Thần Tiên Đạo Hệ Thống

Chương 162: Ứng Nguyệt Như




Vẻ đẹp của cô gái kia, phải nói là rất đẹp. Có đẹp hơn người cậu yêu hay không thì cậu không dám so sánh, để nàng biết thì có ngày bị nàng hành không còn sức hoàn thủ a.

Mà cô gái kia, mang lại cho Phi Linh cảm giác rất gần gũi cũng vì, nàng nơi ở chính là trong sơn mạch kia. Cô gái sống trong ngôi nhà tranh chính là nàng. Nàng sống gần gũi của thiên nhiên, tâm trí cũng câu thông rất tốt so với Thiên Địa.

Câu thông với Thiên Địa. Chính là hòa làm một cùng với trời đất, cùng chung một hơi thở. Việc làm của mình mang ý muốn của tự nhiên, khí thế của mình mang tự nhiên uy, khí tức cũng là mang theo tự nhiên cảm giác.

Bởi những đặc trưng về tự nhiên này, Phi Linh bản thân nắm giữ Tự Nhiên Chủ Quyền, chính là làm chủ mọi thứ liên quan đến tự nhiên. Vì thế, nàng mang cho cậu một nét quen thuộc lạ kì cũng không có gì là khó hiểu. Chưa kể đến Thiên Diễn chi thuật của nàng, cùng Thiên Địa mang lại diễn biến mọi sinh vật, lại càng gần gũi với thiên nhiên hơn nữa.

Tiêu Ngữ nhìn lấy cô gái này cũng cảm khái, không ngờ trên thế gian này lại có được một người con gái đẹp tuyệt mĩ như thế này. Đến cả nàng cũng phải ghen tị a.

Đã thấy lúc này, cô gái đối với Tiêu Ngữ mỉm cười, sau đó nàng chậm rãi theo trên cầu thang đi xuống.

Nàng bước chân nhẹ nhàng,dáng người uyển chuyển, khiến cho người tim đập thình thịch, áo lưới tùy phong vũ động.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nàng, toàn bộ thế giới ở trước mặt nàng, đều ảm đạm phai mờ.

Chỉ thấy cô gái đi qua bên người Tiêu Ngữ, một đường hướng phía Phi Linh, đôi mắt thanh tịnh của nàng ta đã rơi vào trên người Phi Linh. Khóe miệng tươi cười toát ra tựa như gió mát vậy, nhìn xem Phi Linh hỏi:

-Xin chào, ngươi tên là gì, ngươi biết ta sao?

-Ha hả. Thứ lỗi. Chỉ là đột nhiên thấy ngươi có chút quen thuộc mà thôi. Ta tên Phi Linh. Xin mạn phép hỏi quí danh của cô nương là?

Phi Linh cười nói.

Cô gái kinh ngạc nhìn Phi Linh, đôi mi thanh tú của nàng hơi nhíu, tuy nhiên tu vi của nàng cũng không cao, nhưng là nàng tu luyện tính toán thiên cơ chi đạo, tất cả người nàng thấy qua, nàng cũng có thể coi ra mệnh số đối phương, duy chỉ có Phi Linh, trong lúc nàng tính toán mệnh số Phi Linh, lại thấy là một biến số một dạng vậy. Lần trước Phi Linh đến nơi ở của nàng, nàng cũng biết, nhưng mà tương lai của Phi Linh thì mơ hồ, chỉ trong phạm vi tiếp cận nàng, nàng mới có thể rõ ràng biến số ấy là Phi Linh, chứ không có lần kia tại sơn cốc thì biến số này cũng không có được phơi bày trong tầm mắt nàng.

-Ta là Ứng Nguyệt Như.

Cô gái hé miệng cười cười, nói ra.

Thấy Ứng Nguyệt Như chủ động cùng Phi Linh đối đáp, chung quanh các đệ tử, đều lộ ra thần sắc cực kỳ ghen ghét. Bọn hắn chú ý Ứng Nguyệt Như đã lâu rồi, còn chưa có dám lên trước, chỉ có thể xa xa nhìn xem, không nghĩ tới Ứng Nguyệt Như lại chủ động tìm tới Phi Linh.

-Phi Linh…

Ứng Nguyệt Như lẩm bẩm cái tên của Phi Linh, muốn cho nó vào trong trí nhớ của nàng.

-Ứng tiểu thư. Không cần phải nhớ tên ta làm gì. Dù sao cũng chỉ gặp mặt a.

Phi Linh thấy Ứng Nguyệt Như lẩm bẩm tên mình không khỏi cười nói.

-Ôi. Thật xin lỗi. Thói quen của ta.

Ứng Nguyệt Như có chút xấu hổ, xin lỗi Phi Linh.

-Không, không có gì. Rất vui được gặp cô. Sau này mong sẽ có nhiều lần gặp gỡ hơn.

Phi Linh đưa tay ra, muốn cùng Ứng Nguyệt Như kết giao. Ứng Nguyệt Như cũng cười, bắt tay cùng Phi Linh. Một mối quan hệ mới được thành lập, mà mối quan hệ này còn bị nhiều người ghen ghét vô cùng.

-Vị muội muội này là?

Ứng Nguyệt Như cười sau đó thanh tú đôi mắt dời lên người Tiêu Ngưng Nhi.

-Muội ấy là Tiêu Ngưng Nhi. Ngưng Nhi, đến chào hỏi Ứng tiểu thư đi.

Phi Linh giới thiệu, sau đó quay sang Tiêu Ngưng Nhi cười nói. Tiêu Ngưng Nhi tính tình không phải hẹp hòi, thấy người mình yêu nói chuyện với nữ hài khác cũng không có bận tâm, nàng cúi đầu chào hỏi với Ứng Nguyệt Như.

Ứng Nguyệt Như thông qua Thiên Diễn chi thuật, xem ra là Tiêu Ngưng Nhi chính là tông chủ Vũ Thần Tông sau này. Nhưng dường như Phi Linh, biến số lại không có bên cạnh nàng mà lại là Ứng Nguyệt Như ở bên cạnh Tiêu Ngưng Nhi. Nhưng mà một thơi gian sau khi Tiêu Ngưng Nhi nhận chức tông chủ Vũ Thần Tông, những gì Ứng Nguyệt Như thấy cũng chỉ là một màu đen mà thôi. Như vậy không lẽ là nàng chết sao?

-Ứng tỷ tỷ. Ngươi có chuyện gì sao?

Thấy Ứng Nguyệt Như ngơ ngẩn suy nghĩ, Tiêu Ngưng Nhi thắc mắc hỏi thăm.

-Ư…A. Xin lỗi. Ta suy nghĩ một chút chuyện thôi.

Ứng Nguyệt được Tiêu Ngưng Nhi kéo trở về từ dòng suy nghĩ kia, miệng cười nhẹ để xóa đi thắc mắc của Tiêu Ngưng Nhi.

-Ta xin phép đi trước. Lần sau có dịp sẽ gặp lại.

Ứng Nguyệt Như cười cười nói, bộ dáng cười nói tự nhiên, khiến cho người chung quanh thấy ngẩn ngơ.

Tiêu Ngữ đi đến hơn trăm bậc thang, quay đầu lại chứng kiến Phi Linh cùng Ứng Nguyệt Như trò chuyện với nhau bộ dạng thật vui. Bước chân có chút dừng một chút, tại chỗ chần chờ một lát, sau đó quay lại hỏi Phi Linh và Tiêu Ngưng Nhi:

-Các ngươi quen nàng à?

Tiêu Ngữ hơi có vẻ cảnh giác nhìn thoáng qua Ứng Nguyệt Như, truyền âm cho Phi Linh nói:

-Người trong Vũ Thần Tông rất phức tạp, cô gái kia không biết lai lịch ra sao, ngươi cẩn thận một chút.

-Mà mà. Ngươi không cần lo lắng. Ứng tiểu thư cô nàng ấy không làm gì được chúng ta đâu.

Phi Linh một mắt nhắm, miệng mỉm cười tự tin truyền âm cho Tiêu Ngữ nói.

-Haizz… Tùy các ngươi vậy. Dù sao thực lực của ngươi quá vô lí, miễn là đừng làm loạn là được rồi.

Tiêu Ngữ nghĩ lại cái sức mạnh của Phi Linh không khỏi thở dài một tiếng rồi quay mặt tiếp tục đi lên các bậc thang.

Ứng Nguyệt Như chuẩn bị rời đi lại có Tiêu Ngữ xuất hiện, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua bóng dáng Tiêu Ngữ đang rời đi, trên mặt toát ra một tia ý vị mỉm cười thâm trường, đôi mắt thâm thúy linh động lại một lần nhìn Phi Linh, hé miệng cười nói:

-Xem ra bằng hữu của ngươi cũng không chào đón ta à.

-Mà. Ứng tiểu thư yên tâm. Tiêu Ngữ dù sao cũng rất quan tâm người khác.

Phi Linh cười nói, cậu cũng tránh thêm chữ nàng vào câu nói để không có lộ thân phận của Tiêu Ngữ. Ứng Nguyệt Như cũng cười đồng ý. Trên mặt Ứng Nguyệt Như toát ra một tia mỉm cười lạnh nhạt, chậm rãi hướng phía phía dưới đi đến, nhìn bóng lưng xinh đẹp của nàng, khiến cho người ta khó có thể dời ánh mắt.

Cuối cùng là một cái hạng thiếu nữ gì thanh nhã như nước.

Chung quanh những đệ tử kia của Vũ Thần Tông một mực đưa mắt nhìn Ứng Nguyệt Như ly khai, sau đó mới thu hồi ánh mắt, chuyển ánh mắt cừu hận mà nhìn Phi Linh. Ngay trong bọn họ có rất nhiều người rất sớm chú ý tới Ứng Nguyệt Như rồi, nhưng là bọn hắn đều ý thức được, Ứng Nguyệt Như thân phận thật không đơn giản, có thể đi đến hơn một trăm ba mươi cấp bậc thang, có thể không phải người bình thường.

Trong bọn họ rất nhiều người, chứng kiến Ứng Nguyệt Như cũng không khỏi có một loại cảm giác tự ti mặc cảm, chớ đừng nói chi là tiếp cận Ứng Nguyệt Như, Nhưng là Phi Linh rõ ràng cùng nữ thần trong lòng bọn họ hàn huyên lâu như vậy, điều này làm hắn đám bọn họ có một cảm giác ghen ghét.

Mặc kệ những cặp mắt xiên xổ vào mình, Phi Linh và Tiêu Ngưng Nhi hướng phía ngược lại với Ứng Nguyệt Như, hướng lên đỉnh của Thánh Linh tiên cảnh.

Tiêu Ngữ một hơi, đi thẳng đã đến hơn một trăm năm hai mươi bậc thang, nàng còn muốn tiếp tục đi lên, nhưng lại như thế nào cũng không đi lên nổi. Phải nói mặc dù đã Thiên Mệnh cảnh cửu tinh, nàng cũng không có cùng Ứng Nguyệt Như so sánh về câu thông Thiên Địa. Mặc dù có điểm không phục, nhưng là Tiêu Ngữ cũng chỉ có thể ngừng lại.

Lúc này, Thánh Linh tiên cảnh bên ngoài.

Người vây xem đã vỡ tổ rồi.

-Điều này sao có thể, Tiêu Ngữ rõ ràng xếp hàng người thứ mười một.

-Có phải hay không nghĩ sai rồi các ngươi cho ta vào Thánh Linh tiên cảnh nhìn xem, đó căn bản không có khả năng, Tiêu Ngữ có phải hay không dùng thủ đoạn gì.

Hoa Lăng tức giận đến lớn tiếng gào thét, hắn tuyệt đối không nghĩ tới, Tiêu Ngữ xếp hạng một đường tăng lên, rõ ràng xếp hàng trước mặt của hắn, cao hơn hắn nhiều như vậy.

Tiêu Ngữ tên phế vật kia, đến tột cùng là làm sao làm được

Hoa Lăng căm tức cực kỳ, hắn vẫn đối với Tiêu Ngữ luôn có một loại sợ hãi, dù sao Tiêu Ngữ là Thiên linh căn thất phẩm, nói không chừng lúc nào, sẽ bộc phát ra năng lực khó có thể tưởng tượng, hôm nay tất cả đấy lo lắng của hắn, toàn bộ biến thành sự thật, điều này làm hắn tức giận đến muốn giết người.

Lúc này, cách đó không xa, Nghiêm Hạo nhìn xem tên trên Thánh Linh Thiên Bảng, hắn đã hoàn toàn vỡ mộng, tên của Tiêu Ngữ, cùng hắn đã thành không thể so sánh. Hắn đem hết toàn lực, cao nhất cũng mới vọt tới một trăm hai mươi mốt mà thôi, hơn nữa rất dễ dàng sẽ bị rơi xuống. Mà Tiêu Ngữ, lại một đường vọt tới người thứ mười một, đó là hắn căn bản là không có cách đạt tới độ cao đó.

Nhiều lần có thể vọt tới Thánh Linh Thiên Bảng top hai mươi đấy, cuối cùng không có ai mà không phải là siêu cấp cường giả, có thể tại Vũ Thần Tông là nhân vật cầm quyền một phương.

Hắn và Tiêu Ngữ chênh lệch, tựa như rãnh trời.

Nghiêm Hạo có chút thất hồn lạc phách, tưởng Tiêu Ngữ là phế vật, là thứ hào nhoáng bên ngoài tiểu bạch kiểm, nguyên lai hắn mới thật sự là phế vật hắn còn lấy cái gì cùng người ta tranh giành.

Tại lúc này, bên cạnh lại truyền tới một vài thanh âm.

-Các ngươi xem, lại có hai cái nhân vật mới tiến Thánh Linh Thiên Bảng rồi.

-Phi Linh và Tiêu Ngưng Nhi từ tiểu linh lung thế giới.

Ánh mắt mọi người, đều đã rơi vào Thánh Linh trên Thiên Bảng, Phi Linh cùng Tiêu Ngưng Nhi thứ tự một mực không ngừng mà kéo lên.

-Ông trời...ơ...i, hai người đó cùng Kim Diễm công tử cũng tranh nhau thứ hạng

Những người này một mực nhìn chằm chặp Thánh Linh Thiên Bảng, Phi Linh và Tiêu Ngưng Nhi vượt qua cái vị trí thứ mười sáu của Kim Diễm công tử gì gì ấy.

Chứng kiến những tên cao cao tại thượng trên Thánh Linh Thiên Bảng, tất cả mọi người hít thở không thông. Phi Linh và Tiêu Ngưng Nhi mới là năm nay vừa xuất hiện, hơn nữa không có như Long Vũ Âm, Kim Diễm có gia thế hiển hách, mà đã đạt tới trình độ như vậy, cái này còn làm cho người kinh sợ hơn, là họ từ tiểu linh lung thế giới tới.

Một cái xếp hạng mười một, Tiêu Ngữ. Hai cái kia cũng không có dấu hiệu ngừng lại ở hạng mười sáu. Cả hai người a! Không lẽ hai cái này là song sinh quái vật sao? Nếu như có thể tiến vào top mười, vậy thật là nghịch thiên.

Vào top mười, cái kia là chuyện bao nhiêu người tha thiết ước mơ.

Hơn nữa top mười ban thưởng, cũng làm cho người ta thấy thèm chảy nước miếng.

Có thể đạt tới top mười cường giả, đều là kinh tài tuyệt diễm thiên tài siêu cấp, một khi tiến vào top mười, thậm chí sẽ khiến học viện cao tầng chú ý.

Kim Thị thế gia.

Kim Diễm đang tu luyện trong đó, ở trên diễn võ đường của gia tộc đang tập luyện các yêu linh chiến kỹ.

-Thiếu gia, không xong.

Một người làm vội vả chạy vào.

-Chuyện gì xảy ra?

Kim Diễm nhíu mày một cái, trầm giọng hỏi.

-Thiếu gia, Thánh Linh ThiênBảng, có ba người vừa mới vọt tới ngài trước mặt, ngài xếp hàng đã rơi xuống hai mươi sáu.

-Vọt lên trước hạng của ta là người nào?

Kim Diễm lộ ra rất bình tĩnh, dù sao Thánh Linh Thiên Bảng, xếp hàng thay đổi là chuyện rất bình thường, hắn chỉ là có chút hiếu kỳ mà thôi.

-Một người tên là Tiêu Ngữ, xếp hàng người thứ mười một. Hai người kia vẫn đang tiến lên top mười, một cái tên Phi Linh, một cái tên Tiêu Ngưng Nhi.

Người hầu kia bẩm báo nói ra.

-Phi Linh? Tiêu Ngưng Nhi!

Kim Diễm nhíu mày một cái, hắn không nghĩ tới, vượt lên hắn có hai người cùng lớp với hắn. Bị Long Vũ Âm giẫm trên đầu cũng được, hắn biết mình không sánh bằng Long Vũ Âm, chỉ có thể lấy xếp hạng thứ hai cho mình, nhưng là hiện tại cư nhiên bị hai cái tên mới từ tiểu linh lung thế giới giẫm trên đầu, hắn có chút căm tức.

Kim Diễm ánh mắt lành lạnh, hắn tại Thánh Linh tiên cảnh tu luyện, bất kể như thế nào, ít nhất phải đem hai cái tên từ tiểu linh lung thế giới hung hăng đạp xuống đi mới được.