có khả năng là đối thủ?

Con thỏ chạy trốn nhanh, trốn đến phía sau Hổ Nữu, sau đó nhô đầu ra, dùng móng vuốt chỉ vào Bát Trưởng lão nói:

- Tiểu tổ tông, đánh hắn!

Hổ Nữu vuốt vuốt tay áo, nàng thích nhất đánh nhau a!

Bát Trưởng lão một đòn vồ hụt, lúc này xoay thân về giết tới Hổ Nữu, đấm ra một quyền, có ánh sáng vô tận lưu chuyển, ý chí võ đạo dật đãng, cực kỳ đáng sợ.

Dưới thẹn quá thành giận, hắn cũng không kịp nhớ đây là Hàn Thành, trực tiếp toàn lực oanh kích. Hắn bây giờ, hận không thể giết sạch tất cả mọi người diệt khẩu, như vậy sự tình hắn xấu mặt sẽ không người biết.

Oanh, một đòn kéo tới, cực kỳ đáng sợ.

Hổ Nữu trở tay trảo một cái, lại ôm con thỏ đến, lần thứ hai đập tới Bát Trưởng lão.

- Mẹ kiếp, tại sao lại là Thỏ Gia!

Con thỏ kêu thảm thiết, oành, lần nữa nện ở trên mặt Bát Trưởng lão, huyết mạch của nó mạnh mẽ, thể phách cũng khác hẳn thỏ thường, cái đập này để đầu óc của Bát Trưởng lão choáng váng, nhưng nó đánh rắm không có, xoạt xoạt xoạt, lại cào mặt của Bát Trưởng lão một trận, lúc này mới trốn về.

- Các ngươi! Các ngươi!

Bát Trưởng lão chỉ vào Hổ Nữu và con thỏ, một hơi lại không thể thuận, nhất thời thân hình lệch đi, ngã trên mặt đất.

- Bát… Bát Trưởng Lão ngất!

Người của Nam Phong Hội vây lại, sau đó kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt của mỗi người đều quái lạ.

Thiên Nhân Cảnh ở trong mắt bọn họ hầu như là vô địch thiên hạ, nhưng cường giả như vậy lại bị một cô bé, một con thỏ biết nói tiếng người đập hai lần liền tức ngất, cái này ai có thể tiếp thu?

Giống như nằm mơ a.

- Khanh khách khanh khách!

Hổ Nữu ôm bụng cười to, ở một bên nỗ lực vỗ tay.

- Chơi vui, chơi vui, thực sự là chơi vui! Ân, cái kế tiếp chơi với ai đây?

Ánh mắt của nàng quét tới quét lui Tam Trưởng lão và Tứ Trưởng lão, để hai lão áp lực như núi.

Vừa nãy bọn họ tận mắt thấy Hổ Nữu ra tay, công kích của đối phương không hề hoa xảo, chỉ có một chữ nhanh. Nhưng chữ nhanh này lại để bọn họ cảm thấy hoảng sợ, trong lòng mát lạnh.

Tuy thực lực của lão bát hơi yếu hơn bọn họ, nhưng cũng không yếu hơn quá nhiều, đổi thành là bọn họ cũng đồng dạng gặp nạn!

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Bây giờ còn có ai muốn buộc ta cải danh đổi tính không?

Người của Nam Phong Hội đều giận mà không dám nói, nhưng Bát Trưởng lão bị tức đến ngất, hai vị Trưởng lão khác đột nhiên biến thành người câm, để bọn họ có thể nói cái gì?

- Đi thôi!

Lăng Hàn vỗ tay cái độp.

- Đi đi!

Hổ Nữu vui sướng nhảy lên, xách lỗ tai dài của con thỏ kéo đi theo.

- A, ngươi đây là ngược đãi động vật!

Con thỏ thảm thiết nói.

Mộc Phi Dao trợn to đôi mắt đẹp nhìn, trên mặt đều là vẻ kinh ngạc. Lần đầu gặp gỡ Lăng Hàn, thực lực của đối phương cực kỳ yếu, nàng một ngón tay liền ép chết, nhưng hiện tại nàng chỉ bước vào Sinh Hoa, đối phương đã trưởng thành đến độ cao mình chỉ có thể ngước nhìn.

Nghĩ đến lúc trước bị Lăng Hàn đánh đòn, nàng không khỏi đỏ mặt, thật giống như cái mông cũng có chút ngứa.

Lăng Hàn trở về Đô thành của Tử Nguyệt Hoàng Triều, lần này đi gần mười mấy ngày, Mã Đa Bảo hẳn đã giải quyết xong sự tình Đồ Đằng, nên là thời điểm quyết chiến với Ngũ Tông rồi.

Hắn không muốn bỏ qua trò hay như vậy.

Quả nhiên, trở lại hoàng cung, chỉ thấy trên hoàng cung đã có thêm một bóng mờ thanh kiếm, đây là Đồ Đằng, Lăng Hàn có thể cảm ứng được. Hiện tại thanh kiếm này đã bắt đầu ngưng tụ lực lượng dân tâm, đủ để trấn áp Hoá Thần Cảnh.

Thật lợi hại, mới mấy ngày mà thôi a.

Nhưng Tử Nguyệt Hoàng Triều lập quốc sớm hơn Đại Lăng Triều rất nhiều, hiện tại chỉ là cho quốc dân một đối tượng tín ngưỡng, tự nhiên rất dễ dàng ngưng tụ niệm lực, mấy ngày liền đẩy Đồ Đằng đến độ cao tương đương.

Trung Châu vốn lớn, lại thêm cấp độ võ đạo cao hơn, e là không bao lâu nữa cái Đồ Đằng này sẽ ngang hàng Phá Hư Cảnh.

- Ha ha, hắc huynh đệ, quả nhiên như ta suy nghĩ, sau khi hình thành quốc thế chân chính, chỉ là Trung Châu liền làm ta chết no rồi.

Mã Đa Bảo thở dài nói.

Lăng Hàn cau mày:

- Mã huynh ngươi tu luyện thể phách, cũng không thể chịu đựng quốc thế mạnh mẽ như vậy sao?

- Có thể chịu đựng bao nhiêu quốc thế, do hai phương diện quyết định, một là tu vi cảnh giới bản thân ngươi, hai là thể phách mạnh mẽ. Tu vi cảnh giới, ta đã là Phá Hư tầng chín, không thể tăng lên nữa, vì lẽ đó chỉ có tăng cường thể phách. Thể phách của ta đạt đến trân kim cấp mười, cũng đã là cực hạn.

Mã Đa Bảo lắc đầu, có vẻ hơi đáng tiếc.

---------------