Thần Y Độc Phi

Chương 41: phải làm tốt trước đêm nay




Một ngày này, quả thật là quá k1ch thích!

Phượng lão thái thái cảm thấy hiện hại không chỉ có thắt lưng bị bệnh, trái tim hình như cũng không tốt lắm,  trái tim “thịch thịch” như muốn nhảy ra khỏi mắt, khỏi cổ họng.

Nàng nhìn Phượng Vũ Hành, muốn nói cái gì đó, nhưng đột nhiên lúc đó lại không biết nên nói chuyện với nàng như thế nào.

Một sân rương hồng cùng hai nha đầu đứng bên cạnh Phượng Vũ Hành đều nhắc nhở nàng, cháu gái này sẽ không thể đỗi đãi như trước nữa. Không chỉ có cháu gái này, ngay cả Diêu thị, cũng không thể là một di nương bị đuổi đi nữa.

Bà biết đã quá muộn, thế này mới ý thức được năm đó vì sợ Phượng phủ bị liên lụy, vội vã xuống tay với Diêu thị thật sự là sai mười phần. Nay gió đã đổi, nữ nhi người ta không chịu thua kém như thế, kêu mặt mũi tổ mẫu nàng để chỗ nào?Cùng với suy nghĩ này, Trầm thị đứng đằng trước càng không vừa mắt nàng. Tuy rằng trong tay còn cầm tràng hạt phỉ thúy của Trầm thị, nhưng một chuỗi hạt châu này so với thứ Ngự vương người ta cấp cho Phượng Vũ Hành, quả thực là khó coi.

Đáng tiếc, Trâm thị hoàn toàn không ý thức được tâm lão thái thái và phu quân nhà mình tại đây đều cùng nhau sinh ra chán ghét, chỉ thấy nàng lắc lắc thân thể tròn vo đi lên phía trước vài bước, nhìn xung quanh mấy cái rương trên đất, cuối cùng nhìn đến những thứ được. đưa vào trước, lúc hiểu rõ Phượng phủ chỉ được tặng mấy sính lễ keo kiệt kia, từ trong lỗ mũi phát ra tiếng hừ lạnh, há miệng bắt đầu nói: “Đắc ý cái gì! Chẳng qua là gả cho người tàn phế.” 

Phượng Cẩn Nguyên giận giữ quở trách: “Câm miệng!”

Lão thái thái tức giận nhắm mắt lại, trực tiếp nói to: “Nâng đỡ cũng không hơn mặt bàn a! Quả thật là nâng đỡ không hơn mặt bàn al”

Trầm thị tức giận giống như quả bóng cao su được bơm thêm khí, phu quân và bà bà người nào cũng không thể chọc, đành đem phãn nộ chuyển thành mắt đao bay về phía Phượng Vũ Hành.

Đáng tiếc, loại người như nàng không có trí nhớ tốt, sao có khả năng nhớ từ lúc Phượng Vũ Hành hồi phủ, còn vừa diễn ra một màn này, có vòng nào nàng chiếm được nửa tiện nghỉ?

Lần này cũng thế!

Đối với ánh mắt sắc nhọn tràn ngập ác ý, Phượng Vũ Hành cũng không tức giận, ngược lại hướng về phía nàng cúi người. Lúc đứng thẳng lên, còn thừa nhận nói: “Mẫu thân giáo huấn rất đúng, thỉnh mẫu thân yên tâm, đánh giá của ngài với Ngự vương điện hạ A Hành sẽ nhớ rõ mà chuyển cáo." Nói xong, còn nói với hai nha đầu mới: “Các ngươi nhỡ kỹ phải nhắc nhở ta, trăm ngàn lần không được quên.”

Thanh âm thanh thúy của hai nha hoàn cùng nói: “Thỉnh Nhị tiểu thư yên tâm, nô tỳ đã nhớ.”

“A Hành!" Phượng Cẩm Nguyên bất đắc dĩ nhìn Phượng Vũ Hành, không biết nên dùng thái độ gì cùng nàng nói chuyện.

Phượng Vũ Hành không cho hắn thời gian cân nhắc, trực tiếp chuyển đề tài: “Phụ thân, người xem có nên để hạ nhân mang mấy thứ này về Liễu viên hay không?” Vừa nói lại vừa nổi lên sắc mặt khó xử: “Đoán chừng không bỏ lại Liễu viên được.”

Phượng Cẩn Nguyên rốt cuộc cảm thấy có cơ hội biểu hiện: “A Hành xem trong sân thích người nào trong phủ, vi phụ an bài cho các ngươi lần nữa.”

Lúc này, một trong hai nha đầu được Ngự vương phủ đưa tới nói chuyện: “Nhị tiểu thư có nên nhìn trước mấy tòa lầu Vương gia đưa không? Nghe nói là gấp mấy lần Phượng phủ đấy.”

Lời kia vừa thốt, nhát mắt Phượng Cẩn Nguyên liền hiểu, “Thật sự là tòa trạch tử để không của lão Vương gia bên sườn bắc?”

Lần lượt ở gần phía tường bắc Phượng phủ, có một †òa trạch tự để không nhiều năm. Tòa trạch tử kia ban đầu là tiên đế ban cho Nhất Tự Tịnh Kiên vương, đáng tiếc dưới gối lão Vương gia không trai không gái, sau khi qua đời tòa trạch tử liền để không, không nghĩ rằng lại rơi vào tay Cửu hoàng tử.

Phượng Cẩn Nguyên cười khổ, “Tòa trạch tử kia giáp với tường Phượng phủ, chỗ đó vừa vặn ở bên cạnh Liễu viên. Nếu Vương gia tặng tòa trạch tử chính là tòa trạch tử đó... A Hành, vi phụ sai ngươi dỡ bức tường kia đi, trực tiếp cùng một chỗ với Liễu viên.” 

Nha đầu trước đó nói chuyện hướng về phía Phượng Cẩn Nguyên hành lễ, không kiêu không siểm nịnh đáp: “Đúng là tòa trạch tử theo như lời tướng gia nói.”

Trong lòng Phượng Cẩn Nguyên thầm than, năm đó Nhất Tự Tịnh Kiên vương là người cao quý, vì trong nhà không có con cũng không có nữ quyến, mà hắn lại luôn luôn bất hỉ, đàng hoàng, cho nên phủ đệ không lớn, thậm chí so với Thư Nhã viên của lão thái thái cũng không lớn hơn bao nhiêu. Nhưng sân tòa trạch tử này lại bố trí cực kỳ khác biệt, tiểu kiều lưu thủy, liên diệp mãn trì, đem cảnh đẹp Giang Nam vào trong nhà.

Lại nói tiếp, hắn cũng từng đánh ý niệm với tòa trạch tử kia, chỉ vì cảm thấy như vậy mới xứng với nữ nhi Trầm Ngư kiêu ngạo của mình. Nhưng hỏi thăm đi, hỏi thăm lại, cũng không biết đến tột cùng thuộc sở hữu của ai. Có đại thần nói với hắn, chỉ sợ Nhất Tự Tịnh Kiên vương trả tòa tử trạch lại cho Hoàng thượng, mà sắn cũng không thể yêu cầu Hoàng thượng cái sân, chỉ phải từ bỏ.

Không nghĩ tới, tòa tử trạch kia vẫn rơi xuống trong tay Phượng phủ, chủ nhân không phải Trầm Ngư, mà là A Hành.

Hắn nhìn về phía Phượng Vũ Hành, thân thể gầy yếu đơn độc tựa hồ gió thổi có thể ngã, nhưng trên mặt mang theo một cỗ kiên định. Một đôi mắt to lộ ra sự linh động, làm cho hắn ít dám đối diện, chỉ cảm thấy nếu nhìn có thể bị nhìn thấu.

Phượng Cẩn Nguyên nhớ rất rõ, hắn cũng từng thật tâm yêu thương nữ nhi này. Chỉ là yêu thương trước lợi ích của gia tộc, đúng là nhỏ bé như vậy.

“Phụ thân không cần hao phí mà mở rộng.” Phượng 'Vũ Hành thản nhiên nói: “Chỉ cần làm một cái nguyệt lượng môn ở tường bắc Liễu viên là được rồi.”

Một câu, tỏ rõ nàng căn bản sẽ không cùng Phượng phủ thể mạch tương liên, làm cái cửa nhỏ, để sau nàng xuất giá, liền lấp cái cửa nhỏ đi.

Phượng Cẩn Nguyên cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, tùy ý phất tay, bất đắc dĩ nói: “Vậy đi, tùy ngươi. Hà quản gia!”

Hà Trung lên tiếng trả lời.