Thần Nguyên Kỷ

Chương 16: Áp Chế






“Xì xì” từ phía xung quanh võ đài lúc này truyền tới âm thanh kết giới trận văn phong hộ khán đài truyền vào trong tai Mạc Phong.Hắn đưa mắt nhìn về phía cách mình không xa đối thủ, chỉ thấy phía trước cách Mạc Phong khoảng mười mét có hơn, là một cô gái tô vẽ màu lam nhạt môi thải, đánh mũi đinh, khí chất cuồng dã.Hai người cũng không có mở miệng chào hỏi, chỉ là lẳng lặng đứng đối mặt với đối thủ của mình.Cũng không có chào hỏi đối thủ giai đoạn.Qua một phút chuẩn bị ,chỉ thấy vầng sáng ngăn chặn phía trước hai người đều biến mất.Ngay tại khi này, Mạc Phong hai chân gần như quỳ sát xuống mặt đất, ngay sau đó là biến mất tại chỗ.Vừa thấy cái này, Lăng Nguyệt hai tay hướng về phía trước bình duỗi, một tầng khoảng nửa mét mờ nhạt tường kết giới xuất hiện tại phía trước người nàng.“Két két két …”Chói tai tiếng cắt chém truyền tới, ánh đao cùng kết giới va chạm tạo ra ma sát âm.“Rắc!”Phía trước kết giới tường một thanh đoản đao, xuyên qua gần như toàn bộ tường kết giới, dừng cách Lăng Nguyệt mi tâm chừng hai cen-ti-met.Sau khi cản lần này một đao, tấm kia kết giới phía trước xuất hiện vô số vết rạn như thủy tinh sắp vỡ, tiếp đến là ầm ầm phá toái tản mát.Lúc này, nàng mới thấy rõ trước mắt tại trường đao phía sau, một người có dáng vẻ thanh niên tay cầm đoản đao, toàn thân là một bên rộng thùng thình áo bào, mũ áo che đi gần như toàn bộ gương mặt, chỉ thấy thấp thoáng phía dưới mũ trùm là một đôi con ngươi tỏa ra nhàn nhạt ánh tím đang cùng nàng hai mắt đối diện.Thấy này, nàng hai tay hư nắm.“ Nghẹt Thở …”Còn chưa đợi nàng dứt lời.Ầm!Một cái chân đá vào Lăng Nguyệt nơi bụng, khiến nàng mảnh mai thân thể chớp mắt hình thành hình chữ C, từng tí máu tươi từ trong miệng nàng phun ra.Không thể bị tiếp tục liên chiêu đả kích như vậy, bằng không liền bị áp chế tới thua cuộc, không có cơ hội phản kháng.Cái này ý niệm tại vừa mới xuất hiện trong đầu Lăng Nguyệt, nàng hai tròng mắt liền tản mát ra nhàn nhạt màu lam ánh sáng, cái này khiến nàng càng đẹp hơn, nhưng lúc nào cũng có thể bị chém tại chỗ, bởi vì nàng đối thủ căn bản không có để ý đến nàng tướng mạo.Hoặc là nói, trong mắt Mạc Phong, coi như là dung mạo tuyệt mỹ nữ nhân cũng tương tự là đối thủ.Nếu là ở trong một trận chiến sinh tử thật sự, chỉ có đã chết kẻ địch, mới là kẻ địch đáng kính.

Liền không phải bởi vì dung mạo hay là giới tính, mà khi chiến đấu tìm lý do giả mù sa mưa quấn các nàng một mạng, mục đích cuối cùng lại là cưỡi ở các nàng trên người.Cho dù trận chiến này chỉ là thi đấu, không ảnh hưởng tới tính mạng, nhưng Mạc Phong cũng không có nương tay loại này khái niệm.“Giới thức - đồng bộ!”Lấy Lăng Nguyệt làm trung tâm điểm, một cỗ vô hình gợn sóng khuếch tán tới xung quanh, cầm trong tay đao Mạc Phong tốc độ trở nên chậm lại, cuối cùng gần như bất động.Đến lúc này, Lăng Nguyệt mới có thời gian lấy hơi, nàng nhanh chân chóng quét mắt chu vi, lần này là ở nàng gần một cen-ti-met nơi cổ, hàn mang lấp lóe, đây là thanh kia đoản đao.Liền còn cách như vậy một chút ít, nàng cũng cảm nhận được nơi cổ truyền tới một trận đâm nhói cảm giác.Lúc này, xung quanh Mạc Phong là một loại mỏng màng, liên kết giữa hắn cùng Lăng Nguyệt, hẳn là một loại khống chế năng lựcCảm giác bị khóa chặt không quấ mạnh, Mạc Phong lúc này vận linh năng truyền qua khắp cơ thể, chuyển thành trạng thái áp súc, bộc phát.Lại là “Rắc!” một tiếng, loại kia màng mỏng phát ra tiếng nứt giòn giã, điều này có nghĩa kết giới đang chịu to lớn gánh nặng, sắp không nữa trì hoãn được bao lâu.Lăng Nguyệt như con mèo nhỏ như vậy, linh xảo nhún lại người, kéo ra khoảng cách với Mạc Phong, nàng không xác định có thể nhân cơ hội này đánh bại Mạc Phong hay không, nếu như không thể đánh bại Mạc Phong trong ngắn ngủi thời gian, người phải thua chắc chắn là nàng, cho nên nàng lựa chọn ổn thỏa một ít.Ầm!Xung quanh loại kia màng mỏng kết giới phá nát, Mạc Phong có chút đau nhức phía trên vai, ở tại loại kia kết giới xuất hiện 1.5 giây, hắn liền có cơ hội tránh thoát, nhưng hắn đang đợi, hoặc nói là ở mê hoặc kẻ địch tiếp cận mình, đáng tiếc đối thủ của hắn thật ổn.Khoảng cách Mạc Phong khoảng mười mấy mét, Lăng Nguyệt miệng lớn th.ở dốc, mồ hôi lạnh theo nàng cằm nhỏ xuống, hiển nhiên vừa rồi mở đầu liên tiếp cái kia hai lần gây dựng bích chướng tiêu hao cũng không nhỏ.Hơn nữa đối mặt với Mạc Phong loại này đối thủ cũng là nàng lần đầu trải nghiệm, không có gọi ra chiêu thức, không mở miệng một lời, chỉ trầm mặc lao về phía ngươi, thất bại một lần lại tiếp tục tới một lần.


Loại này trầm mặc lại thêm cái kia bộ đồ che khuất đi Mạc Phong toàn bộ hầu như là cả người, khiến cho nàng có cảm giác thứ mình đang chiến đấu chính là một loại máy móc hình người.Boong!.Lại là tiếng đao khẽ ngâm.

Lăng Nguyệt cắn răng xòe ra bàn tay tiếp tục ngưng tụ một mặt kết giới.

Ánh đao trảm thấu kết giới, từ nàng đỉnh đầu bay qua, kinh sợ đến mức nàng co rụt lại đầu.Cái này cũng không phải là nàng chỉ có một loại này ngưng tụ kết giới năng lực, mà là bởi từ lúc đầu trận đấu bắt đầu tới bây giờ, bởi vì lúc đầu chưa kịp chuẩn bị, Mạc Phong liền đã ra tay, mà lần ra tay này chính là một bộ liên chiêu, không cho nàng th.ở dốc, chỉ có thể bị động phòng thủ.Tránh thoát lần này đao, Lăng Nguyệt hai tay nắm lại với nhau, kéo ra một loại màu bạc hạt ánh sáng, hướng phía Mạc Phong phiêu đi tới, tốc độ nhìn qua thật chậm nhưng trong chớp mắt, liền xuất hiện tại hắn trước mặt.“Oanh!” một tiếng nổ vang truyền ra.Chói mắt ánh sáng làm trên khán đài mọi người xem trận đấu này đều nhìn không rõ tình huống.Nhân cơ hội này, Lăng Nguyệt tiếp tục hai tay hướng phía vụ nổ ánh sáng hư duỗi, vừa định tiếp tục thi triển tiếp theo loại năng lực thì đúng lúc này.Bành!Nơi vai truyền đến đau nhói cảm giác.“Răng rắc”Lăng Nguyệt chỉ nghe nơi vai mình lại truyền đến âm thanh gẫy xương, tiếp đến là phần bụng bị trọng kích.


Hướng phía rìa ngoài võ đài bay đi.Nhưng tại lúc này, nàng cảm giác có bàn tay nắm lấy mình mặt, kéo về hướng ngược lại.“Ầm!”Lăng Nguyệt lúc này ánh mắt đã trở nên mơ hồ, gương mặt một trận mất cảm giác, bởi cái kia bàn tay, kéo lại nàng hướng về phía mặt đất của võ đài hung hăng một nhấn.Cảm giác tử vong đánh tới, nàng chỉ cảm giác được nơi thái dương như có vật gì sắc nhọn đâm tới.Ngay tại này, ánh sáng trên khán đài tản đi, mọi người hướng nhìn lên trên nhìn lại, lúc này Mạc Phong một tay đang giữ chặt đầu Lăng Nguyệt từ phía sau nhấn chặt nơi mặt đất, một tay kia cầm thanh đoản đao hướng phía nàng huyệt thái dương đâm tới, thậm chí đã có một ít máu chảy ra, nhưng này hiển nhiên chỉ là trầy da nhẹ.Bởi một loại vầng nhạt ánh sáng xanh lục đang cầm giữ chặt hai người không cho Mạc Phong tiếp tục đâm đi xuống.

Đây là bảo vệ cơ chế của võ đài, khi có một bên sắp nguy hiểm đến tính mạng liền có thể tự phát động, ngừng lại trận đấu.Phía trên khán đài màn hình lớn lúc này hiện lên mấy chữ "Thứ ba võ đài, thứ tám trận.

Số ba trăm bốn mươi hai - Mạc Phong thắng”.Phía trên quan sát mấy người một trận xôn xao, không ít người cổ vũ, nhưng cũng không ít người im lặng, bởi vì trên sân cái kia hình tượng thật quá là không biết thương hương tiếc ngọc.Một bên quan sat nhóm mấy người nhóm Diệp Tử Lăng.“Đối thủ của Lăng Nguyệt rất mạnh, ra tay rất dứt khoát, hẳn là từng trải qua sinh tử chiến người.”Lúc này Diệp Tử Lăng ánh mắt đã có mấy phần ngưng trọng nhìn về phía trên khán đài, bởi vì Mạc Phong ăn mặc quá kín một chút, nàng cũng không có nhận ra hắn.Sau khi nghe Diệp Tử Lăng nói một câu như vậy, đám người cũng trầm mặc lại, cũng không phải vì sợ hãi người kia quá mạnh, mà là lần này Lăng Nguyệt bị đánh thật sự quá thảm rồi.“Còn nhìn cái gì, không mau lên đưa người xuống đi chữa trị”.

Đợi một lúc vẫn không thấy ai nói gì, Diệp Tử Lam lại không nhịn được mở miệng gắt một câu.


Lúc này, mới có người phản ứng lại đây, nhanh chân bước về phía võ đài, đỡ đã ngất đi Lăng Nguyệt.…(Hết Chương.

Mọi người nhấn like cuối chương ủng hộ mình nhé).