Thần Y Phục Thù!

Chương 13: 13: Ngươi Không Có Tư Cách Biết





"Năm năm!"
"Hít hà!"
Trong nháy mắt con ngươi của Hoa Hồng Đen co rụt lại!
Thời gian năm năm, từ một người bình thường tu luyện đến loại trình độ hư hôm nay, ông trời ơi, tên này còn là người sao?
"Thiếu chủ đúng là thần vậy đó! Giá lâm ở Giang Thành cũng phải chiếu sáng rạng rỡ."
Minh Thừa làm xấu cười một tiếng.

"Chiếu sáng rạng rỡ thì không nhìn thấy, ngược lại máu chảy thành sông lại là sự thật!"
Lông mày xinh đẹp của Hoa Hồng Đen hơi nhíu lại, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Hai tay của Minh Thừa thả ở sau ót, một mặt hưởng thụ bảo:
"Hôm trước tại Giang Thành, giết người thật là thoải mái quá đi!"
Thêm một lần nữa con ngươi của Hoa Hồng Đen lại co rụt lại.

"Chẳng lẽ...!Giang Thành Trần gia...?"
"Không sai, lão già chết tiệt kia hại chết cha mẹ của Thiếu chủ, chết chưa hết tội."
"Hại...."
Nghe đến đó, Hoa Hồng Đen liền gắt gao che miệng, một đôi mắt đẹp trợn thật lớn, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tin.

Lúc này, nàng đã đoán được thân phận thật của Lăng Việt!
Lăng Việt hung hăng trừng mắt liếc Minh Thừa một chút.

"Ngươi không nói lời nào, không ai đem ngươi trở thành người câm."
Minh Thừa xấu hổ cười một tiếng, sờ lên cái mũi, không mở miệng nói chuyện nữa.

...!
Xe rất nhanh chạy đến Giang Thành, thẳng đến hội sở Hoa Hồng Đen.


Hội sở này tuy không lớn nhưng cũng bảy tầng lầu.

Có thể chim sẻ tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng hoàn mỹ.

Sàn nhảy, KTV, quầy rượu, tắm rửa các loại, không thiếu gì cả.

"Thiếu chủ, hội sở này của thuộc hạ tuy tại Giang Châu chưa có xếp hạng tên tuổi gì, nhưng tại Giang Thành cũng coi là một nơi độc nhất, hi vọng Thiếu chủ có thể giải trí vui vẻ."
Lăng Việt gật gật đầu, cùng mọi người tiến vào hội sở.

"Các ngươi đi lên trước, ta đi nhà vệ sinh một chuyến."
"Vâng Thiếu chủ, vậy chúng thuộc hạ ở đại sảnh đợi ngài."
"Không cần, các ngươi đi trước đi, một lúc nữa ta sẽ lên."
"Vâng!"
Mọi người lên lầu, Lăng Việt đi đến hướng nhà vệ sinh.

Tại cửa phòng rửa tay, ở một chỗ tối có một nam tử đang ôm một cô gái, hắn dùng cả tay chân xàm xỡ cô nàng.

Nhìn mặt mũi của cô gái còn rất non nớt, không giống như là loại con gái từng trải qua bụi trần tại bên trong hội sở này.

Cô gái này giống như rất sợ hãi, nàng chỉ dám lấy tay ngăn cản người đàn ông đó, nhưng lại không dám tùy ý chọc giận người đàn ông trước mắt.

"Đỗ tổng, đừng như vậy."
"Ha hã..

Tiểu Tuyết, đừng kháng cự làm cái gì.

Đỗ ca ta thích cô rất lâu rồi đấy."

"Đỗ tổng, tôi chỉ là một nhân viên phục vụ mà thôi, tôi không muốn làm chuyện này, xin ông tha cho tôi đi mà."
"Không phải là muốn nhiều tiền sao? Không phải chuyện lớn gì cả? Cô ngủ với ta một đêm, Đỗ ca cho cô 2000 đồng tiền boa."
"Đỗ tổng, thật không được, van cầu ông mà.

Tôi chỉ là kiếm chút tiền để chữa bệnh cho mẹ của tôi thôi, tôi vẫn là một học sinh, tôi van cầu ông bỏ qua cho tôi đi."
Cô gái giãy dụa mãi rốt cuộc cũng chọc giận Đỗ tổng, hắn đưa tay lên tát mạnh vào mặt của cô gái làm cô gái ngã xuống mặt đất.

Nữa bên khuôn mặt của cô gái bị sưng vù lên, lỗ mũi cũng chảy ra máu, lỗ tai bị cú đánh mạnh làm choáng váng, ánh mắt nàng có chút bất lực cùng xấu hỗ.

"Mẹ nó! Cái thứ con gái đỉ điếm này! Đã tới chỗ này mày còn muốn giả thanh cao với tao hã? Mày thì tính là cái gì? Một đứa con gái nghèo hèn, tao muốn chơi mày thì chơi mày, mày chạy đi được sao? Buổi tối hôm nay tao không làm mày ở trên giường không kêu rên là không được! Đứng lên cho tao ngay!"
Hắn không chút do dự nắm lấy tóc của cô gái, kéo mạnh về phía căn phòng bên cạnh.

Cô gái bị dọa đến gào khóc, ánh mắt của cô nhìn thấy Lăng Việt, vội vàng cầu khẩn hét lên:
"Tiên sinh, mau cứu tôi, van cầu ngài mau cứu tôi, ô ô ô...."
Nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng cùng sợ hãi của cô gái, làm Lăng Việt nhíu mày.

Trong lúc hoảng hốt, hắn dường như thấy được hình ảnh của năm năm trước đây, một bé trai bất lực không ngừng quỳ xuống đất dập đầu.

"Van cầu các ngươi...!Tha co cha mẹ của tôi đi."
"Các ngươi muốn giết thì giết tôi đi, không nên làm bị thương cha mẹ của tôi mà...!Ô ô ô...."
...!
Lúc Đỗ tổng kéo cô gái đi ngang qua, Lăng Việt giống như bị quỷ thần xui khiến duỗi thẳng cánh tay của mình ra ngăn cản Đỗ tổng.

"Làm việc chừa một đường lui, đừng khi dễ người nghèo."
Ánh mắt lạnh lùng của Đỗ tổng nhìn hắn một cái.


"Mày lại là thứ gì đây? Cút sang một bên cho tao! Chuyện của tao đến lượt mày quản hã?"
Ánh mắt của Lăng Việt trở nên lạnh lùng.

"Tôi cho ông ba giây đồng hồ để xin lỗi, còn có thể sống sót."
"Con mẹ mày cút...."
Khi chữ "cút" còn cũng chưa nói ra miệng, Lăng Việt trực tiếp tát mạnh một cú, cú tát mạnh này của Lăng Việt làm cho cả thân hình của Đổ tổng bay ra ngoài.

Oanh — —!
Đỗ tổng liên tiếp lăn lộn trên mặt đất, liên tục kêu gào thảm thiết.

"Mặt của tôi! Nhóc con mày dám đánh tao, mày nhất định phải chết! Mày có biết tao là ai hay không hã? Tao nói cho mày biết tao chỉ tùy tiện liền có thể kêu một đám người đến đánh gãy tay chân của mày! Ngây bây giờ mày lập tức quỳ xuống nói xin lỗi cho tao!"
Hai tay Lăng Việt đặt sau lưng, sắc mặt lạnh nhạt gằn giọng:
"Bây giờ ngươi quỳ xuống nói lời xin lỗi, tôi chừa cho ông được toàn thây!"
"Được lắm! Vẫn còn mạnh miệng lắm? Được rồi! Nhóc con mày chờ đó cho tao, có gan liền đừng chạy! Bây giờ tao đi gọi người!"
Nói xong, Đỗ tổng nhanh chóng chạy về hướng đại sảnh, Lăng Việt cũng không có ngăn cản, bởi vì hắn rõ ràng đối phương...!Sẽ còn trở lại.

Cô gái tên Tiểu Tuyết này từ dưới đất đứng lên, nàng nắm lấy cánh tay của Lăng Việt vội vàng hô:
"Tiên sinh, cám ơn ngài đã cứu tôi, ngài chạy mau đi! Ngài đánh Đỗ tổng, hắn sẽ không bỏ qua ngài đâu! Đỗ tổng có quen biết với Liễu Thanh, tên Liễu Thanh này là thủ hạ đắc lực của Hoa Hồng Đen, ở nơi này hắn có giết người cũng không bị gì cả."
Sắc mặt của Lăng Việt lạnh nhạt rút tay khỏi tay của cô gái.

"Không cần."
Nói xong, hắn liền tự mình đi vào trong toilet.

Tiểu Tuyết tức tối dậm chân xuống đất một cái.

"Chuyện này không tốt rồi, anh ta không đi chắc chắn sẽ bị Liễu Thanh và Đỗ tổng giết.

Không được, anh ta là vì mình mới bị liên lụy, mình không thể bỏ mặc không quan tâm, mình phải nhanh đi tìm Hồng tỷ, để cho cô ấy đi dàn xếp mới được."
Sau một lát, Lăng Việt từ nhà vệ sinh đi ra, hắn rửa tay ngay tại bồn rửa tay bên cạnh, lúc này thì có một đám người khí thế hung hăng hướng về phía hắn đi tới.

"Thanh ca, chính là hắn, mẹ nó! Không chỉ có làm hư chuyện tốt của tôi, còn tát tôi một cái nữa! Hắn còn muốn bắt tôi quỳ xuống xin lỗi hắn, nếu tôi không làm theo lời hắn thì hắn định giết tôi nữa đấy!"
Liễu Thanh hừ nhẹ một tiếng, hai tay đặt sau lưng, đi về phía trước hai bước.


Hắn là một người có thân hình cao gầy, trong mắt có chút sưng vù, hơi thở có chút suy yếu, là điển hình của loại người nghiện rượu.

Đôi mắt kia của hắn lộ ra vẻ tàn nhẫn.

"Nhóc con, mày cũng to gan! Cũng dám tại hội sở Hoa Hồng Đen chúng ta gây rối, mày chán thở rồi sao?"
Lăng Việt cũng không nhìn hắn một chút, một bên rửa tay, một bên đạm mạc gằn giọng:
" Nếu Hoa Hồng Đen biết mày dám nói chuyện với tao như vậy, mày có tin nàng sẽ lột da của mày khi mày vẫn còn đang sống?"
Liễu Thanh sững sờ, chợt sắc mặt âm trầm xuống.

"Mày và bà chủ của chúng tao có quan hệ gì?"
Lăng Việt đóng lại vòi nước, vận chuyển chân khí, những giọt nước ở trên tay của hắn được sấy khô.

Hai tay của hắn đặt sau lưng, lúc này mới trực tiếp đối mặt với Liễu Thanh.

"Mày...!Không có tư cách biết."
Liễu Thanh giận tím mặt.

"Mẹ kiếp, mày cho rằng tao là kẻ ngu hã? Tại Hoa Hồng Đen gây rối, còn dám dùng tên của bà chủ chúng tao, Cáo mượn oai Hổ, mày hôm nay nhất định phải chết! Người đâu, đánh gãy tay chân của nó cho tao!"
"Vâng!"
Mọi người vừa muốn tiến lên, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng khẽ kêu.

"Khoan đã!"
Liễu Thanh quay đầu nhìn lướt qua, không khỏi nhíu mày.

"Hồng tỷ, đây là ý gì?"
Hồng tỷ tuổi chừng ba mươi, mặt trái xoan, tóc cuộn lại, mặc một bộ áo dài màu xanh da trời, một bên váy được cắt đến tận đùi, mười phần quyến rũ.

Nghe Liễu Thanh nói, nàng uốn éo uốn éo, cười híp mắt đi tới.

"Liễu ca, cho tôi một chút mặt mũi, tha cho hắn một mạng có được hay không?".