Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Chương 8: Đích thị là xuyên không




(chap này từ nàng --> cô cho phù hợp với hiện tại)

- Cô nương, chúng ta đi ăn ở đâu?

- Nhà hàng ạ.

- Nhà hàng là cái gì thế?

- … Im lìm, bất động. Bà chị này quả nhiên không phải người thường. Có lẽ nào là người ngoài hành tinh rớt từ trên trời xuống chăng? Đến nhà hàng cũng không biết thì thật tâm phục khẩu phục.

- Nhà hàng chính là nơi dành cho mọi người tới ăn uống. Nó kiên nhẫn giải thích.

- Ồ. Vậy là tửu quán rồi.

Băng Vân nhìn xung quanh, toàn những thứ lạ mắt vô cùng xa hoa và tráng lệ. Đèn thắp sáng choang và không gian thoảng mùi hoa nhài. Đối diện với cô là một cái thùng to màu trắng, có các khe nhỏ thổi ra khí lạnh, phía bên phải lại là cái hộp đen xì phát ra tiếng. Ah! Trong đó có nhốt người! Lại còn là nhốt Phật Tổ Như Lai… Quan Âm Bồ Tát… Cái gì? Ngay cả Tề Thiên Đại thánh tinh thông bảy mươi hai phép biến hóa năm xưa đại náo thiên cung cũng bị nhốt trong cái lồng ấy ư? Sau đó, trong cái thứ đen xì kia dần xuất hiện cả Đường Tăng, Thiên Bồng Nguyên Soái, Sa Tăng cũng bị yêu quái bắt lại. Cô phải cứu họ ra ngay, nhưng khoan… hình như bọn họ không giống, khuôn mặt kia… phải rồi, là giả mạo. Cô càng phải cứu rồi lật mặt chúng. Nghĩ là làm, vận công…

- Ya!!! Vút~~~ Chiếc quạt hoa mẫu đơn bay nhanh như chớp, chưa đầy một giây sau, hộp đen xèo một tiếng rồi ngỏm củ tỏi luôn.

Tất cả nhìn chằm chằm vào cô, nhân viên nhà hàng mắt trợn ngược như muốn ăn tươi nuốt sống, Băng Vân trừng mắt lại, “ở nơi này chính nghĩa không được hoan nghênh sao?”

Ôi hoan nghênh cái ****, Băng Vân ơi là Băng Vân, thế giới chưa đủ loạn ư. Thật tâm thiện tai, thiện tai, chúc cái tivi lên đường vào bãi phế liệu bình an!

- Chị… chị làm cái gì vậy?

- Diệt trừ yêu quái. Giọng điệu hùng hồn.

Miệng nó giật giật. Đáng nhẽ không nên đi cùng chị này, đúng là rước họa vào thân mà.

- Chị à – Nó chọc vào vai Băng Vân. – Đang yên đang lành chị chém nát cái tivi làm gì hả??? Em không đủ tiền đền bù đâu đấy!!! – Vị đại tỷ này muốn đóng phim cổ trang tới lúc nào nữa chứ.

OMG!!!

- Tivi là cái hộp đen xì đó hả… ta tưởng… là cái lồng nhốt người… ta…

Khách trong quán ho sặc sụa, cô gái này khuôn mặt xinh đẹp thật phí phạm nha, gì mà tưởng tivi là nơi nhốt người chứ, quả thực rất không bình thường, hơn nữa lại còn ăn mặc cái kiểu nửa mùa như vậy ra đường, cũng chẳng phải quay phim gì cả.

Nó ai oán nhìn Băng Vân, ngay cả đứa trẻ lên ba cũng biết cái tivi là gì, người này hay là bị teo não về thời sơ sinh rồi.

Sau khi gọi quản gia tới đền bù thiệt hại, nó lôi Băng Vân ra ngoài, vẻ mặt vô cùng hung dữ.

- Này cô nương… có phải tốn rất… rất nhiều tiền không? Ta xin lỗi.

- …

- Giận ta?

- …

- Cô nương.

- Em đã dặn không được gọi em là cô nương kia mà.

- Vậy xưng hô làm sao?

- Lâm Tĩnh Nhi, gọi là Tĩnh Nhi hay Tĩnh.

- Được, được.

Sau nửa ngày, Tĩnh Nhi suy nghĩ mãi mới hỏi:

- Rốt cuộc chị là ai? Từ đâu tới?

“Từ đâu tới?”

- Trên trời rơi xuống.

- Em không đùa đâu đấy.

- Ta cũng rất nghiêm túc.

- Chị Băng Vân!

- Hừ, ta kể cho ngươi nghe. Không chịu tin thì cũng dành chịu… E hèm… Ta là thiên nữ, cũng là công chúa của thiên cung, nếu như không có biến cố xảy ra thì hiện tại chính là đang cử hành hôn lễ với Diêm la đại đế. Biến cố xảy ra, ta bị trách phạt nên mới phải đầu thai thành người. Nghĩ lại thấy tức chết mất, gã Thiên Lôi đã đá ta xuống một cách không biết thương hoa tiếc ngọc. Ta chóng mặt nên trên đường du ngoạn xuống hạ giới bị hút vào cái hố đen mà chẳng thể làm gì. Nháy mắt đã hiện ra thế giới hỗn tạp này đây.

Lâm Tĩnh Nhi đơ toàn tập. Vẻ mặt của Băng Vân không có chút gì gọi là gian dối. Chuyện này nếu là thật thì chị ấy từ ngàn vạn năm ánh sáng trước đến thế giới này? Chuẩn xác phải gọi là xuyên không mà trong tiểu thuyết từng xuất hiện. Oa~ Đúng là chuyện thật như mơ. Thế kỉ hai mươi mốt này vẫn còn có thần tiên tỉ tỉ xinh đẹp.

- Em tin chị. Vậy giờ chị định thế nào?

- … Không biết. Haizz~ Chắc ta đi lang thang qua ngày đoạn tháng.

- Đừng có thở dài đi. Chị trước khi đi lang thang còn phải trả nợ cho em.

- ?

- Mau hầu hạ chủ nhân em đi, khi nào bù đắp hết tiền chị phá phách hôm nay, em cho chị đi. Còn khi đó chị muốn ở lại tiếp thì cũng ok, em trả lương cho chị.

- Thế tức là…

- Dễ hiểu thì em sẽ là tiểu thư của chị.^^

->>> Thiên nữ hay công chúa thì cũng là cái đinh gì đâu.

“Số ta đen đủi đầu thai làm a hoàn.T.T”