Thân Mật Nguy Hiểm

Chương 10: Sinh nhật mười tám tuổi




Trong phòng tiệc, mặc dù mọi người đều đang cầm ly thấp giọng nói chuyện, nhưng dường như sự chú ý đều hướng về phía cửa ra vào.

Cuối cùng, người phục vụ ăn mặc cầu kỳ, một tay để sau lưng, một tay đeo găng tay trắng của anh ta cầm lấy nắm cửa dài rồi dùng sức mở cánh cửa lớn nặng nề ra.

"Một người mù, không có khả năng đi lại còn phải chống gậy đi vào." Người nào đó che môi, cười mỉa mai.

Một giây tiếp theo có người bước vào, một người đàn ông với thân hình cao lớn và thẳng tắp, tỷ lệ vai rộng và eo hẹp tương đối đạt chuẩn. Rõ ràng trong đám người có không ít người cao lớn, nhưng anh vẫn như hạc đứng giữa bầy gà, bởi vì cả người đều toát lên cái khí chất riêng biệt đã thoát ly ra khỏi phạm vi của đám công tử ăn chơi trác táng bình thường.


Chính là một thiên chi kiêu tử từ đầu đến cuối đều toát lên vẻ hư ảo, người thừa kế của nhà họ Tống vốn đã có tiếng trong giới kinh doanh, chỗ khuỷu tay có một cánh tay mảnh khảnh trắng nõn khoác lên, vừa nhìn đã biết giống với bàn tay của một người phụ nữ.

Hoặc là bàn tay của thiếu nữ.

Tống Tất Xích và Chu Huệ xuất hiện đầu tiên, phía sau là Tống Diên Từ và Tống Lịch Kiêu, mấy người này vừa xuất hiện thì trong sảnh lập tức vang lên mấy tiếng hít thở dồn dập.

Bọn họ vốn cho rằng người nhà họ Tống nhất định sẽ không đến đông đủ, ít nhất Tống Lộc Bách sẽ không đến.

Chân Diểu đang cố gắng để cho bước chân của mình không còn chần chờ hay rụt rè nữa, nhưng hầu như cô ấy đều bị Tống Lộc Bách dẫn dắt, lúc này rất khó để có thể thả lỏng.


Hoặc có lẽ điều làm... Điều làm cho cô cảm thấy lo lắng không phải là cái này.

Cũng may Tống Tất Xích biết rõ rằng cô cũng không muốn đối mặt với mọi người nên chỉ nói vài câu đơn giản rồi cho tiếp tục bữa tiệc tối. Tuy nhiên cô cũng biết nhà họ Tống làm tất cả những điều này để thể hiện cho mọi người biết họ coi trọng và yêu thương cô như thế nào, đồng thời cũng làm chỗ dựa cho cô trong cuộc bàn tán ở thành phố này.

"Chân Diểu này xem như cũng là gặp phúc trong họa đi."

"Cũng không khác gì với ăn nhờ ở đậu cho lắm. Cũng không đối xử với nhà họ Tưởng cho tốt, đây không phải là đang nịnh bợ nhà họ Tống sao, cũng thật vô lương tâm."

"Vô lương tâm? Cô cũng không phải không nhìn thấy nhà họ Tống coi cô ta như bảo bối, được nhà họ Tống tình nguyện chiếu cố, cô nghĩ có thể dễ dàng nịnh bợ được cái nhà này sao?"


Mọi người trong bữa tiệc hoặc là hâm mộ hoặc là ghen tị, mà trong đó sắc mặt của người nhà họ Tưởng là phức tạp nhất. Bọn họ được nhà họ Tống mời đến theo thông lệ, ở bữa tiệc này cũng không được đối xử đặc biệt hơn những người khác, đã có không ít người vô tình hay cố ý mà nhìn họ rồi xì xào bàn tán.

"Mẹ." Tưởng Tư Nghiên vẫn rất bất bình: "Mẹ xem Chân Diểu kìa, thế mà nó cũng không đến nói chuyện với chúng ta, không nói đến việc nó đi theo người nhà họ Tống tới, nhưng rõ ràng là nó đang khoác tay thiếu gia nhà họ Tống."

"Từ lúc nó từ chối hết lần này đến lần khác ở trong điện thoại thì đáng lẽ chúng ta nên biết nó là một con sói mắt trắng rồi. Cũng may là chúng ta còn có biện pháp khác, tóm lại sẽ không để cho nó mang theo cổ phần và gia sản của nhà họ Tưởng của chúng ta dâng lên cho người khác."
Ở phía bên kia sảnh, khi Chân Diểu bước đến gần một chiếc bàn tròn nào đó, cuối cùng cô cũng có cơ hội rút lại tay mình đang khoác trên tay của Tống Lộc Bách, bởi vì quá căng thẳng nên tay cô cũng có hơi cứng đờ.

"Anh, anh có nhìn thấy Khương Linh không?" Cô không thể nhịn được nữa mà hỏi: "Đó là bạn của em, cô ấy đã đến nhà lớn nhiều lần rồi."

"Không thấy."

Chân Diểu dừng lại, rồi nói với giọng điệu thất thường, "Anh ơi, anh... anh còn nhớ cô ấy trông như thế nào không?"

"Còn nhớ."

Cách bên này vài mét có một cô gái nhỏ đứng ở đó đang không ngừng dùng ánh mắt như muốn nói lại thôi đánh giá bên này. Tống Lộc Bách thản nhiên quay mặt đi chỗ khác, làm như không thấy ánh mắt này.

Vì vậy, hai người chỉ có thể đứng đối diện nhau.

Ngoại trừ đồ ăn, Chân Diểu thật sự không thể nghĩ ra thứ gì khác có thể lấp đầy bầu không khí khô khan và xấu hổ hiện giờ, vì vậy cô đưa tay chạm vào mép đĩa tinh xảo.
Bỗng nhiên một đĩa tráng miệng được đặt trên tay cô, một cái nĩa bạc tinh tế cũng được đặt vào trong lòng bàn tay. Cô hơi do dự, cẩn thận dùng nĩa chọc vào, răng cưa ma sát với đĩa tạo ra tiếng động ngắn rất khó nghe.

Thực tế thì tiếng vang này không rõ ràng cho lắm, nhưng ít nhất cô và Tống Lộc Bách đứng bên cạnh cái bàn tròn này đều có thể nghe được rõ ràng.

"Em không đói." Cô cố gắng bình tĩnh đặt đĩa xuống, hơi nghiêng người để che giấu sự bối rối: "Lát nữa em sẽ ăn sau."

Tống Lộc Bách không nói gì, vài giây sau chiếc đĩa lại được nhét trở lại.

"Bây giờ ăn luôn đi." Anh thản nhiên nói.

Chân Diểu có hơi không thể tin được, cô sửng sốt một lúc rồi mới cầm cái nĩa đưa đến bên miệng rồi cắn xuống. Những chiếc bánh nhỏ nhắn bằng đốt ngón tay có vỏ mềm và bông xốp, phần nhân kem ngọt ngào cùng vị trái cây tràn ra ngay khi vừa cắn nó.
Vừa nhai được vài lần, cái nĩa trong tay cô đột nhiên biến mất, hai giây sau đó lại trở lại trên tay cô.

Động tác của cô dừng lại, sau đó vội vàng nhai nuốt xuống, nắm chặt cái nĩa rồi nói: "Ăn hai cái là đủ rồi, thật sự không cần nữa. Anh ơi, đừng lấy cái khác cho em nữa."

Tống Lộc Bách "ân cần" như vậy thật sự khiến cô rất áp lực, hơn nữa ăn uống liên tục trong bữa tiệc cũng không hay chút nào.

"Đã no chưa?" Giọng điệu này, Chân Diểu không hiểu sao lại tưởng tượng ra dáng vẻ hơi nhíu mày của anh.

"Em không đói, em chỉ muốn nếm thử nó."

Thấy đối phương không nói gì nữa vì vậy cô có hơi lo lắng mà cho miếng thứ hai vào miệng, cũng không biết rằng người đàn ông trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Mi tâm của Tống Lộc Bách đang nhíu chặt cũng hơi nới lỏng ra.
Cô gái nhỏ ăn hơi gấp gáp, hai má trắng nõn nhanh chóng phồng lên, tay phải còn dùng sức nắm chặt cái nĩa sợ anh sẽ lấy nó đi, cả người có hơi ngây thơ ngốc nghếch.

Đuôi lông mày anh giật giật, khôi phục lại bộ dáng hờ hững không chút thay đổi, nhưng vô tình liếc mắt nhìn về phía sảnh tiệc, thấy Tống Diên Từ cùng Tống Lịch Kiêu đều biết ý mà lùi lại phía sau, đáy mắt có một chút hài lòng thoáng qua.

"Tống thiếu gia." Một giọng nữ ngọt ngào nhưng có hơi lo lắng từ bên cạnh vang lên.

Đáy mắt Tống Lộc Bách trở nên lạnh lùng.

Tim của Tưởng Tư Nghiên bỗng dưng đập rất nhanh, trong lòng chỉ còn lại hình ảnh người đàn ông hờ hững rũ mắt xuống, vô hình trung đã trùng khớp với bộ dạng kiêu ngạo lạnh lùng trong tưởng tượng. Đường nét trên gương mặt rõ ràng làm vẻ anh tuấn của anh càng thêm lạnh lùng và quyến rũ.
"Tống thiếu gia, tôi..."

Người đàn ông ngước mắt lên nhìn với vẻ hững hờ.

"Tôi là Tư Nghiên, ngày hôm đó khi Tống thiếu đến nhà họ Tưởng, tôi cũng có mặt ở đó, chắc anh vẫn còn nhớ tôi ——"

"Chị họ."

Bất ngờ bị cắt ngang, Tưởng Tư Nghiên đột nhiên dừng lại, nhìn về phía cô gái mang vẻ mặt nghiêm túc nhưng đang bất an đứng phía sau người đàn ông.

Trong lòng cô ta có hơi tức giận nhưng không biểu hiện ra bên ngoài: "Chân Diểu... người lớn đang nói chuyện thì trẻ con không nên ngắt lời. Nếu em sợ ở một mình thì qua nói chuyện với Lộ Nguyên nhé, có được không? Em còn nhớ rõ anh ấy chứ, khi còn bé em đã nói muốn kết hôn với anh ấy đấy."

Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng "sâu" trầm đục, tiếng này rõ ràng không lớn nhưng lại rất có sức uy hiếp.

Tưởng Tư Nghiên cứng đờ.
Vẻ mặt của Tống Lộc Bách vẫn lạnh lùng rồi thu tay về, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn như một hành động vô thức nhưng sự thật chứng minh không phải như vậy. Anh hơi đưa tay lên, chờ người phục vụ đi đến mới không nhanh không chậm nói ra năm chữ khắc nghiệt mà lạnh lẽo.

"Người này không được mời."

"Tống thiếu!" Cả người Tưởng Tư Nghiên lạnh toát, khi bồi bàn đi tới mời cô ta rời đi, ánh mắt của những người xung quanh giống như đang muốn lăng trì cô ta.

"Danh sách khách mời không phải do tôi làm ra. Nếu là tôi, ngày hôm nay nhà họ Tưởng sẽ không có tư cách bước vào nơi này." Cuối cùng anh cũng nhìn thẳng vào cô ta, chỉ là trong con ngươi đen láy hiện lên vẻ khinh thường cùng mỉa mai: "Mời các người đều là khách sáo, đừng tự cho mình là thông minh."

Trước mắt bao nhiêu người, Tưởng Tư Nghiên bị "mời" ra khỏi phòng tiệc, hai vợ chồng Tưởng Thịnh tức giận nhưng không dám nói, trên mặt đỏ rực hoảng hốt, cuối cùng cũng không chịu nổi, vội vàng đứng dậy tìm cớ rời đi.
"Sao hai người lại rời đi rồi?" Chu Huệ cản người lại, cười rất thân thiện: "Hai người đối với Diểu Diểu không có công cũng có sức, cố ý mời hai người đến để tổ chức sinh nhật cho con bé, sao không đợi đến khi cắt bánh mà đã rời đi rồi?"

Không có công cũng có sức... Tưởng Thịnh nghiến răng nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Tư Nghiên không thoải mái đã rời đi trước, chúng tôi ở đây cũng cảm thấy lo lắng cho con bé."

Chu Huệ không dễ dàng để cho họ có đường lui: "Ôi, tính tình của Lộc Bách chính là như vậy, người khác chọc giận nó một câu thì nó nhất định sẽ không để cho người ta lưu lại một chút thể diện, tôi cũng không có biện pháp nào với nó cả, hai người cực khổ nhiều rồi."

Tống Lịch Kiêu mỉm cười đi qua.

Ở thời điểm này thì anh trai của cậu ta cũng chỉ là một viên gạch, chỗ nào có ích thì chuyển sang chỗ đấy.
"Em không muốn để cô ta đi sao?"

Bất thình lách nghe thấy Tống Lộc Bách hỏi như vậy, Chân Diểu lắc đầu, "Không phải."

Nói xong có hơi do dự rồi bổ sung: "Em biết bọn họ không thật sự đối tốt với em."

Thậm chí có thể nói nhà họ Tưởng còn không có đối xử tốt với cô. Lúc cha mẹ chưa xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, quan hệ của hai bên đã hơi trì trệ, trong trí nhớ thì bà ngoại không những có sắc mặt khó chịu với cô mà ngay cả con gái của mình thì bà ấy cũng không quan tâm. Một lòng một dạ hướng về phía đứa con trai thứ hai.

Cho nên, không phải cô muốn lấy ơn báo oán.

"Cũng không ngốc lắm." Nói xong anh quay lại hỏi: "Chuyện của Lộ Nguyên là như thế nào?"

Chân Diểu có hơi ngượng ngùng: "Lúc nhỏ có chơi cùng nhau vài lần."

"Mới gặp vài lần mà đã muốn kết hôn với cậu ta?"
"Lời của trẻ con sao có thể coi trọng được!"

Tống Lộc Bách dừng một chút, giọng điệu nghiêm túc giống như trưởng bối: "Lúc nãy còn nhắc đến cậu ta, tâm tư của nhà họ Tưởng còn không nhìn ra sao? Đừng để những lời hoa mỹ che mờ mắt, tuổi còn nhỏ không phải là lúc suy nghĩ đến những chuyện đó."

Cô nhỏ giọng thì thầm: "Anh, có phải anh quên mất hôm nay em sẽ trưởng thành rồi đúng không?"

"Tuổi tác không phải là thước đo."

"Vâng ạ..."

Đến đúng giờ, ánh đèn trong sảnh tiệc bỗng nhiên mờ đi, người phục vụ đẩy chiếc bánh kem to bằng nửa người ra, ánh nến nhẹ nhàng lung linh.

Chỉ là Chân Diểu không biết gì về chuyện này. Cô chỉ cảm thấy hội trường đột nhiên một chút rồi tiếp tục xôn xao như cũ, cho đến khi cả gia đình nhà họ Tống vây quanh cô hát bài hát sinh nhật rồi cắt bánh.
"Ôi!" Khương Linh không biết từ đâu xuất hiện, vừa đi tới đã nắm lấy tay cô.

"Có phải Khương Linh không? Sao bây giờ cậu mới đến?"

"Cái gì? Tớ đến từ sớm rồi, chỉ là anh của cậu vẫn luôn ở bên cạnh nên tôi mới không dám tới." Khương Linh tức giận, than thở rồi chuyển sang vui mừng nhảy nhót: "Được rồi, trước tiên đừng để ý đến những thứ đó, mau ước nguyện đi!"

Chân Diểu lặng lẽ hít một hơi thật sâu, hai bàn tay chắp lại với nhau rồi đồng thời nhắm chặt mắt. Cô lẳng lặng đứng trước chiếc bánh ngọt trắng như tuyết, xương bả vai thanh tú sau lưng càng thêm bắt mắt vì động tác lúc này của cô.

Khoảnh khắc nhắm mắt kia cô có hơi mờ mịt, bởi vì cô không biết nên ước nguyện gì mới tốt, hai chữ "bốc khói" đã được đè chặt dưới đáy lòng.

Những điều này chỉ hơi lóe lên trong tâm trí của cô, cô bình tĩnh rồi chìm sâu vào suy nghĩ: Tôi hy vọng tất cả những người yêu thương và đối xử tốt với tôi đều khỏe mạnh và bình an.
Sau khi thổi nến là đến phần cắt bánh ngọt, nhưng Chân Diểu nắm chặt cán dao nhớ tới tình cảnh vừa rồi ngay cả bánh ngọt cũng chọc không trúng, sống lưng thẳng tắp hơi cứng ngắc.

Chu Huệ ở bên cạnh đang muốn để Tống Diên Từ tiến lên hỗ trợ, nhưng có một người đằng sau đã nhanh chân tiến lên trước khi bà ấy mở miệng.

Chỉ cần không có một người đàn ông nhanh hơn anh.

Khi người đàn ông lấy tư thế gần như nửa ôm từ sau lưng tới cô gái, không ít vị khách được mời tới đây đã sửng sốt trong giây lát. Anh nghiêng người hơi cúi đầu xuống, cuối cùng vươn tay cầm lấy bàn tay đang cầm dao của cô.

Trong đại sảnh chỉ còn lại ánh đèn ấm áp mờ ảo, ánh nến lay động chiếu vào trong con ngươi màu hổ phách nhạt của thiếu nữ, đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp giống như ngậm một dòng nước đường trong suốt. Dáng người cô mảnh khảnh, được thân hình cao lớn phía sau che chắn càng làm nổi bật dáng người nhỏ nhắn.
"Đừng căng thẳng." Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng vàng lên bên tai cô giống như gió cuốn mây trôi, dường như có thể liên tưởng đến từ "ôn hòa" mà trước nay chưa từng có.

Chân Diểu cắn chặt môi không nói gì.

Anh cúi người rất gần, ngón tay dài nắm tay cô có hơi siết chặt, rõ ràng cách quần áo và có khoảng trống, nhưng lưng cô giống như có thể cảm nhận được sức nóng của lồng ngực anh truyền đến.

Cô bỗng nhiên cảm thấy yên tâm nhưng cũng hơi lo lắng gì một lý do nào đó.

Lưỡi dao cắt thân bánh mềm mại cho đến khi chạm đến đáy bánh - cô chỉ cần cắt một nhát để biểu thị, phần còn lại sẽ có người phục vụ làm.

Trước khi buông tay, bỗng nhiên Chân Diểu hơi nghiêng mặt, giọng điệu nghiêm túc: "Cảm ơn anh."

"Hửm?"

Đại khái là do mọi người quanh quanh đều cười đùa nói chuyện, mà thanh âm của cô lại quá nhỏ, đối phương hình như cũng không nghe rõ.
"Em chỉ muốn nói..."

Giọng của Chân Diểu đột nhiên dừng lại, tất cả sự chú ý đều tập trung vào sự ấm áp khi anh quay mặt lại.

Người đàn ông vừa rồi vì nghe rõ lời cô nói, nên cúi xuống cho phù hợp với chiều cao của cô, ghé tai đến gần gò má cô. Nhưng cô lại không hề phát hiện, hai má của mình trực tiếp cọ qua tai anh.

Cảm xúc nơi chạm vào hơi ngứa ngáy, có hơi lạnh so với nhiệt độ trên mặt cô.

Mùi thơm trên người anh cũng xộc thẳng vào mũi.

Người đàn ông phía sau cũng cứng đờ trong giây lát.

Chân Diểu nhanh chóng quay đầu lại, đỏ mặt cúi đầu nói: "Cảm ơn anh, em... em không cố ý, thật sự xin lỗi!"

Nếu vị trí bị lệch một chút, hoặc là cô không dừng lại kịp thời, thì nơi chạm vào không chỉ là má.

"Sinh nhật vui vẻ." Anh đột ngột nói với cô bốn chữ này, sau đó đứng thẳng dậy buông tay cô ra.
Cô đang xấu hổ, một giây sau mới sững sờ: "Cảm ơn anh? "

"Ồ, đang thì thầm chuyện gì với anh cả vậy? Nửa ngày cũng không để ý đến anh." Tống Lịch Kiêu nửa đùa nửa thật, dứt khoát kéo Chân Diểu đi.

Trước mặt đột nhiên trống rỗng, chỉ còn lại một chút hương vị cam quýt trên người cô gái nhỏ cùng vị ngọt ngào của bánh kem đan xen với nhau.

Tay của Tống Lộc Bách đang rủ xuống bên cạnh không được tự nhiên mà nhúc nhích, tiếp theo bỗng dưng đưa tay lên trên tai, vừa định chạm vào thì dừng lại, sau đó nhíu chặt lông mày vài cái, có hơi không yên lòng.

*

Tống Tất Xích lo lắng về tình trạng sức khỏe của Chân Diểu nên không để cho bữa tiệc kéo dài đến quá muộn.

Trên đường trở về, Chân Diểu ngủ một giấc ngắn, lúc xuống xe cũng coi như tỉnh táo. Những người khác tiến lên trước một bước, Tống Diên Từ giúp cô sửa sang lại cổ áo khoác đang khoác trên người rồi mới dẫn cô vào trong.
Trong mắt cô không có sự khác biệt giữa ngày và đêm, nhưng không biết có phải do rời khỏi bầu không khí náo nhiệt hay không, giờ phút này cô đột nhiên có chút cô đơn.

Thật tốt nếu cha mẹ vẫn còn sống.

Vừa bước vào cửa, chóp mũi bỗng nhiên lạnh, Chân Diểu hoảng sợ, vô thức đưa tay sờ mũi mới phát hiện đó là một miếng kem nhỏ.

"Sinh nhật vui vẻ, con mèo nhỏ."

"Anh Lịch Kiêu!"

Tất cả mọi người đều cười vui vẻ, Chu Huệ cười trách móc: "Lại bắt nạt em gái."

"Nói về phép lịch sự." Tống Diên Từ nắm lấy ngón tay của cô chạm vào chiếc bánh kem một chút: "Vậy thì, hãy đáp lễ cho nó đi."

"Không được, vậy thì phải có một bát nước ở bên cạnh."

Nói xong Tống Lịch Kiêu nửa xúc động nửa cưỡng bức xoay bàn tay kia của Chân Diểu sang Tống Diên Từ, ba anh em vui vẻ cười đùa. Ngay cả Tống Diên Từ ngày thường vốn hiền lành điềm đạm cũng chỉ đành cười bất lực, tùy ý để Chân Diểu làm bất cứ điều gì mà cô muốn, như bôi kem lên mặt anh ấy.
Thật ngây thơ. Trong lòng Tống Lộc Bách cười nhạo một tiếng. Vì dỗ dành một cô gái nhỏ mà ồn ào đến như vậy.

"Anh cả, đến lượt anh." Tống Lịch Kiêu nhướng mày: "Anh không muốn? Anh có ý kiến gì với Chân Diểu sao?"

Ánh mắt của Tống Lộc Bách dừng lại, đôi mắt màu đen liếc nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh đang thu lại ý cười, có hơi chật vật đứng ở bên cạnh.

"Anh ơi, anh không muốn em ở nhà họ Tống sao?"

"Vì anh không thích em hay vì điều gì khác."

Câu hỏi đáng thương của cô gái nhỏ lại hiện lên trong đầu, lông mày của anh đang nhíu chặt mới buông lỏng, giơ tay kéo cà vạt, nghiêng người tiến về phía trước hai người, trực tiếp nắm lấy bàn tay dính đầy kem của cô rồi đưa thẳng lên mặt anh.

Tay của cô nhỏ đến mức không ngờ tới, nằm gọn trong bàn tay anh, ma xui quỷ khiến thế nào anh không nhin được mà nắm nhẹ.
Tống Lộc Bách cúi người ngước mắt lên làm cho nếp nhăn bên hốc mắt càng sâu, anh nhìn chằm chằm vào cô rồi nhẹ nhàng di chuyển ngón tay cô như một con vật nhỏ.

"Làm đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.