Thần Vương Lệnh

Chương 37: 37: Yên Tâm Có Anh Đây





Sau khi nói xong, Tần Thiên đi ra.

Nhìn thấy trong phòng khách, vẻ mặt Tô Tô và Dương Ngọc Lan đều thất thần, tựa hồ đang suy nghĩ đại sự gì đó.

Tần Thiên vội vàng nói: "Tô Tô, mẹ, mọi người yên tâm.


“Con vừa mới gọi điện thoại cho bạn, cậu ấy đồng ý ở hội nghị đầu tư, giúp chúng ta lôi kéo đến một khoản đầu tư.


“Cái khác không nói, mở một công ty mới, vẫn là dư dả.


Tô Tô liếc Tần Thiên một cái, tức giận nói: "Anh nói mình không phải lừa gạt là thứ gì, anh biết điều kiện tiên quyết để lôi kéo đầu tư là gì không?"
“Ít nhất chúng ta phải có công ty, có dự án mới có cơ hội để người ta đầu tư.


“Nếu không dựa vào cái gì lấy được lòng tin của người khác.


Tần Thiên nói: "Vậy chúng ta thành lập một công ty trước đi.


"Thật không giấu diếm, những năm du tẩu giang hồ, anh cũng tiết kiệm một ít tiền --"
Lời còn chưa dứt, Tô Tô quát lớn: "Anh câm miệng lại cho tôi đi!”
“Anh có biết mở công ty cần bao nhiêu tiền không? Chỉ bằng anh, hừ, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ nữa.

” (Như con khùng ấy, bực hết cả người)
Cô thở dài, nói: "Mẹ, mẹ đã suy nghĩ kỹ chưa? Đồng ý để con lấy biệt thự ra thế chấp?”
Dương Ngọc Lan gật gật đầu, kiên định nói: "Tô Tô, mẹ tin tưởng con!"
“Được!”
“Họ Tần kia, lấy sổ đỏ, bây giờ chúng ta đi ngân hàng!”
Tô Tô tuy rằng ngồi ở trên xe lăn, nhưng từ lúc đoạn tuyệt với người Tô gia, cô càng thêm mạnh mẽ tự tin.

Cô nhất định phải dùng năng lực của mình để chứng minh cho người Tô gia xem.


Cô không phải phế vật!
"Vợ à, anh tin tưởng em nhất định sẽ thành công!" Tần Thiên nhịn không được nói.

“Ai là vợ anh?”
“Đừng làm quen lung tung!”
Tần Thiên cười cười, tiếp nhận tài liệu từ tay Dương Ngọc Lan đưa tới, đẩy Tô Tô ra cửa.

Cùng lúc đó ở Tô gia.

Sau khi bị Dương Ngọc Lan cho đồng quy vu tận, đám người Tô Văn Thành, Tô Bắc Sơn, tức giận vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Lúc này, lại nhận được điện thoại của các công xưởng yêu cầu bọn họ thanh toán tiền hàng.

Tô Bắc Sơn không chịu nổi phiền phức, tùy tiện nói qua loa vài câu rồi cúp điện thoại.

Giờ khắc này, ông ta nhìn qua đã già đi rất nhiều.

Tô Ngọc Khôn lo lắng nói: "Cha, cha mau nghĩ cách đi!”
“Lúc trước bị bộ phận giám sát phạt nhiều tiền như vậy, vốn trông cậy vào Dương Ngọc Lan, chúng ta có thể đánh một trận trở mình thật đẹp.


“Vì chuyện này, chúng ta đưa tất cả tiền cho dược nông, đặt một lượng lớn dược liệu Đông y.

“Ai biết Dương Ngọc Lan con đàn bà thối này lại tuyệt tình như vậy!”
“Thà rằng từ chức không làm, cũng muốn lôi kéo chúng ta chết chung!”
“Làm sao bây giờ?”
“Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta thật sự sẽ phá sản!”
Tô Bắc Sơn không chịu nổi phiền phức, hắn hung hăng trừng mắt nhìn đứa con trai bất tài này, nói: "Muốn vượt qua cửa ải khó khăn này, cần bao nhiêu tiền?"
Tô Ngọc Khôn tính toán một chút, nói: "Ít nhất phải hai mươi triệu!”
Hai mươi triệu, đối với Tô gia thời kỳ toàn thịnh mà nói, không tính là gì.

Nhưng hiện tại, bốn bề Tô gia đều là địch, Tô gia đang lâm vào vũng bùn.

Đây là một khoản tiền lớn không thể lấy ra.

“Văn Thành, cháu có cách gì không?" Tô Bắc Sơn nhìn về phía đứa cháu này.


Tô Văn Thành suy nghĩ một chút, nói: "Chuyện cho tới bây giờ, chỉ có một con đường có thể đi đó chính là đi vay.


“Cháu biết với tình hình hiện tại, muốn vay một khoản tiền lớn như vậy không dễ dàng.

Nhưng chúng ta có thể tìm Ngô gia bảo lãnh.


“Chỉ cần Ngô gia chịu ra mặt, đừng nói là hai mươi triệu, cháu cảm thấy hai trăm triệu cũng không thành vấn đề.


Tô Bắc Sơn mắt sáng lên: "Mau, gọi điện thoại cho chị cháu đi!"
“Bây giờ nó là thiếu phu nhân của Ngô gia, bảo nó thuyết phục Ngô gia đảm bảo cho chúng ta.


Tô Văn Thành gật đầu, bấm số điện thoại của Tô Nam.

Tô Nam vừa trở lại Ngô gia, nhận được điện thoại của em trai, cô do dự một chút, nói: "Em trai, em chờ một chút, chị hỏi anh rể em đã.


Cúp điện thoại, cô nhanh chóng đi vào phòng ngủ.

Từ sau khi bị đánh gãy chân, cả ngày Ngô Phi đều say rượu.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, mùi rượu đã xông vào mũi.

Càng làm Tô Nam cảm thấy phẫn nộ chính là, trong phòng lại còn có một cô gái xinh đẹp.

“Cô ta là ai?”
“Ngô Phi, tại sao anh lại đưa ả ta đến phòng chúng ta? anh mau bảo cô ta cút đi!”
Ngô Phi nhe răng cười nói: "Nơi này là nhà của lão tử, cô có thể tới, tại sao cổ lại không thể tới?"
“Tô Nam, cô cho rằng cô là ai? Ở trong mắt lão tử, cô chỉ là là một vật thay thế mà thôi!”
“Anh!.


.


“Đủ rồi!" Tô Nam cơ hồ tức đến nổ tung.

Nước mắt không ngừng rơi xuống, cô không thể tưởng tượng được, năm đó dùng kế hãm hại Tô Tô, tuy rằng chiếm được Ngô Phi, nhưng trong trái tim anh ta chưa từng quên Tô Tô.

Thấy hai người cãi nhau, cô gái xinh đẹp đẩy Ngô Phi ra, chạy ra ngoài.

“Ngô Phi, anh nói xem, anh không làm em thất vọng sao?" Tô Nam đau lòng muốn chết.

“Đừng mẹ nó giả bộ đáng thương với lão tử!”
"Cô cho rằng tôi không biết cô làm gì sau lưng tôi?"
“Còn nữa, cái chân này của lão tử, chính là bị em trai cô tự tay đánh gãy!" Ngô Phi lớn tiếng kêu gào.

“Con tiện nhân này, tôi muốn bỏ cô!”
“Tôi muốn đuổi cô ra khỏi Ngô gia!”
Tô Nam lập tức mềm nhũn, cô quỳ trên mặt đất, đau khổ cầu khẩn nói: "Ngô Phi, đừng đuổi em đi!"
“Em yêu anh.


“Em sai rồi!”
“Em trai em đánh gãy chân anh đều là Tần Thiên giở trò quỷ.


“Em nhất định giết Tần Thiên, báo thù cho anh!”
Ngô Phi nhìn Tô Nam khóc lóc cầu xin, phảng phất thấy được hình bóng Tô Tô, hắn nhe răng cười nói: "Hiện tại, tôi muốn cô hầu hạ tôi!"
“Trèo qua đây, cởi vớ tôi ra giặt sạch sẽ!”
Tô Nam đành phải bò qua! !
Cô chịu đựng khuất nhục làm xong chuyện, lúc này mới nói ra yêu cầu.

Hơn nữa chỉ có trợ giúp Tô gia vượt qua cửa ải khó khăn, bọn họ mới có thể đối phó Tần Thiên.

“Muốn cho vay cũng không phải là không thể.

" Ngô Phi cười lạnh nói: "Tô gia các người, hiện giờ thứ duy nhất còn đáng giá chút tiền, chính là xưởng tinh luyện thuốc Đông y Nam Sơn.


Lấy nhà máy làm thế chấp, đi ngân hàng Kiến Long tìm Tiền Thịnh.

Nhìn Tô Nam gọi điện thoại cho Tô Văn Thành, trong mắt Ngô Phi lóe lên một nụ cười âm hiểm.


Lúc trước anh ta chịu cưới Tô Nam, nói trắng ra là coi trọng xưởng tinh luyện thuốc Đông y của Tô gia mà thôi.

Nếu như có thể có được nhà máy này, như vậy việc kinh doanh y dược của Ngô gia, sẽ như hổ thêm cánh.

Hiện tại xem ra, rốt cục có thể thực hiện được.

Anh ta lặng lẽ gửi một tin nhắn ra ngoài.

Ngân hàng Kiến Long, nhìn người đi tới đi lui, trong mắt Tần Thiên hiện lên một tia khác thường.

Cách đây không lâu trong lúc nói chuyện với lão Trư, lão Trư đề cập tới cái tên này.

Lão Trư ở trong Thần Vương điện là Trư Thiên Vương, quản lý mọi tài sản của Thần Vương điện, người ta gọi cậu ta là thần tài.

Vốn Thiên Phú lần này tới Long Giang tổ chức đại hội đầu tư, là một trong những công ty lão Trư thành lập ra cho Tần Thiên.

Cách đây không lâu trong một lần trò chuyện, Tần Thiên mới biết, lão Trư đã sớm đặt bố cục ở Long Giang.

Tác phẩm tiêu biểu, chính là ngân hàng Kiến Long này.

Hiện tại xem ra, việc làm ăn của ngân hàng này quả thật không tệ.

“Mẹ tôi nói, đây là một ngân hàng thương mại, cho vay tương đối linh hoạt.


“Chúng ta phải thành lập công ty trước khi hội nghị đầu tư bắt đầu.


“Tần Thiên, anh nói xem, khế ước này của chúng ta có thể vay được bao nhiêu tiền? Thành lập công ty y dược tiền ít chỉ sợ không được.


Tô Tô lo lắng trùng trùng.

Tần Thiên cười nói: "Yên tâm, có anh đây.


Hắn đẩy Tô Tô đi vào bên trong.

.