Thần Y Ngốc Phi

Chương 66




“Ai say, bản công chúa không say, rót nhanh lên.” Hiên Viên Tinh hung hăng trợn mắt nhìn tiểu cung nữ, sau đó tức giận nói.

Tiểu cung nữ không có cách nào khác, chỉ có thể rót đầy cho nàng.

Mạnh Phất Ảnh mày nhíu lại, Tinh nhi làm sao vậy? Sao lại uống say thành như thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Nhanh chóng đi về phía trước, đoạt lấy chén rượu trong tay nàng, Mạnh Phất Ảnh nhẹ giọng nói, “Đừng uống nữa.”

Âm thanh trầm thấp chứa đựng sự quan tâm. Mạnh Phất Ảnh chắc chắn rằng lúc này Hiên Viên Tinh đang có tâm sự, hơn nữa nhất định chuyện đó khiến nàng ấy cực kì khó chịu, bằng không, nàng ấy sẽ không mượn rượu tiêu sầu như thế này.

“Tham kiến Thất vương phi.” Mấy tiểu cung nữ nhìn thấy Mạnh Phất Ảnh đều sửng sốt, sau đó nhanh chóng hành lễ.

“Là ngươi à, ngươi đã đến rồi?” Hiên Viên Tinh nhìn về phía nàng, quan sát nửa ngày, rốt cục cũng nhận ra Mạnh Phất Ảnh, ngây ngốc cười nói, “Lại đây, cùng ta uống rượu nào.”

“Đừng uống nữa.” Mạnh Phất Ảnh thấy Hiên Viên Tinh lại muốn uống tiếp, liền cho các cung nữ lui xuống. Sau đó cùng một tiểu cung nữ đưa Hiên Viên Tinh vào phòng.

“Ta còn muốn uống, còn muốn!” Hiên Viên Tinh bất mãn hô dọc theo đường đi.

“Được rồi, các ngươi đều lui xuống đi, bản cung sẽ chăm sóc nàng.” Sau khi đỡ Hiên Viên Tinh lên giường, Mạnh Phất Ảnh cho các cung nữ lui xuống hết.Sau đó định cởi y phục của Hiên Viên Tinh.

Hiên Viên Tinh đột nhiên bắt lấy tay Mạnh Phất Ảnh, đau xót nói, “Hắn tại sao lại gạt ta, hắn rõ ràng nói muốn cưới ta, vì sao chưa tới, tại sao gạt ta…”

Mạnh Phất Ảnh ngớ ra, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, ý của Hiên Viên Tinh là nàng ấy đã yêu mến một nam tử, nhưng nam tử kia lại lừa nàng ấy?

“Hắn là ai vậy?” Mạnh Phất Ảnh vừa đau lòng vừa phẫn nộ, không khỏi thấp giọng nói, rốt cuộc là nam nhân chết tiệt nào lại dám gạt Tinh nhi?

“Hắn lừa ta, hắn nói sẽ cưới ta, ta vì hắn, liều chết cự tuyệt Đông Phương Sóc, nhưng hắn lại không tới, từ năm đó đến nay, hắn không xuất hiện nữa, hắn lừa ta thật khổ…”

Trong mắt Hiên Viên Tinh tràn đầy đau xót, lẩm bẩm những từ giống nhau.

Mạnh Phất Ảnh càng nghe càng kinh hãi, hóa ra năm đó Hiên Viên Tinh cự tuyệt Đông Phương Sóc là vì đã sớm có người trong lòng , nhưng nam nhân hứa hẹn sẽ đến cưới nàng lại không xuất hiện lần nào nữa?

Rốt cuộc là ai? Là ai đáng giận như vậy? Lại dám làm thương tổn Hiên Viên Tinh.

Lửa giận trong lòng Mạnh Phất Ảnh không ngừng bốc lên, nếu để cho nàng biết nam nhân này là ai, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho người đó.

(Lúc Mạnh Phất Ảnh biết nam nhân kia là ai thì kinh hãi nói không nên lời, tất nhiên đây là chuyện sau này.)

“Ta rất đau, rất đau…” Hiên Viên Tinh gắt gao che ngực, đau xót trên mặt càng thêm rõ ràng, nước mắt không nhịn được chảy xuống, tay nắm thật chặt Mạnh Phất Ảnh, không ngừng dùng sức, làm cho Mạnh Phất Ảnh đau nhức.

Nhưng Mạnh Phất Ảnh không né tránh, mà ôm Hiên Viên Tinh vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi, “Không đau, không đau, nam nhân như vậy, không đáng giá…”

Tuy nhiên khi nói ra lời này lòng của nàng cũng rất đau xót.Chuyện tình cảm không phải nói quên là có thể quên .

Đột nhiên Hiên Viên Tinh ở trong lòng nàng khóc lớn lên, nước mắt làm ướt quần áo của nàng, vì vậy nàng ôm Hiên Viên Tinh càng chặt hơn .

Đến khi Hiên Viên Tinh khóc mệt, cũng có thể vì uống nhiều, liền ngả người ra ngủ.Mạnh Phất Ảnh cẩn thận cởi y phục của nàng, sau đó đắp chăn cho nàng, không khỏi âm thầm thở dài, thật không ngờ, Hiên Viên Tinh luôn luôn lạc quan lại có tâm sự nặng như vậy…

Nhìn Hiên Viên Tinh ngủ say, mắt Mạnh Phất Ảnh mới nhìn về phía màn che bên trong giường.

Vội vàng lên giường, xé màn che mặt sau giường, thì thấy một cơ quan bên trong, nhìn thấy thông đạo trước mặt, Mạnh Phất Ảnh âm thầm thở ra.Vì cơ quan nối ra bên ngoài nên Mạnh Phất Ảnh không dám đóng cửa lại, chỉ che giấu một chút, cũng may, giờ đang là ban đêm, đây lại là phòng của Hiên Viên Tinh.

Hiên Viên Tinh đang ngủ nên không có người vào. Nàng cũng có thể yên tâm đi vào mật đạo xem xét.

Trong mật đạo rất tối, đi sâu vào trong thì không thể nhìn thấy gì nữa, giống như đi vào vực sâu không đáy, không có một chút ánh sáng nào, cũng không thể nhìn thấy điểm cuối. Hiện tại Mạnh Phất Ảnh có chút khẩn trương, không biết đang chờ đợi nàng sâu bên trong là cái gì?

Nàng cẩn thận bò vào, tuy không gian bên trong khá lớn, nhưng không thể đứng thẳng, chỉ có thể khom người, hành động vẫn hơi khó khăn .

Đặc biệt càng đi vào trong không khí càng loãng, nàng bắt đầu khó chịu vì thiếu khí.Mạnh Phất Ảnh kinh ngạc, mật đạo dài như vậy, không khí không thể lưu thông, nếu ở trong này lâu, chẳng phải sẽ chết sao?

Lúc người nọ làm ra mật đạo này phải nghĩ đến điều này chứ. Mạnh Phất Ảnh không khỏi dâng lên nghi hoặc trong lòng.

Tuy rằng hít thở hơi khó khăn, nhưng Mạnh Phất Ảnh không muốn từ bỏ như vậy, vẫn tiếp tục đi về phía trước .

Càng vào sâu, càng tối đen, không thể nhìn thấy gì, đưa tay ra trước mặt cũng không thể nhìn thấy ngón. Mà vì nàng sợ bị phát hiện nên không dám đốt đèn, huống chi nơi đây ít không khí, có đốt đèn chưa chắc đã trụ được lâu.

Động tác của Mạnh Phất Ảnh rất nhanh nhẹn, vì nàng rất gầy nên hoạt động cũng khá linh hoạt.

Sau khoảng một khắc, đột nhiên cảm thấy mật đạo thay đổi phương hướng, tuy rằng không thể nhìn rõ nhưng nàng vẫn có thể phân biệt được phải trái.

Mạnh Phất Ảnh ước tính đi được khoảng tám trăm thước thì rẽ trái.

Lúc này đang ở trong bóng tối, Mạnh Phất Ảnh cũng không thể xác định rõ được phương hướng chính xác, chỉ có thể tiếp tục tiến lên phía trước .

Sau khi rẽ, không khí bên trong càng mỏng, Mạnh Phất Ảnh chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, hít thở khó khăn, đúng là ở đây không khí không lưu thông.

Mà sau khi rẽ, không gian bên trong mật đạo nhỏ đi rất nhiều. Lúc trước còn có thể cúi người mà đi, mà giờ này chỉ có thể bò .Mạnh Phất Ảnh cố gắng hít thở, hận không thể hít hết không khí trong này, cảm thấy không đến mức nguy hiểm tính mạng, nàng tiếp tục bò về phía trước.

Nhưng bò được hơn mười thước, phía trước lại không có đường. Có vẻ đây là cuối mật đạo .Trong bóng đêm, không thể nhìn thấy gì, Mạnh Phất Ảnh chỉ có thể dùng tay sờ xung quanh hi vọng có thể tìm ra được đường khác.

Nhưng có sờ thế nào cũng không có phát hiện gì.

Không có cơ quan, cũng không có khe hở nào, có lẽ đây đúng là đáy mật đạo.

Chẳng lẽ người nọ cũng chỉ xây đến đây?

Đào được dài như vậy, lại chỉ là một tử động? Vậy thì có tác dụng gì? Thật vô lý.

Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, chỉ có thể đi đến đây. Chẳng lẽ khi người đó đào mật đạo, đào đến đây thì xảy ra việc ngoài ý muốn?

Mạnh Phất Ảnh nghĩ mãi không ra, nhưng nếu là tử động, nàng sẽ không quá lưu tâm, dù sao hiện tại nàng cảm thấy càng ngày càng khó hít thở.Mạnh Phất Ảnh nhanh chóng bò theo đường cũ trở lại.

Ra khỏi mật đạo, thấy Hiên Viên Tinh vẫn đang ngủ, cũng không phát hiện điều gì khác thường, nàng nhanh chóng giấu kín cơ quan, buông màn che trên giường.

“Đừng đi, đừng đi…” Hiên Viên Tinh ngủ không an ổn, cảm thấy Mạnh Phất Ảnh di chuyển trên giường, đột nhiên ôm lấy, lầm bầm nói, nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Mặc dù đang ngủ nhưng giọng nói vẫn đầy đau khổ và thương tâm, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Cũng chỉ khi không tỉnh táo Hiên Viên Tinh mới có thể không kiềm chế cảm xúc, mang tất cả tâm sự đã đè nén bao lâu nay thể hiện ra. Nhưng khi trước mặt người khác thì đều là bộ dạng vô ưu vô lo.Sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy, một người con gái tốt như vậy lại phải chịu sự đau đớn đó.

“Đừng đi, dù chàng không thể cưới ta thì đến thăm ta thôi cũng được..” Hiên Viên Tinh ôm nàng thật chặt, trong mơ màng tưởng rằng Mạnh Phất Ảnh là người kia, Hiên Viên Tinh dùng hết sức lực ôm Mạnh Phất Ảnh như sợ sẽ bỏ nàng mà đi.

Khi nghe thấy lời của Hiên Viên Tinh, Mạnh Phất Ảnh giật mình ngạc nhiên. Bình thường Hiên Viên Tinh rất kiêu ngạo, nhưng hóa ra đứng trước tình yêu lại trở nên hèn yếu như vậy, tất cả những điều nàng ấy muốn chỉ là người đó đến thăm nàng, giải nổi khổ tương tư trong lòng nàng ấy.

Nhưng người nam nhân kia sao lại nhẫn tâm như vậy, sao có thể đối xử với Hiên Viên Tinh như thế.

Ở thời cổ đại này, thật khó có thể tìm ra một nữ nhân tốt như Hiên Viên Tinh, chỉ sợ toàn bộ thiên hạ không tìm được mấy người xinh đẹp, thiện lương, dũng cảm, thông minh, dù là công chúa nhưng không bao giờ tự ình là đúng như thế này.

Rốt cuộc ai có thể nhẫn tâm lừa gạt, từ bỏ nàng ấy? Hi vọng người đó không phải là kẻ ngốc, tốt nhất không phải là tên khốn.

Có thể làm cho Hiên Viên Tinh đau khổ như vậy chắc chắn không phải là tên ngốc, vậy hắn mười phần là tên khốn.

Mạnh Phất Ảnh thật muốn hung hăng lay tỉnh Hiên Viên Tinh, nói cho nàng ấy biết nam nhân kia không đáng giá để ấy nàng phải như thế, nhưng nàng biết, qua nhiều năm như vậy Hiên Viên Tinh vẫn chờ mong người đó.

Dù chờ không được nhưng trong lòng vẫn luôn hi vọng, hơn nữa Hiên Viên Tinh không để ột ai biết được chuyện này, nàng cần gì phải làm rách thêm vết thương đó ra.Hiện tại nàng thật muốn biết, nam nhân kia rốt cuộc là ai, một khi biết người đó nàng có thể biết nguyên nhân người đó bỏ lại Hiên Viên Tinh.

“Đừng đi, đừng đi…Cái gì ta cũng không cần, chỉ muốn chàng có thể ở bên cạnh ta”. Nước mắt Hiên Viên Tinh chảy ra ướt hết cả một mảng gối, càng dùng sức ôm chắt Mạnh Phất Ảnh. Giọng nói mang theo đau lòng và cầu xin.

Mạnh Phất Ảnh càng nghe càng xót xa, chỉ cảm thấy mũi của mình có chút ê ẩm, mắt cũng có chút ẩm ướt.

“Được, ta không đi, ở lại đây với nàng.” Mạnh Phất Ảnh tới gần nàng, thấp giọng an ủi nàng, dù là giả, dù vẫn đang ngủ, khiến nàng có được niềm vui này cũng tốt.

Quả nhiên, sau khi Hiên Viên Tinh nghe được lời của nàng, khóe môi kéo ra một tia cười khẽ, khuôn mặt cũng trở nên sinh động khác thường. Rốt cục cũng nở nụ cười, vì một câu nói an ủi trong mơ mà cười, nén nước mắt lại cười.

Lòng Mạnh Phất Ảnh đau đớn, nàng mà biết nam nhân kia là ai nàng sẽ kề đao vào cổ hắn, bắt hắn đến gặp Hiên Viên Tinh.Tuy nàng biết tình cảm không thể miễn cưỡng, nhưng nhìn thấy bộ dáng này của Hiên Viên Tinh, lòng nàng cũng tràn đầy thương xót.

Hiên Viên Tinh ôm tay nàng, hơi nới lỏng, nụ cười hạnh phúc trên mặt, nước mắt vẫn còn vươn. Hình ảnh như vậy thật làm cho người ta rơi lệ.

Mạnh Phất Ảnh nhẹ nhàng rời khỏi tay Hiên Viên Tinh, lặng lẽ xuống giường.

Nàng sợ bản thân mình nếu tiếp tục ở lại sẽ khóc mất.

Rời khỏi phòng Hiên Viên Tinh, Mạnh Phất Ảnh trong lòng rầu rĩ, cực kì khó chịu.

Lúc tối vốn là muốn điều tra chuyện mật đạo, thật không ngờ lại phát hiện ra chuyện tình cảm đau đớn bí mật của Hiên Viên Tinh.

Mà nàng cũng thật không ngờ, mật đạo đó lại là tử động, thật sự khiến nàng hơi thất vọng.Lúc này đã là đêm khuya, tất cả đều tĩnh lặng, trên đường không có một ai, chỉ có mình Mạnh Phất Ảnh.

Vốn dĩ Mạnh Phất Ảnh đi nhanh, vì ở chỗ Hiên Viên Tinh hơi lâu, sợ Hiên Viên Diệp sốt ruột chờ, nên trở về thật nhanh.Nhưng khi đi đến một ngã tư đột nhiên ngừng lại rẽ sang trái.

Nàng theo đường này giống hướng mật đạo trong phòng Hiên Viên Tinh,

Vừa rồi tuy nàng đi rất nhanh nhưng chưa đi xa, nhiều nhất khoảng 1000m. Nàng nhớ trong mật đạo đi khoảng 800 m thì rẽ trái.

Trong mật đạo, không thể nào định hướng được hoàn toàn chính xác, nhưng cũng không sai nhiều.Rẽ trái từ nơi này phía trước chính là Liễu Nguyệt cung, là nơi ở của Liễu Phi nương nương.

Liễu Phi? Mạnh Phất Ảnh nhớ bà là một người hòa ái, nói chuyện cũng không bén nhọn.

Tại sao lại là hướng Liễu Nguyệt Cung, mà không phải hướng Nhu Tâm Cung?

Mật đạo theo hướng Liễu Nguyệt cung, là trùng hợp, hay là?

Mà đi thẳng không bao lâu chính là Nhu Tâm Cung.

Hướng của mật đạo vẫn luôn là đi thẳng, khi nàng nghĩ nó sẽ thông sang Nhu Tâm Cung thì không ngờ nửa đường rẽ trái, mà sau đó đường nhỏ đi rất nhiều.

Lúc này nàng bỗng cảm thấy chuyện này ngày càng phức tạp.

Mắt Mạnh Phất Ảnh từ từ nhìn về phía Nhu Tâm Cung, hơi trầm lắng, đi thẳng đường này khoảng 500m là đến Nhu Tâm Cung.Mạnh Phất Ảnh đột nhiên cất bước đi thẳng về phía trước, nếu mật đạo kia là đường cụt nàng thật nghi ngờ Nhu phi.

Nhu phi trúng độc, dù có dùng giải dược, cũng không thể tỉnh nhanh như vậy, nàng không bằng thừa dịp này đi Nhu Tâm cung xem một chút.Khoảng cách vốn cũng không dài, chỉ đi một lát Mạnh Phất Ảnh đã đến Nhu Tâm Cung.

Cung nữ đang hầu hạ sau khi thấy nàng thì hơi sửng sốt, nhưng nghĩ đến lúc trước nàng giải độc cho Nhu phi liền cung kính hành lễ.

“Đứng lên đi.” Mạnh Phất Ảnh xua tay, cực kì tùy ý nói, đôi mắt nhìn trong giường Nhu phi, giả bộ tận lực quan tâm hỏi, “Mẫu phi vẫn chưa tỉnh lại sao?”

“Hồi vương phi, vẫn chưa, Lưu thái y nói, nương nương có thể đến sáng mai mới tỉnh lại, nên Hoàng Thượng cũng đã trở về, nô tì cũng để những người khác đi nghỉ ngơi.” Tiểu cung nữ rất cơ trí, nghe Mạnh Phất Ảnh hỏi, tỉ mỉ đáp lại.

“Ừ”, Mạnh Phất Ảnh nhẹ nhàng lên tiếng, trong lòng thả lỏng, xem ra Nhu phi không thể tỉnh lại nhanh như vậy, nhân cơ hội này nàng phải dò xét Nhu Tâm Cung xem có lối đi bí mật không.

“Đúng rồi, bản cung quên mất một chuyện, ngươi hãy đi nấu một bát canh đậu xanh để Nhu phi ăn, Nhu phi nương nương sẽ khỏe lại nhanh hơn.” Mạnh Phất Ảnh giả như vừa mới nhớ ra chuyện này, vội vàng nói với cung nữ.

Thật ra muốn cung nữ kia đi nơi khác, hơn nữa nấu canh đậu xanh cũng mất khá nhiều thời gian. Như vậy, sẽ không sợ cung nữ đó đột nhiên quay về phát hiện ra chuyện gì.

“Vâng” Tiểu cung nữ vừa được thấy Mạnh Phất Ảnh giải được độc cho Nhu phi, nên không hề nghi ngờ nàng, lập tức đi làm.

“Vương phi, nô tì gọi thêm người tới chăm sóc Nhu phi nương nương nhé?” Nhưng lại nghĩ nàng đi rồi không có ai chiếu cố Nhu phi, cũng không thể để Vương phi chiếu cố nương nương một mình, nên muốn gọi tiểu cung nữ khác đến.

“Không cần, bản cung ở đây là được rồi.” Mạnh Phất Ảnh hơi nhíu mày, sau đó thấp giọng nói, nàng vốn muốn mọi người rời đi, sao có thể để những người khác tới.

Tiểu cung nữ hơi sửng sốt, nhìn Mạnh Phất Ảnh đã ngồi cạnh giường nhìn Nhu phi đầy quan tâm, tiểu cung nữ không nói gì nữa mà nhanh chóng rời đi.

Mạnh Phất Ảnh chờ sau khi nàng đi thì nhìn chằm chằm Nhu phi một lúc, xác định Nhu phi vẫn chưa tỉnh lại.Sau đó, tỉ mỉ quan sát bốn phía, xác định chung quanh không có người giám thị mới đứng dậy, âm thầm thở ra, hai mắt nhìn thẳng màn che mặt sau giường Nhu phi.

Nếu sau màn che giường của Hiên Viên Tinh có một lối đi, như vậy nơi này của Nhu phi có thể có hay không?

Nhưng nơi này không thể tùy tiện như ở chỗ Hiên Viên Tinh, đây chính là tẩm cung của Nhu phi, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm nên nàng phải hết sức cẩn thận.

Khẽ nhìn sang phía Nhu phi, thấy Nhu phi vẫn đang ngủ say, không thể tỉnh lại ngay lập tức. Nhưng để chắc chắn Mạnh Phất Ảnh vẫn cúi xuống điểm huyệt ngủ của Nhu phi, như vậy sẽ không sợ Nhu phi tỉnh lại nữa.

Thật may đã học được cách điểm huyệt từ Thanh Trúc.

Lại nhẹ thở ra, Mạnh Phất Ảnh tránh Nhu phi ra, từ từ lên giường, sau đó cẩn thận xốc màn che mặt sau giường lên.

Lúc này, trong phòng chỉ có một ngọn đèn nên vẫn hơi tối. Huống chi đây là phía sau giường. Mạnh Phất Ảnh tỉ mỉ tra xét, hi vọng có thể tìm được cơ quan giống chỗ Hiên Viên Tinh, nhưng lần tìm khắp tường cũng không có phát hiện gì.

Mạnh Phất Ảnh hơi thất vọng, sửa sang lại màn che giường, sau đó lặng lẽ xuống giường, Nhu phi vẫn đang ngủ say, khẽ thở dài nhẹ nhõm.

Chỉ tiếc không phát hiện được gì cả.

Chẳng lẽ nàng thật sự đã đoán sai sao?

Nhưng Hiên Viên Diệp cũng nói, Nhu phi chân chính rất có khả năng bị vị Nhu phi giả này giấu, cũng chỉ có chỗ như vậy để ẩn nấp.

Đôi mắt quan sát toàn bộ căn phòng, cũng vô cùng có khả năng lối đi kia không ở mặt sau giường, có thể ở chỗ khác trong căn phòng này.

Mạnh Phất Ảnh từ từ kiểm tra tường ở những chỗ khác, hi vọng có thể tìm ra manh mối nào đó.

Nhưng tìm thế nào cũng không có phát hiện gì.

Mạnh Phất Ảnh từ từ bước đi, hai mắt đột nhiên nhìn bài trí trên một ngăn tủ, trên đó cũng không có nhiều đồ, chỉ có một bát hoa tinh xảo, còn có miếng ngọc, và một nghiên mực.

Tuy rằng ngăn tủ không lớn, nhưng chỉ có mấy thứ đồ nhìn hơi trống rỗng, cạnh đó là tủ quần áo.Tủ quần áo cao và to nó rất nhiều, gần như che hết nó làm cho người khác không chú ý đến.

Thân mình Mạnh Phất Ảnh hơi cứng lại, đột nhiên nhớ trước kia trên TV từng xem rất nhiều cơ quan đều được thiết lập phía sau ngăn tủ, hơn nữa, cơ quan đó đều có chốt bí mật là lọ bát linh tinh gì đó.

Nghĩ đến đây Mạnh Phất Ảnh trở nên kích động, đương nhiên, cũng hơi khẩn trương, giống như đang đi thám hiểm. Vừa sợ hãi, vừa chờ mong.

Nàng từng bước đến gần ngăn tủ đó, sau đó khẽ xoay cái bát và nghiên mực, nhưng không có gì xảy ra, đây thực sự không phải cơ quan.

Đôi mắt của nàng nhìn về miếng ngọc, có khi nào cơ quan đặt ở đó?

Nàng vừa định chạm vào miếng ngọc thì đột nhiên cảm thấy sau lưng có một ánh mắt bắn về phía nàng.Giác quan thứ sáu của nàng luôn cực kì chuẩn, cũng do sư phụ thần trộm luyện cho nàng. Một khi có chút khác thường nàng đều cảm thấy được.Tuy rằng hiện giờ ánh mắt kia không mãnh liệt, nhưng nàng vẫn cảm giác được, hơn nữa, cũng có thể đoán được ánh mắt kia từ trên giường nhìn nàng.

Mạnh Phất Ảnh cả kinh, chỉ có Nhu phi trên giường, nhưng đang bị trúng độc, độc tính khó hiểu, không thể nào tỉnh lại nhanh như vậy, hơn nữa vừa rồi nàng đã điểm huyệt ngủ của Nhu phi, sao có thể?

Nàng đang làm chuyện nguy hiểm vào lúc nguyệt hắc phong cao nên khi cảm nhận được ánh mắt đó, nói nàng không sợ là giả.

Máu trong người Mạnh Phất Ảnh như đông lại, trong lòng toát ra hàn khí, bàn tay đã rịn ra mồ hôi.Giống như đang xem phim kinh dị, đến một nơi rất đáng sợ, trong đêm tối đột nhiên cảm nhận được có ánh mắt đang theo dõi mình.

Tình cảnh như vậy, có thể không sợ sao?

Nhưng lúc này không phải là lúc suy nghĩ vấn đề kia, cũng không thể sợ hãi, sợ hãi không những không giải quyết được vấn đề mà còn làm cho bản thân lâm vào tính cảnh nguy hiểm hơn.

Lúc này việc quan trọng nhất là che dấu bản thân, không để Nhu phi nghi ngờ.Cũng may nàng rời giường không xa, mới chỉ đi vài bước, mà khi đứng bên giường cũng có thể nhìn được phiến ngọc kia.

Hiện tại nàng đưa lưng về phía giường, Nhu phi cũng bất động muốn tiếp tục quan sát nàng, nhưng Nhu phi không biết nàng đã phát hiện ra. Do vậy nàng vẫn còn cơ hội.

“Ôi, phiến ngọc này thật đẹp, ta chưa từng thấy phiến ngọc nào đẹp như vậy.” Mạnh Phất Ảnh cố gắng áp chế sự kinh hoảng trong lòng, giả bộ nàng đang bị phiến ngọc kia hấp dẫn, giọng nói vui sướng, đưa tay nâng phiến ngọc lên thì thào nho nhỏ như chỉ để mình nghe “Oa, ngọc này thật đẹp, óng ánh trong suốt, không tý tạp chất, sờ vào vô cùng thích.” Mặc dù nói rất nhỏ nhưng nàng tin Nhu phi nhất định có thể nghe thấy.

Khi nhấc ngọc lên ngọc không bị gắn trên bàn, điều này chứng minh cơ quan không ở trên ngọc.

Nàng thầm thở dài nhẹ nhõm, sau đó nói khẽ nhưng vẫn đủ cho Nhu phi nghe thấy, “Haiz, ngọc này so với ngọc lần trước phụ thân cho ta tốt hơn gấp trăm lần, chờ phụ thân trở về lại nhờ tìm ột khối thật tốt.”

Giọng nói mang theo vài phần chờ mong, lại lưu luyến nhìn phiến ngọc lần nữa.

Sau đó nàng từ từ xoay người lại liền nhìn thấy Nhu phi ngồi trên giường, “Mẫu phi, người đã tỉnh.” Tuy rằng kinh hãi đến nỗi toàn thân cứng đờ, nhưng lại vui sướng nói, khuôn mặt tràn đầy vui mừng, giọng nói cũng mang vài phần cảm động.

Vừa nói vừa nhanh chóng đến bên giường, động tác tự nhiên, không có nửa điểm khẩn trương, cũng không có chút khác thường.Hơn nữa nàng chủ động đến trước mặt Nhu phi để chứng minh sự trong sạch của mình. Nhưng trong lòng cũng âm thầm kinh hãi.

Nàng chỉ vừa mới cảm thấy ánh mắt đó mà khi quay lại đã thấy Nhu phi ngồi trên giường.

Trong nháy mắt khi nàng chuyển thân, cảm xúc trong mắt Nhu phi chưa kịp che dấu, thoáng nhìn nàng nhận ra được sự nguy hiểm ngoan tuyệt, còn mang theo vài phần sát ý.

Cũng may sau khi nàng xoay người, Nhu phi liền che dấu hết cảm xúc đó. Khi thấy nàng vui mừng thì cũng khẽ cười như bình thường, chậm rãi nói “Đã trễ thế này sao Phất nhi còn ở đây?”

Nàng biết nếu như khi nãy nàng lộ ra nửa điểm sơ hở có thể Nhu phi sẽ giết nàng ngay lập tức.Ngay cả người sống Nhu phi có thể giấu không cho Hiên Viên Diệp và Hoàng thượng tìm thấy thì giấu người chết càng thêm đơn giản. Nghĩ đến đây hàn khí trong lòng lại tràn ra, vừa rồi thật nguy hiểm.

Nhưng nàng vẫn khẽ cười, nhẹ giọng giải thích “Mẫu phi đột nhiên té xỉu trong yến hội, sau khi Lưu thái y kiểm tra nói mẫu phi bị trúng độc.”

Mạnh Phất Ảnh vừa nói vừa đến bên giường, tùy ý ngồi xuống. Không có nửa điểm phòng bị, cũng không có chút khác thường.

Mắt Nhu phi hơi lóe, sau đó kinh ngạc nói, “Cái gì? Trúng độc? Con nói bản cung trúng độc? Ai dám hạ độc bản cung?”

Thanh âm Nhu phi mang theo kinh ngạc, nhưng trong mắt Mạnh Phất Ảnh lại thấy Nhu phi đang thử mình.

Tất nhiên Mạnh Phất Ảnh hiếu được tâm tư của nàng, nên theo ý của nàng nói, “Mẫu phi, khẳng định người không thể ngờ được người đó là ai, nàng chính là Lan Mai bên cạnh Thái hậu.”

Nhu phi hơi giật mình nhưng lập tức kinh hô, “Ngươi nói là nha đầu Lan Mai?” Thanh âm Nhu phi tràn đầy kinh ngạc, biểu tình sững sờ, không thấy chút giả dối. Hiển nhiên Nhu phi cũng không ngờ Lan Mai sẽ giúp mình.

Nếu ngay cả Nhu Phi cũng không ngờ Lan Mai sẽ giúp mình, rút cục Lan Mai làm vậy vì cái gì?

“ Đúng vậy, hóa ra Lan Mai muốn hãm hại Phất nhi, trước đó đã hạ độc lên tay áo Phất nhi. Cũng may về sau điều tra được, nàng cũng đã thừa nhận, Phất nhi mới được rửa oan. Mẫu phi, người nói có phải nàng rất ghê tởm hay không?” Mạnh Phất Ảnh vểnh môi ủy khuất nói, cuối cùng còn cố ý hỏi Nhu phi.

Tuy nàng rất rõ ràng độc là do Nhu phi tự hạ, nhưng nàng thay Lan Mai đến trách móc Nhu phi, lại cố ý không nói quá trình điều tra, để cho Nhu phi âm thầm sốt ruột.

Nhu phi hơi sửng sốt, trong mắt như có điều gì nhanh chóng xẹt qua, lại không thể không nói theo Mạnh Phất Ảnh “Ừ, thật không ngờ.”

Nhu phi quả thực là hồ ly, chỉ nói ra mấy chữ, sau đó không tiếp tục nói gì nữa.

“Đúng vậy, đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm, người nói xem, bình thường là một người tốt không ngờ lại ngoan độc như vậy” Mạnh Phất Ảnh khép hờ mắt, khẽ thở dài, giọng nói mang theo phẫn nộ.

Nhu phi không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa, dù sao lúc đó Nhu phi ngất đi không biết gì, sợ sẽ nói gì sai, nhẹ nhàng nhìn Mạnh Phất Ảnh thân thiết nói, “Chuyện đã được điều tra xong, con không sao là tốt rồi.”

“ Vâng, mẫu phi nói đúng, cũng may đã điều tra ra mọi chuyện, Phất nhi không sao.” Mạnh Phất Ảnh sao không hiểu tâm tư nàng, phụ họa nói theo, nàng biết hiện tại Nhu phi không biết sự việc kia được điều tra như thế nào.

“Sao chỉ có mình con ở đây, mọi người đi đâu hết vậy?” Nhu phi thấy trong phòng không có một người, sắc mặt trầm xuống, giọng nói mang theo khác thường.

“Vừa rồi Phất nhi bảo tiểu cung nữ bên người đi nấu ẫu phi một bát canh giải độc, những người khác thì đi nghỉ vì đã quá muộn.” Mạnh Phất Ảnh thấy sắc mặt Nhu phi khẽ đổi, âm thầm cả kinh nhưng vẫn từ từ giải thích.

Thanh âm trầm thấp, không có nhiều khác thường.

“Vậy à.” Nhu phi cúi đầu đáp lời, nụ cười hơi cứng ngắc, sau đó nhẹ giọng hỏi Mạnh Phất Ảnh, “Muộn như vậy rồi sao con vẫn ở đây, về trễ sẽ khiến Thái Hậu lo lắng đó.”

Giọng nói Nhu phi mềm nhẹ như bình thường nhưng Mạnh Phất Ảnh lại cảm thấy vài phần nguy hiểm trong đó.Nàng nghĩ nếu trả lời không tốt sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nếu Nhu phi thực sự nghi ngờ nàng nhất định sẽ giết người diệt khẩu.

“Ai nha, Phất nhi thiếu chút nữa quên mất, Điện hạ còn đang ở chỗ Thái hậu chờ Phất nhi. Vì Phất nhi lo lắng ẫu hậu nên nói với Điện hạ tới thăm mẫu phi một chút không ngờ lại thành lâu như vậy, sợ là Điện hạ sẽ tức giận.”

Mạnh Phất Ảnh đột nhiên đứng lên thấp giọng kinh hô, khuôn mặt tràn đầy ảo não sốt ruột.

Nàng cố tình nói Hiên Viên Diệp đang đợi nàng là cố ý để Nhu phi biết Hiên Viên Diệp cũng biết nàng đến Nhu Tâm Cung.

Nàng tin rằng dù Nhu phi có nghi ngờ nàng cũng không dám làm gì.

Sau khi nghe nàng nói Nhu phi hơi run, sau đó tươi cười nhẹ nhàng nói, “Con đó, như vậy mà cũng quên, nhỡ Diệp nhi lại hiểu nhầm con thì sao. Nếu Diệp nhi đang đợi thì con nhanh trở về đi, mẫu phi không sao rồi, nếu thực sự có gì thì chỉ cần gọi mấy cung nữ lại đây là được rồi.”

“Vâng vâng, cám ơn mẫu phi, Phất nhi xin cáo lui.” Mạnh Phất Ảnh gật đầu, sau đó lo lắng dặn dò Nhu phi, “Mẫu phi phải nghỉ ngơi thật tốt, mai Phất nhi và Điện hạ lại đến thăm mẫu phi.” Giọng nói mang theo ý cười và quan tâm.

“Được rồi, được rồi, con đi đi.” Nhu phi khẽ khoát tay cười đuổi nàng.

Mạnh Phất Ảnh xoay người rời khỏi Nhu Tâm Cung. Sau khi Mạnh Phất Ảnh rời đi, nụ cười trên mặt Nhu phi biến mất, thay vào đó là sự ngoan tuyệt lạnh băng.

Sau khi Mạnh Phất Ảnh rời khỏi Nhu Tâm Cung không cách nào xua đi cảm giác sợ hãi trong lòng.

Nhu phi bị trúng độc, đúng ra theo lời Lưu thái y nói phải đến ngày mai mới có thể tỉnh, hơn nữa nàng còn điểm huyệt ngủ của Nhu phi, sao Nhu phi có thể tỉnh nhanh như vậy.

Nhu phi này quả thật quá đáng sợ.

Nếu lúc nãy ánh mắt nàng có chút nào khác thường chỉ sợ không thể ra khỏi Nhu Tâm Cung.Xem ra nàng đã đánh giá thấp năng lực của Nhu phi, bây giờ nghĩ lại thật đúng là nguy hiểm.

Sau khi Nhu phi tỉnh lại tiểu cung nữ thân cận của Nhu phi nhất định sẽ kể cho Nhu phi chuyện gì đã xảy ra, đến lúc đó Nhu phi sẽ nghi ngờ nàng, nếu muốn đến Nhu Tâm Cung điều tra thêm lần nữa khẳng định là không thể.

Dù sao cũng chỉ là suy đoán của nàng, không thể để cho Hoàng thượng và Hiên Viên Diệp trực tiếp điều tra. Ngộ nhỡ Nhu phi thật không bị giấu ở đó sẽ đánh rắn động cỏ, chọc Nhu phi giả tức giận, Nhu phi thật sẽ gặp nguy hiểm.

Đang suy tư thì thân mình bị ai ôm trọn. Khi nãy ở Nhu Tâm Cung đã bị dọa ất hồn, bây giờ lại đột ngột bị ôm khiến nàng cả kinh hét lên “AAAA!”

Thân mình khẽ run.

“Sao vậy? Là ta!” Hiên Viên Diệp thấy nàng run thầm sợ hãi, ôm nàng chặt hơn, thấp giọng nói bên tai nàng. Có thể quá mức khẩn trương mà không dùng bổn vương mà dùng ta.

Mạnh Phất Ảnh nghe được tiếng của hắn rốt cuộc thả lỏng, nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn.

“Rốt cuộc như thế nào? Ta ở Vĩnh Thọ Cung đợi mãi không thấy nàng, đến chỗ Tinh nhi cũng không tìm được nàng, rốt cuộc nàng đi đâu vậy?” Hiên Viên Diệp cảm thấy Mạnh Phất Ảnh có chút khác thường, vội vàng ôm chặt nàng vào lòng, thấp giọng hỏi, giọng nói mang theo lo lắng.

Hắn vốn cho rằng nàng và Hiên Viên Tinh có gì muốn nói nên cũng không vội đi tìm nàng. Nhưng chờ thật lâu cũng không thấy nàng quay lại nên đến chỗ Hiên Viên Tinh tìm nhưng chỉ thấy Hiên Viên Tinh uống say ngủ trên giường mà không thấy nàng đâu.

Lúc đó hắn sợ hãi hỏi Hiên Viên Tinh, nhưng Hiên Viên Tinh say đến không biết gì, chỉ nói hồ đồ.

Hắn nhanh chóng rời đi tìm nàng, không ngờ ra đến đây thì thấy nàng.Lúc đó lòng hắn mới an ổn nhanh chóng chạy lại ôm nàng, không ngờ lại làm nàng sợ hãi.Hắn biết nàng luôn cực kỳ bình tĩnh, không thể chỉ vì hắn ôm mà bị dọa thành như vậy, nhất định đã xảy ra chuyện gì.

“Ta vừa mới ở Nhu Tâm Cung.” Mạnh Phất Ảnh không muốn giấu hắn, thấp giọng nói, chỉ là nhớ tới chuyện vừa rồi vẫn còn sợ hãi, khẽ nép vào lòng hắn.Nếu như khi đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn nàng có thể sẽ không thể gặp hắn nữa!

Nghĩ đến tình huống đó trong lòng Mạnh Phất Ảnh rầu rĩ không vui, nhớ lại bộ dáng thống khổ của Hiên Viên Tinh, nàng liền vô thức nắm lấy tay hắn.

Nàng không dám nghĩ nếu như hai người xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sẽ phải chịu loại đau khổ thấu xương kia.

Sau khi Hiên Viên Diệp nghe được lời của nàng thân mình lập tức cứng đờ, đẩy nàng ra, đôi mắt nhìn thẳng nàng kinh hô. “Nàng nói gì, nàng vừa ở Nhu Tâm Cung? Ai bảo nàng tới đó?”

Giọng nói của hắn mang theo sự khẩn trương, tay nắm lấy bờ vai nàng thất chặt khiến nàng khẽ đau.

Qua chuyện vừa xong, nữ nhân ở Nhu Tâm Cung kia nhất định sẽ nghi ngờ, đã trễ như vậy nàng còn ở đó có biết là rất nguy hiểm không, tuy Lưu thái y đã nói nữ nhân kia mái mới tỉnh nhưng ngộ nhỡ…

Nghĩ đến đây lòng hắn không khỏi sợ hãi…

Mạnh Phất Ảnh biết hắn đang lo lắng ình nên không để ý đến đau đớn trên vai mà nhẹ giọng nói, “ Ta không phải không có chuyện gì sao?”

Tuy giọng nàng khẽ cười nhưng thân mình lại khẽ run tựa vào lòng Hiên Viên Diệp.

Hiên Viên Diệp biết mình hơi kích động, ôm chặt nàng, môi khẽ nói bên tai nàng, “Nàng có biết làm như vậy nguy hiểm thế nào không, nàng sao có thể?”

Giọng nói trầm thấp khàn khàn, còn hơi run rẩy, hắn thực sự sợ, một nỗi sợ chưa từng có.

Thật may mắn nàng đã an toàn trở lại.

“ Được rồi, ta biết rồi.” Mạnh Phất Ảnh dựa vào lòng hắn, nhỏ giọng nói, nàng sẽ không mạo hiểm một lần nữa, nàng còn muốn đi cùng hắn suốt đời.

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?” Hiên Viên Diệp hơi do dự nhưng vẫn khẽ nói, với bộ dáng vừa rồi nhất định khi nàng ở Nhu Tâm Cung đã xảy ra chuyện gì đó.

Mạnh Phất Ảnh giật mình, trong lòng khẽ mâu thuẩn, không biết có nên nói chuyện đó cho Hiên Viên Diệp không, nhưng vừa nghĩ hắn chỉ mới nghe nàng nói đến Nhu Tâm Cung đã nổi giận, nếu hắn biết chuyện vừa rồi có phải sẽ bóp chết nàng ngay không.

“Nàng tốt nhất đừng lừa gạt bổn vương.” Hiên Viên Diệp thấy nàng do dự cũng đoán ra tâm tư nàng, khẽ uy hiếp.

Khẽ dừng một chút lại ngoan ngoãn đỗ dành, “Nói đi, dù đã xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ không tức giận.”

Hắn nghĩ Nhu phi vẫn chưa tỉnh nên sẽ không có chuyện gì lớn.

Nghe hắn nói vậy, Mạnh Phất Ảnh khẽ ngẩng đầu, hít một hơi thật sau mới bắt đầu nói, “Ta vốn muốn đến Nhu Tâm Cung tìm xem có cơ quan nào không, Muốn xem Nhu phi thật có thể bị giấu trong Nhu Tâm Cung hay không.”

Mắt Hiên Viên Diệp khẽ chớp, mặt trầm tư, khóe môi hơi cong thấp giọng nói, “Bổn vương cũng có nghi ngờ nên đã đến Nhu Tâm Cung điều tra vài lần mà không có phát hiện gì, nên mẫu phi nhất định không bị giấu ở Nhu Tâm Cung.”

“Ồ.” Mạnh Phất Ảnh nghe được lời hắn hơi sửng sốt, hóa ra hắn đã sớm đi điều tra mà không có phát hiện gì, như vậy khẳng định Nhu phi thật không có ở Nhu Tâm Cung.

“Đừng đánh trống lảng, nói tiếp sau đó xảy ra chuyện gì đi?” Hiên Viên Diệp thấy nàng ngu ngơ nên thúc giục, hắn không biết chuyện gì đã dọa nàng thành như vậy.

Khóe môi Mạnh Phất Ảnh hơi giật giật, cái gì mà đánh trống lảng, rõ ràng chính hắn nói chuyện đó mà, thật oan uổng cho nàng.

“ Ta đi thăm…dò xét…xem xét trong phòng… nhưng không tìm thấy gì.” Mạnh Phất Ảnh khẽ hé môi nói nho nhỏ, tuy Hiên Viên Diệp gần nàng như vậy, đêm khuy tĩnh lặng nhưng vẫn có chỗ nghe không rõ.

Mà hai mắt nàng lại nhìn về hai bên, không dám nhìn thẳng Hiên Viên Diệp. Thật ra nàng không muốn cho Hiên Viên Diệp biết vì nếu hắn biết nàng vừa tìm được đường sống trong chỗ chết chỉ sợ hắn sẽ hận bản thân không thể tự mình giải quyết nàng.

“Muộn quá rồi, chúng ta về đi.” Mạnh Phất Ảnh lại để hắn ôm vào lòng, ôn nhu nói, nàng thừa nhận bản thân hơi khiếp đảm nên nàng dùng sắc dụ hắn.

“Sau đó?” nhưng Hiên Viên Diệp không muốn tha cho nàng nhanh như vậy, ôm chặt lấy nàng, nhìn thẳng nàng, không cho nàng cơ hội trốn tránh.

Tuy nàng chủ động là sự dụ hoặc rất lớn đối với hắn, nhưng hắn vẫn rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra, những chuyện khác không quan trọng, quan trọng nhất là phải giáo huấn cho nàng một chút, không cho nàng mạo hiểm như vậy nữa.

“Sau đó, sau đó…” bình thường nàng rất nhanh miệng nhưng bây giờ lại lắp bắp, trốn tránh ánh mắt nghiêm khắc của Hiên Viên Diệp, trong lòng bắt đầu bồn chồn.

Vì quá xúc động nên nàng mới đến cung của Nhu phi, sau nghĩ lại nàng cũng thấy hối hận huống chi là Hiên Viên Diệp.

“Nàng thấy nàng có thể lừa bổn vương sao?” Mắt Hiên Viên Diệp hơi nhìu lại, giọng nói trở nên nghiêm khắc, “Nàng không ngại thử một chút chứ, nhưng hậu quả…”

Giọng nói của hắn tràn đầy uy hiếp.

Thân mình Mạnh Phất Ảnh hơi cứng lại, bình thường nàng cứng rắn, quyết đoán như vậy, không biết vì sao lúc này không thể chống lại ánh mắt nghiêm khắc của Hiên Viên Diệp, thậm chí còn thấy mình giống một đứa nhỏ mắc lỗi.

“ Sau đó Nhu phi tỉnh lại, ta rõ ràng đã điểm huyệt ngủ của nàng, nhưng chỉ trong chốc lát nàng đã ngồi dậy, nhưng may mà ta cảm thấy nàng nhìn ta, nên….” Mạnh Phất Ảnh biết mình không lừa được hắn nên cứ trực tiếp nói thẳng ra đi, dù sao đi lên cũng là đao đi xuống cũng là đao.

Hiên Viên Diệp đột nhiên dùng sức nắm bờ vai nàng khiến nàng đau đớn, Mạnh Phất Ảnh không khỏi xuýt xoa, đang nói đành dừng lại.

“Nữ nhân đáng chết này.” Sắc mặt Hiên Viên Diệp cực kỳ khó coi, trong bóng đêm vẫn thấy được sự âm trầm, ánh mắt nhìn thẳng nàng mang theo sự tức giận kinh tâm thị huyết.

Không ai biết lúc này hắn đang rất sợ hãi, không thể khống chế lực đạo của mình vì muốn xác nhận nàng hiện tại vẫn chân thực rõ ràng đứng trước mặt hắn.

“Nàng có tin bổn vương ngay lập tức bóp chết nàng?” Hiên Viên Diệp nghiếng răng nói, lúc này hắn đang tức giận đến cực điểm, cũng sợ hãi đến cực điểm khi nghe nàng nói nữ nhân kia đột nhiên tỉnh dậy ngồi trên giường nhìn nàng, hắn chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng.

Rốt cuộc nàng có biết nàng đang làm gì không, nói không chừng nàng không thể sống mà ra khỏi Nhu Tâm Cung.

Xem ra hắn đã sủng nàng quá rồi.

Mắt Mạnh Phất Ảnh khép hờ, không nói gì thêm, nàng biết nàng sai nên tự giác có thái độ nhận sai.

Nàng không sợ Hiên Viên Diệp trách móc vì nàng biết hắn phản ứng kịch liệt như vậy vì hắn quan tâm nàng.

“ Thế nào, nàng không thể nói gì thì không nói sao?” Hiên Viên Diệp thấy bộ dáng cực kỳ thuận theo của nàng có chút mềm lòng, nhưng vừa nghĩ đến nàng dám mạo hiểm như vậy liền lạnh giọng nói.

Lần này hắn không thể dễ dàng tha thứ như vậy, bằng không nữ nhân này về sau sẽ làm ra chuyện gì cũng không biết.Hắn biết với cá tính trời không sợ đất không sợ này của nàng chuyện gì nàng cũng dám làm.

Có thể lấy toàn bộ bạc của Bạch phủ giữa đêm.

Có thể đào hôn thành công trong ngày đại hôn của hắn.

Có thể trong vòng vài ngày trở thành Thần y ở nước Bắc Nguyên.

Nữ nhân này có chuyện gì mà không dám làm.

Mặc dù biết năng lực của nàng nhưng hắn cũng không dám để nàng mạo hiểm như vậy.

“Hả?” Mạnh Phất Ảnh hơi kinh ngạc, vốn nàng nghĩ chỉ cần ngoan ngoãn nhận sai thì Hiên Viên Diệp sẽ bỏ qua cho nàng, sẽ không so đo với nàng, chẳng lẽ nàng đoán sai sao?

Thấy gương mặt kinh ngạc của nàng, Hiên Viên Diệp mím môi tức giận, nữ nhân này thật đáng đánh, tưởng rằng chỉ cần nhận sai sẽ không sao sao.Đúng, lần này nàng vận khí tốt nên không sao, đến lần sau vận khí của nàng còn có thể tốt như vậy không.

Càng nghĩ càng giận, càng sợ hãi. Hắn đột nhiên ôm nàng chạy ra ngoài Cung, gương mặt âm trầm nổi giận.

“Này,này chúng ta nói cho Thái hậu một tiếng đi, nếu không Thái hậu sẽ lo lắng.” Thân mình Mạnh Phất Ảnh đột nhiên căng thẳng, hắn như vậy nàng thật sự hơi sợ, muốn đến chỗ Thái hậu, hoặc là…

“Tốt nhất nàng câm miệng cho bổn vương.”

Bước chân Hiên Viên Diệp hơi dừng lại, ánh mắt tức giận càng thêm rõ ràng, bây giờ nàng còn sợ Thái hậu sẽ lo lắng sao, sao lúc ở Nhu Tâm Cung không nghĩ đến hắn sẽ lo lắng cho nàng ư, nữ nhân này thật đáng chết.

Vì vậy hắn không để ý tới nàng nữa mà tiếp tục đi thẳng về phía trước.

“Ngươi đến Vĩnh Thọ Cung bẩm với Thái hậu rằng bổn vương mang theo Vương phi trở về rồi.” Nhưng vẫn nhớ tới Thái hậu đang chờ bọn họ, hắn liền trầm giọng phân phó ột thị vệ.

Thị vệ thấy ánh mắt như muốn giết người của Hiên Viên Diệp, thân mình run rẩy nhanh chóng xoay người dời đi.

Thân mình Mạnh Phất Ảnh không khỏi run rẩy, ngay cả một tia hy vọng cuối cùng của nàng cũng bị hắn hủy diệt, thân mình bị hắn ôm chặt không thể nào chạy trốn.Hơn nữa nếu nàng thực sự chạy trốn thì sẽ càng chọc giận hắn, chỉ sợ hậu quả càng nghiêm trọng hơn.

Do đó nàng chỉ có thể mặc hắn ôm nàng ra khỏi Hoàng cung.

“Vương gia…” Ra khỏi cung, Tốc Phong chờ ở ngoài cung vội vàng ra đón, khi nhìn thấy gương mặt tức giận của Hiên Viên Diệp không khỏi kinh sợ, nhìn thấy Mạnh Phất Ảnh bị Hiên Viên Diệp ôm chặt liền hiểu rõ.

Chỉ có Vương phi mới có thể làm cho Điện hạ xúc động đến vậy.Nhưng không biết lần này xảy ra chuyện gì, nhìn bộ dáng của Điện hạ có vẻ như rất nghiêm trọng.

“Vương gia, Vương phi, xe ngựa ở phía trước…” Tốc Phong khép hờ mắt cung kính nói, để cho Hiên Viên Diệp ôm Mạnh Phất Ảnh lên xe ngựa.

Nhưng hắn vừa nói xong đã thấy Hiên Viên Diệp dùng khinh công mang Mạnh Phất Ảnh đi, không thèm để ý đến xe ngựa, nháy mắt đã không thấy bóng người đâu nữa.

Tốc Phong hoàn toàn ngây người, cũng đâu cần vội vã đến vậy, sao không lên xe ngựa ngồi.Xem ra lần này Điện hạ thực sự bị chọc giận, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.Trong lòng Tốc Phong không khỏi toát mồ hôi lạnh thay Mạnh Phất Ảnh.Hắn chưa từng thấy Điện hạ như vậy, bộ dáng vừa rồi của điện hạ thật khiến người khác sợ hãi, hậu quả lần tức giận này của Điện hạ sợ là rất nghiêm trọng.

Không ai ngồi xe ngựa vậy hắn chỉ có thế đánh xe không trở về.

Hiên Viên Diệp ôm Mạnh Phất Ảnh dùng khinh công chạy trong bóng đêm, tốc độ của hắn thiếu chút nữa làm Mạnh Phất Ảnh kêu lên nhưng vẫn kiềm chế được.Vì nàng biết Hiên Viên Diệp cố ý làm vậy để trừng phạt nàng, nàng có thể cảm nhận rất rõ sự phẫn nộ của hắn.Nàng không biết tiếp theo Hiên Viên Diệp sẽ làm gì nàng, lúc này trong lòng đã bắt đầu sợ hãi.

Không mất bao lâu đã đến Nghệ Vương phủ, gương mặt Hiên Viên Diệp vẫn âm trầm, không nói một chữ trực tiếp mang nàng vào phòng của bọn họ.

Đến ngoài phòng hắn dùng chân trực tiếp đá làm cửa rơi xuống đất, khóe môi Mạnh Phất ảnh giật giật, âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Hắn thực khủng bố…

Cũng may cửa phòng ngủ không khóa nên không cần đá.

Nhưng vừa mang nàng vào phòng, hắn liền nhanh chóng đóng cửa lại.

Sau đó mới đặt nàng xuống đất nhưng vẫn chưa hoàn toàn buông nàng ra, đôi tay vẫn ôm chặt nàng, khuôn mặt tràn đầy lửa giận, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng.

“ Không phải chàng muốn đánh ta chứ?” Mạnh Phất Ảnh cực lực nuốt nước miếng thấp giọng nói.

Cũng khó trách nàng sợ như vậy, vì bộ dáng hắn hiện tại quá kinh khủng.

“Nàng cứ nói đi?” Mắt Hiên Viên Diệp hơi híp lại, chậm rãi nói ra từng chữ.

Thanh âm của hắn không lớn, trong trầm thấp còn mang theo mềm mại, nhưng vào tai Mạnh Phất Ảnh lại như âm thanh đòi mạng từ địa ngục, thật khủng bố.

Thân thể của nàng hoàn toàn cứng đờ.