Thần Tọa

Chương 635: Vây quét (2)




Trong Tiên đạo đại thương minh, tu sĩ đã ngoài Khí Tiên cấp đều là ngự không phi hành, cũng chỉ có những tu sĩ Luyện Khí nhất trọng đến tam trọng địa vị thấp kia mới phải sử dụng loại phương thức này để ra vào thành trì.

- Khụ khụ!

Một trân tiếng ho khan đứt quãng, cực thấp được đè nén xuống từ trong xe ngựa truyền ra. Một gã trung niên nam tử tầm bốn mươi tuổi sắc mặt tái nhợt, dùng quyền che miệng, nhẹ nhàng ho khan, khí sắc của hắn cũng không khá lắm, hơn nữa ánh mắt bất định, vẻ mặt lo lắng hãi hùng, chăm chú nghe động tĩnh ngoài cửa sổ.

- Không thể tưởng được, lại là dùng loại phương thức này để ly khai...

Trong đầu Diêm Triêu Ẩn lướt qua một đạo ý niệm, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Lấy tu vi của hắn căn bản khinh thường dùng loại phương thức này để ly khai. Nhưng mà trong khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều chuyện, thế cho nên hắn không thể không chọn loại phương thức này, lăn lộn ở trong xe ngựa phổ thông để ly khai Tiên đạo đại thương minh.

- Có thể hay không thoát được một mạng liền xem lần này rồi.

Trên gương mặt Diêm Triêu Ẩn lướt qua một vòng ửng hồng, lại nhịn không được ho khan một tiếng.

Thân tín bên cạnh hắn cơ hồ đều chết sạch, chỉ còn lại mấy người. Toàn bộ Tiên đạo đại thương minh cũng không ai dám làm việc buôn bán với hắn, hắn hoàn toàn bị xa lánh ở ngoài cái vòng này.

Thế cho nên, hiện nay hắn không thể không buồn bã ly khai.

Xe ngựa cô lộc đi về phía trước, Diêm Triêu Ẩn chăm chú nghe trong chốc lát, bên ngoài hết thảy bình thường cũng không có dị động gì. Thoạt nhìn hắn đã thành công ly khai Tiên đạo đại thương minh rồi.

Từng chiếc xe ngựa ly khai thành trì, ngắn ngủi một đoạn lộ trình nhưng ở trong lòng Diêm Triêu Ẩn nhưng lại một ngày như một năm.

Oanh!

Trong sát na khi xe ngựa ra khỏi thành trì, trong lòng Diêm Triêu Ẩn cũng nhẹ nhàng thở ra, tựa như cởi bỏ một khối gánh nặng ngàn cân:

- Rốt cuộc đã đi ra.

Bên ngoài thành trì, một mảnh hoang vu, cùng với phồn hoa trong thành trì hình thành đối lập rõ rệt.

Mười bước, trăm bước, ngàn bước... Khoảng cách với thành trì ngày càng xa, Diêm Triêu Ẩn thở ra một hơi, tựa xe ngựa ở trên vách đá, trong đầu liên tục lâm vào hồi ức.

Ngay tại trước đây không lâu, không biết từ nơi nào xuất hiện một Đạo Quả cường giả Luyện Khí đệ cửu trọng cảnh cáo hắn ly khai Tiên đạo đại thương minh, không được sưu tập bất kỳ tài liệu gì.

Người này xuất hiện không có dấu hiệu nào, Diêm Triêu Ẩn cũng hoàn toàn không biết.

Hắn thay Lâm Hi sưu tập một vạn loại tài liệu đã tiến hành được hơn phân nửa. Đã đến loại tình trạng này tự nhiên không có khả năng đình chỉ, lúc ấy cũng chỉ có thể cho là hắn tìm nhầm người, không có để ý.

Không nghĩ tới, trong thời gian kế tiếp, tất cả những người tiếp xúc với hắn đều bị cảnh cáo, hơn nữa rất nhiều người đã chết ở ngoài thành, chôn ở dưới gốc đại thụ.

Sau đó người chết càng ngày càng nhiều... Đến bây giờ ngay cả chính hắn đều hứng chịu tử vong uy hiếp.

Diêm Triêu Ẩn nhắm mắt lịa, cảm giác cổ khí tức tử vong như ảnh tùy hình.

- Duật duật!

Đột nhiên một hồi thanh âm mã minh truyền đến, tựa hồ nhận phải kinh hãi.

Thần sắc Diêm Triêu Ẩn kịch biến, không chút nghĩ ngợi, oanh một tiếng liền chạy ra khỏi cửa sổ xe, bay ra xe ngựa.

Oanh!

Sau một khắc, một viên ‘Đạo quả’ chói mắt từ trên trời giáng xuống, áp lực nặng nề như một dãy núi đem xe ngựa cùng với mấy con ngựa trắng ép thành phấn vụn, huyết nhục bắn ra trên đất.

- Ha ha ha, ngươi thật sự cho rằng thoát được tầm mắt của ta sao?

Một trận tiếng cười to từ phía trên mà đến, trong tiếng cười, một gã bạch y nam tử ánh mắt lạnh lùng, bờ môi mỏng tanh, đạp trên nhánh cây từ phía trên thiên không rơi xuống.

- Diêm Triêu Ẩn, ngươi thật là đáng chết a! Ta đã khuyến cáo cho ngươi lại không nghe, hiện tại chính là kết cục mà ngươi không nghe cảnh cáo của ta. Hừ, ở trong Tiên đạo đại thương minh ngươi còn có thể sống lâu trong chốc lát, bất quá đáng tiếc, chính ngươi cho rằng thông minh có thể lừa gạt được ta, ra khỏi thành là có thể sống được một mạng. Hắc hắc, nếu như ta không dung túng, ngươi làm sao có thể qua được cửa thành. Hừ, ngươi bất quá là tự tìm đường chết mà thôi, hiện tại cam chịu số phận đi!

Bạch y Đạo Quả cường giả toàn thân tản ra sát khí đậm đặc, ánh mắt của hắn phát lạnh, bàn tay trống không xuất hiện, viên đạo quả này như muốn hướng tới Diêm Triêu Ẩn ở một bên mà rơi xuống.

Đột nhiên một tiếng như sấm sét từ bốn phương tám hướng truyền tới:

- Hắn không nhất định chết, bất quá, ngươi lại là chắc chết.

Từng đạo nhân ảnh từ bốn phương tám hướng đi ra. Người cầm đầu, trên người mặc một bộ thâm lam sắc pháp bào chói mắt, bốn viên Đạo Quả chấn nhiếp nhân tâm.

Nhìn thấy những người này, bạch y sát thủ tâm thần kịch chấn, như bị sét đánh:

- Mạnh Thần Thông! Ngươi muốn làm cái gì?

- Không làm gì cả, giết ngươi mà thôi.

Mạnh Thần Thông thản nhiên nói, trên người hắn còn choàng một kiện áo choàng của hộ vệ đội trưởng Tiên đạo đại thương minh.

- Ngươi dám! Ta không ở trong Tiên đạo đại thương minh động thủ, dựa theo quy củ của Tiên đạo đại thương minh, các ngươi không thể động thủ với ta.

- Hoàn toàn không sai.

Mạnh Thần Thông lạnh nhạt nháy mắt một cái:

- Bất quá nơi này là ngoài thành của Tiên đạo đại thương minh, không ở trong phạm vi quy củ ước thúc. Chúng ta đương nhiên cũng có thể giết ngươi. Ở Tiên đạo đại thương minh chúng ta, lựa chọn bạn của tiểu công chúa để ra tay, ngươi thật đúng là đủ ngu xuẩn.

Nói xong, Mạnh Thần Thông phất phất tay:

- Người tới đem hắn dẫn đi. Diêm Triêu Ẩn, dựa theo kế hoạch, hắn đã cắn câu, sự tình chấm dứt, ngươi có thể phản hồi Tiên đạo đại thương minh rồi.

- Đa tạ.

Diêm Triêu Ẩn rốt cục lộ ra vẻ tươi cười, chắp tay, quay người rời đi. Lại là nhìn cũng không nhìn ở sau lưng.

Có hộ vệ đội trưởng Tiên đại đại thương minh Mạnh Thần Thông ra tay, người này cơ hồ là chết chắc!

Cùng lúc đó, chuyện giống như vậy cũng phát sinh ở vài chỗ khác.

Chỉ có điều ra tay chặn đường cũng không hoàn toàn là hộ vệ đội của Tiên đạo đại thương minh, còn có rất nhiều thế lực khác. Những thế lực này cũng không có liên quan hay liên hệ lẫn nhau, bất quá có một điểm giống nhau là trong gia tộc bọn họ đều có nữ tử gia nhập vào Thần Tiêu tông, trở thành nội môn nữ đệ tử.

Thương nhân từng có hợp tác cùng Diêm Triêu Ẩn cơ hồ ở cùng một ngày phái thương đội ra khỏi thành.

Chỉ có điều, lúc những sát thủ ẩn nấp kia chuẩn bị chặn giết, chờ đợi bọn hắn nhưng lại không chỉ là thế lực của một đội.

Trong khoảng thời gian ngắn, thế lực đối phó với Diêm Triêu Ẩn tiềm phục ở trong Tiên đạo đại thương minh cơ hồ bị nhổ tận gốc. Chợt có một hai con cá lọt lưới cũng là kinh hồn táng đảm, chạy trối chết.

... Ngũ Lôi sơn.

Lâm Hi ở phụ cận bồi hồi một phen, rất nhanh đã tìm được một gã đệ tử Ngũ Lôi phái.

Chuyện sau đó liền thuận lý thành chương rồi.

Tại bên trong một nhà dân rất bình thường, Lâm Hi đã tìm được Đại trưởng lão.

Hai người nói chuyện với nhau một đêm, chuyện Lâm Hi lo lắng nhất cũng không phát sinh.