Thần Đạo Đan Tôn

Chương 864: Tính sai (Hạ)




Dựa vào, chẳng trách tên kia không chịu lấy bộ mặt thật gặp người, là sợ bị hắn nguyền rủa a?

Hách Liên Thiên Vân cũng có chút khiếp sợ, trong khoảng thời gian ngắn càng không thể tiếp thu, hắn tự nhận huyết mạch đã cực kỳ tinh khiết, hoàn toàn có thể coi là Chân Long

Hắn cười lạnh nói:

- Đừng vội yêu ngôn hoặc chúng! Ngột tiểu tử, còn không mau lại đây bái kiến bản tọa!

Chính hắn cũng chỉ có dáng dấp năm sáu tuổi, nhưng gọi người ta là tiểu tử, cũng không biết ngượng.

- Ta tên Ngao Kiếm!

Người thanh niên trẻ kia biểu hiện thong dong, có vẻ không vội không nóng nảy, chỉ nói phong độ, Hách Liên Thiên Vân đã sống một đời vẫn rất khó ngang hàng.

- Hải tộc lấy huyết mạch luận tôn ti, hiện tại ngươi và ta huyết mạch giống nhau, vậy thì lấy thực lực đến quyết thắng bại đi!

Hách Liên Thiên Vân nhìn về phía Lăng Hàn, có chút há hốc mồm.

Lời này đương nhiên là có đạo lý, Hải tộc đương nhiên trước tiên so huyết mạch, nhưng nếu như độ tinh khiết huyết mạch gần nhau thì sao? Vậy thì so thực lực a! Lại như đám người Hách Liên Dung và Văn Nhân Kiệt, huyết mạch có chút chênh lệch nhưng không cách nào hình thành ưu thế áp đảo, vậy thì đánh nhau a.

Nhưng vấn đề là, Ngao Kiếm này... hắn con mẹ nó là Phá Hư Cảnh a!

Này còn đánh cọng lông, khai chiến hẳn phải chết.

Lăng Hàn không thể không thừa nhận, nước cờ này bọn họ đi sai, đánh giá thấp Thần giới.

Vốn tưởng rằng sẽ thuận lợi như Ngũ Tông, coi như người Thần giới đến thì đã làm sao, thiên tài sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh thả ở Thần Giới cũng cực kỳ hiếm có, chỉ có thể bị Mã Đa Bảo quét ngang.

Tuy cảnh giới của Hách Liên Thiên Vân rơi xuống, nhưng huyết mạch cao quý, một đường lại đây cũng không ngừng chứng minh điểm ấy, nhưng hiện tại... hết thảy đều nghịch chuyển.

Hách Liên Thiên Vân chết trận, Hải tộc tự nhiên quay về Ngao gia khống chế, vô cùng dễ dàng, cũng chỉ là một trận chiến mà thôi.

Phá Hư chiến Thiên Nhân, cái này có nửa điểm hồi hộp sao? Ngũ Tông đều có thể phái ra thiên tài Phá Hư mười tám tinh, tại sao Ngao gia không thể?

Không xong!

Lăng Hàn lập tức nhìn Hách Liên Thiên Vân lắc đầu, bất kể là hắn hay Hách Liên Thiên Vân, hai người thiếu nhất chính là thời gian, chỉ cần cho bọn họ hai ba năm, không, khả năng chỉ cần một năm, bọn họ liền có thể trở thành nhân vật mạnh mẽ nhất đời này, không sợ bất luận người nào.

Hiện tại tuyệt không thể khai chiến, chiến là một con đường chết.

Hách Liên Thiên Vân nhìn Lăng Hàn gật gù, biểu thị tán đồng cái nhìn của Lăng Hàn.

Lăng Hàn lại truyền âm nói cho Hách Liên Dung vài câu, sau đó thu con thỏ, Thạch Linh, Hổ Nữu vào Hắc Tháp, lại một tay tóm lấy Hách Liên Thiên Vân, xoay người bỏ chạy.

Đương nhiên chạy, không chạy còn ở lại uống trà sao?

Tất cả mọi người sững sờ, vì sao lại chạy?

Hách Liên Dung đạt được Lăng Hàn truyền âm, phản ứng nhanh nhất, lập tức nói:

- Ngụy Chân Long, không được chạy!

Chỉ là hắn bị Long uy của Ngao Kiếm áp chế, căn bản vô pháp truy kích, cũng chỉ có thể gọi ra dáng.

Lúc này Tứ Hải Vương Tộc mới phản ứng được, dồn dập gia nhập trong đội ngũ phê phán.

Hết cách rồi, ở Hải tộc huyết mạch quyết định tất cả, hiện tại bọn họ chỉ có kiên định lập trường ấy, mới có khả năng miễn bị Hoàng tộc thu về tính sổ, cái này cũng là nguyên nhân tại sao Lăng Hàn muốn Hách Liên Dung lên tiếng phê phán hắn.

Bởi vì Hách Liên Dung có thể chạy, nhưng Hách Liên gia chạy không được.

Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân chạy, chỉ cần giữ được tính mạng, ngày sau liền có lúc giết trở lại, bằng không tất cả đều là hư vô.

Đừng nhìn hiện tại bọn họ tuổi không lớn lắm, nhưng đã sống một đời, chẳng lẽ còn sẽ hành động theo cảm tình?

Đó là kẻ ngu si!

- Muốn chạy?

Ngao Kiếm lập tức truy kích, cũng chỉ có hắn mới có tư cách truy kích, những người khác, dù là Hoàng tộc cũng bị Long uy của Hách Liên Thiên Vân áp chế, đuổi kịp cũng vô ích.

Hắn là thiên kiêu của Long tộc ở Thần giới, chảy xuôi Chân Long Chi Huyết, hiện nay đã có sức chiến đấu Phá Hư mười chín tinh, cách cực hạn chỉ kém một đường.

Bởi vậy, hắn cực kỳ tự phụ.

- Định cho ta!

Ngao Kiếm không ngừng đánh vũ quyết, khống chế dòng nước va chạm về phía Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân.

Hắn là hậu duệ Chân Long, trời sinh liền có thể khống nước.

Đây chính là Phá Hư Cảnh xúc động sóng nước, Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân chỉ có tu vi Thiên Nhân Cảnh, chuyện này làm sao chặn? Oành oành oành, bọn họ bị đầu sóng đánh trúng, đều chấn động đến mức toàn thân tê dại.

May là bọn họ một cái nắm giữ thể phách trân kim cấp mười, một cái khác tuy hơi kém, nhưng không có kém quá nhiều, bằng không chỉ một chiêu liền đủ để chấn bọn họ thành mảnh vỡ.

Có điều, Ngao Kiếm đã nhân cơ hội truy kích.

- Mẹ kiếp, lần này thực sự là thiệt thòi lớn rồi!

Lăng Hàn lấy ra Thuấn Di Phù, lần này không phải làm dáng một chút, mà là thật sử dụng. Bằng không, bị vây ở vùng biển này không cách nào thoát thân, cuối cùng vẫn phải dùng Thuấn Di Phù.

- Thuấn Di Phù?

Ánh mắt của Ngao Kiếm vẩy một cái, vội gia tốc giết tới, muốn ngăn cản hai người Lăng Hàn rời đi.

- Lần tới gặp lại, thằng nhóc con, đến thời điểm đó bản tọa nhất định sẽ làm thịt ngươi!

Hách Liên Thiên Vân tàn bạo nói, nghĩ hắn đường đường là Á Long, lại bị một con rồng nhỏ khác giết đến chạy chật vật, cơn giận này nuốt không trôi a.

Xoạt…. Ngao Kiếm đưa tay, đâm tới một cây trường thương, nhưng mũi thương hạ xuống chỉ đánh nước biển thành tầng chân không. Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

- Đáng chết!

Mắt hắn thả hàn quang, có vẻ vô cùng tiếc hận.

Nói thật, hắn không dám đuổi lên đất bằng, bởi vì hắn đã nghe nói nơi đó có một Nhân tộc vô cùng mạnh mẽ, trời sinh sát trận, lại thêm quốc thế bổ trợ, sức chiến đấu đột phá hai mươi tinh!

Hắn sợ chết ở nơi đó.

Đùa giỡn, hắn đường đường là hậu duệ Chân Long, ngày sau tiền đồ quang minh, sao có thể mạo hiểm ở Tiểu Thế Giới này. Tác dụng của nơi này chỉ là vì cung cấp Nhất Giới Đan cho bọn họ mà thôi.

Đáng chết! Đáng ghét! Tại sao bọn họ có thể có Thuấn Di Phù, cái này ở Thần Giới cũng thuộc về đồ vật cực kỳ hiếm có.

Xèo, thân hình lóe lên, Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân đã xuất hiện ở trên mặt biển.

- Đây là nơi nào?

Lăng Hàn nhìn ra xa hỏi.

- Theo bản tọa, hẳn là Tây Hải.

Hách Liên Thiên Vân dùng mũi ngửi ngửi, sau đó nói.

Lăng Hàn không khỏi lộ ra vẻ quái lạ:

- Chuyện này ngươi cũng có thể đoán được?

- Phí lời, nước bốn biển tất cả đều không giống, bản tọa sao có khả năng không biết!

---------------