Thần Y Phục Thù!

Chương 2: 2: Cảnh Còn Người Mất





Trong đại sảnh yên tĩnh một lúc, không cần đến Trần Bá Thiên mở miệng, cháu trai của Trần Bá Thiên, Trần thiếu, đã lên giọng.

"Mẹ nó! Tên ngu ngốc nào đấy, dám đưa chuông cho gia gia của ta? Muốn chết sao?"
Những người khác, cũng bắt đầu ồn ào bàn tán xôn xao.

"Ngươi kia là ai vậy? Gan cũng lớn quá rồi chứ?"
"Không biết nữa, tôi nghe cái gì mà thiếu chủ Quỷ Cốc? Tên của người sao lại kì lạ vậy nhỉ?."
Lúc mọi người đang bàn tán, một bóng người to con đang gánh một cái chuông sắt đi tới.

"Hắn chính là thiếu chủ Quỷ Cốc sao?"
"Thằng này cũng hơn bốn mươi đi? Già như vậy rồi cũng còn gọi Thiếu chủ?"
"Hắn đang gánh chuông sắt sao? Nặng như vậy, hắn làm sao khiêng lên?"
"Khẳng định là không phải, chắc chắn bên trong là bọt biển, bên ngoài là sắt lá, chuyên môn dùng để lừa gạt người khác!"
Vừa dứt lời, chuông sắt đột nhiên rơi xuống đất, "Oanh" một tiếng, trực tiếp đem mặt đất đập nát!
"Tê ~!"
Trong nháy mắt, mọi người đều mở to hai mắt ra, cùng nhau hít sâu một hơi.

Cái chuông kia, lại là hàng thật!
Sau một hồi khiếp sợ, Trần Bá Thiên lạnh lùng hỏi:
"Ngươi chính là thiếu chủ Quỷ Cốc sao? Ta và ngươi không thù không oán, vì sao ngươi lại muốn tặng chuông cho ta? Làm xấu tiệc mừng thọ của ta?"
Nam tử khôi ngô chụp chụp cái mũi, cười ha ha.

"Cho dù ta muốn làm thiếu chủ Quỷ Cốc, cũng không đến lượt của ta.

Ta chỉ là tay chân số một dưới trướng của thiếu chủ Quỷ Cốc, tên Minh Thừa."
"Vậy thiếu chủ nhà ngươi, rốt cuộc là người nơi nào?"
Nam tử khôi ngô sờ lên cái mũi, cười một tiếng.

"Ngươi nếu đã muốn biết, không bằng...!Tự mình nhìn đi?"
Nói xong, hắn hướng về phía ngoài cửa la lớn:

"Thiếu chủ, lão già chết tiệt này ở bên trong đây này!"
"Ngươi?"
Trần Bá Thiên quát một tiếng, lời còn chưa kịp nói hết, đã nhìn thấy từ bên ngoài cửa chính, một thiếu niên sắc mặt nho nhã chậm rãi đi tới.

"Trần Bá Thiên, đã lâu không gặp, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ."
Trần Bá Thiên nhìn thấy gương mặt của Lăng Việt, không khỏi khẽ nhíu mày.

Khuôn mặt này, hình như gặp qua ở đâu rồi?
"Xem ra, ngươi cũng già rồi hay quên một chuyện.

Vậy để ta nói cho ngươi một câu làm ngươi nhớ lại.

Tên của ta, gọi là Lăng Việt."
"Cái gì?"
Trong đại sảnh mọi người đều kinh hãi.

Cái tên Lăng Việt này, tất cả mọi người ở đây cơ hồ không ai không biết, không người không hay!
Bởi vì, tối nay nhân vật chính, Trần Bá Thiên, cũng là vì đạp xuống Lăng gia, mới có thể ngồi lên cái ngai vàng của nhà giàu nhất Giang Thành!
Cái tên " Lăng Việt " này, vốn là ở chỗ này, là một cái tên bị cấm.

Nhưng giờ phút này, hắn vẫn nói ra.

Không chỉ là tên tới, thậm chí người vốn đã biến mất cũng tới luôn rồi
Trần Bá Thiên trong chốc lát đã lấy lại bình tĩnh, chợt, cười lên ha hả.

"Ha ha ha ha ha...!Ta tưởng là ai chứ? Hóa ra là dư nghiệt của Lăng gia! Thằng nhãi con, năm đó, cha mẹ ngươi bị giết, ngươi bị đánh gãy hai chân, ném vào trong núi, ta còn tưởng rằng ngươi đã bị sói ăn đến nỗi xương cốt không còn, không nghĩ tới cho đến ngày nay, ngươi vậy mà không chết, còn về tới Giang Thành!"
Dừng một chút, sắc mặt của hắn bắt đầu âm trầm.

"Có điều, lão hủ không thể không nói, lựa chọn này của ngươi rất sai lầm, sai đến mức không hợp lẽ thường!"
Hai tay của hắn đặt sau lưng, chậm rãi hướng về phía dưới đi xuống mặt lộ vẻ kiêu ngạo.


"Ví dụ, ngươi không trở về Giang Thành, tùy tiện tìm một cái thôn nào có trốn đi, có lẽ đời này của ngươi còn có thể bình an mà sống.

Đáng tiếc, ngươi thật sự là quá ngu ngốc! Lại dám trở lại Giang Thành, làm sao? Trở về để làm anh hùng hã? Ta rất có trách nhiệm nói cho ngươi hay, ngươi...!Là đang tìm cái chết!"
Lăng Việt sắc mặt lạnh nhạt, không có một chút tình cảm.

"Ta không phải trở về để làm anh hùng gì cả, ta...!Là đến thu nợ!"
"Thu nợ?"
"Nợ của cha mẹ ta! Bây giờ đã đến lúc thu lợi tức rồi, vừa vặn, dùng chín đời Trần gia của ngươi, một trăm ba mươi bảy mạng đến trả!"
"Ha ha ha...."
Trần Bá Thiên ngửa mặt lên trời cười dài, không chỉ là hắn mà mọi người tại đây cũng đều lắc đầu, đối với Lăng Việt, khịt mũi coi thường.

Trần gia sớm đã không phải là Trần gia lúc trước, bây giờ Trần gia, là thủ phủ của Giang Thành!
Lăng gia từ lâu cũng không phải là Lăng gia lúc trước, bây giờ Lăng Việt, là là một tên nghèo đói mồ côi cha mẹ!
Không cha không mẹ, không có quyền, không có tiền.

Đối đầu với Trần gia, chẳng phải là nói mơ giữa ban ngày?
"Lăng Việt a Lăng Việt, xem ra mấy năm này bộ dáng của ngươi cũng không khá lên bao nhiêu, ngược lại học được khoác lác rồi? Ngươi muốn diệt Trần Bá Thiên ta? Haiz! Ta lại muốn hỏi ngươi một chút, ngươi lấy cái gì đến diệt ta? Ta phun ngụm nước bọt, đều có thể dìm chết ngươi!"
Trần thiếu cười hắc hắc, nói:
"Lăng Việt, kỳ thật muốn trách, cũng nên trách mẹ của ngươi! Nếu như đầu của mẹ ngươi không phải bị nước tràn vào, sống chết đòi gả cho ba của ngươi, Lăng gia các ngươi, cũng sẽ không rơi đến nước này mà!"
Cô bạn gái nhỏ của hắn, càng là vẻ mặt đắc ý phụ họa nói:
"Đúng đúng đúng, nếu như mẹ hắn gả cho Hoa thiếu gia ở Yến Kinh, nói không chừng hiện tại hắn cũng là Đại thiếu gia của Hoa gia Yến Kinh! Lại nói tiếp, bây giờ chúng ta đều phải quỳ xuống đón tiếp hắn ghé thăm nha! Đáng tiếc a! Mẹ ngươi thật sự là không có mắt nhìn, thế mà lại đi tìm một tên phế vật như cha của ngươi, kết quả thì sao đây? Nàng không những bỏ mạng, còn khiến cha của ngươi cũng bị giết!"
Lăng Việt ánh mắt híp lại.

"Không được nói xấu cha mẹ ta."
Cái miệng nhỏ nhắn của cô gái vểnh lên, lắc lắc cái mông, vẻ mặt đắc ý nói:
"Ta thích thì ta nói đây này, phế vật phế vật, ngươi có thể làm gì ta?"
"Ta...!Sẽ giết ngươi!"
Lăng Việt trực tiếp từ trên mặt bàn bên cạnh, lấy ra một cái ống hút, trong nháy mắt bấm một cái, ống hút hóa thành một đạo ánh sáng, bắn ra, lập tức đâm vào ngực của nàng.


Máu tươi theo ống hút trực tiếp chảy xuống, cô gái đến cơ hội cầu xin tha đều không có, liền trực tiếp ngã xuống đất.

Tình cảnh này, làm cho mọi người ở đây, mặt không khỏi biến sắc.

Một cái ống hút, thế mà liền có thể giết người!
Trần Bá Thiên sắc mặt băng lãnh đáng sợ!
"Lăng Việt, tên đáng chết này, cũng dám tại ngày mừng thọ của lão phu, giết người của Trần gia! Ta hôm nay, nhất định phải đem ngươi rút gân lột da, nghiền xương thành tro.!"
Lăng Việt hai tay đặt sau lưng, đứng ngạo nghễ tại chỗ, sắc mặt chưa từng có thay đổi chút nào, đạm mạc như lúc ban đầu, cứ như vậy nhìn thấy Trần Bá Thiên, một mặt phách lối.

Mấy hơi sau đó, hắn nhàn nhạt mở miệng.

"Nhiều lời vô ích, giết đi!"
Lăng Việt vừa dứt lời, Minh Thừa cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng.

Sau một khắc, dưới chân hắn nhẹ nhàng giẫm một cái, thân thể cao lớn của hắn, vậy mà giống như mũi tên, hóa thành một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt đi tới trước mặt Trần thiếu.

"Cái gì?"
Trần thiếu và mọi người đang đứng một chỗ cười nhạo Lăng Việt, đột nhiên bị một cỗ áp lực to lớn bao phủ, chưa kịp phản ứng lại liền bị Minh Thừa một quyền đấm tới.

Cú đấm này giống như xuyên qua một trang giấy, phút chốc xuyên thủng lồng ngực của Trần thiếu.

"A a a a — —! Giết người!"
Bên trong tiếng thét chói tai của mấy người nữ nhân, Trần thiếu hai mắt dần dần trợn trắng, ánh mắt tối đen hoàn toàn mất đi ý thức!
Sau đó, toàn bộ người trong đại sảnh cũng bắt đầu hoảng loạn.

"Giết người! Hắn vậy mà dám giết người, hơn nữa còn giết người của Trần gia!"
"Ông trời của ta ơi, điên rồi, đây thật là điên rồi!"
"Không nghi ngờ gì nữa hắn chắc chắn phải chết!"
Trần Bá Thiên sau khi kinh sợ một phen sắc mặt dần dần trở nên âm trầm đáng sợ.

"Tên súc sinh đáng chết! Giết hắn cho ta! Ta phải dùng xương cốt của hắn, làm lễ tế cho cháu của ta!"
Trần Bá Thiên vừa dứt lời, mười tên bảo an, từ bốn phương tám hướng xông tới Lăng Việt.

Lăng Việt ngay cả một chút cử động đều không có
Minh Thừa một bên trong đám người truy sát con cháu của Trần nhà, một bên ném đồng tiền xu vào những tên bảo an.


Mỗi khi có bảo an tới gần Lăng Việt, đều sẽ bị tiền xu đánh lên thân thể.

Những đồng tiền xu này giống như viên đạn, một kích lấy mạng!
Người có ý đồ tới gần chỗ Lăng Việt, không có một người nào còn đứng, toàn bộ ngã xuống đất!
Càng về sau, đã không có người còn dám tùy tiện tới gần Lăng Việt!
Thiếu niên đẹp trai kia mặc một chiếc áo khoác màu đen, thân hình cũng không cần cử động, nhưng cũng làm cho người khác có cảm giác hắn giống như là Thần Chết từ địa ngục đi ra, đáng sợ đến tê cả da đầu.

Thậm chí, cũng không có người nào dám đối diện với ánh mắt của hắn.

Trần Bá Thiên bắt đầu luống cuống, hắn tận mắt nhìn thấy con cháu của mình, một người rồi một người liên tục bị Minh Thừa giết chết, nhưng hắn lại không có cách nào để ngăn cản!
Cứ theo đà này, Trần gia của hắn sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn! Ánh mắt của hắn cũng bắt đầu nổi lên từng sợi tơ máu.

"Đáng chết! Đám rác rưởi các ngươi! Nhanh lên đi giết hắn ! Người nào có thể giết hắn, ta cho người đó 100 triệu, không một tỷ! Giết hắn cho ta!"
Nếu là lúc bình thường, phần thưởng nhiều như vậy liền sẽ có người tiến lên, thế nhưng là giờ phút này, lại không có ai dám tùy tiện hành động.

Cũng không cần phải nói nhiều, liền xem như giết chết Lăng Việt, vậy thì tên Minh Thừa biến thái kia thì sao.

Đến lúc đó, Minh Thừa chắc chắn sẽ không buông tha bọn họ!
Tiền cho dù có nhiều, không còn mạng để xài, ai sẽ đi làm? Người nào lại dám đi làm?
Giờ khắc này, trong lòng của Trần Bá Thiên có một loại cảm giác bất lực.

Hắn bước đến giữa sân đối diện với thiếu niên kia, bốn mắt nhìn nhau, ria mép của hắn, bỗng nhiên run lên.

Hắn nhớ lại một chuyện lúc xưa, làm trong lòng của hắn rung động.

Ngày đó, Lăng khắp nơi trên đất đều là máu!
Ngày đó, Vợ chồng Lăng gia ôm nhau chết đi!
Ngày đó, một vị thiếu niên, hết sức cầu khẩn, dập đầu đập đến đầu rơi máu chảy! Tuyệt vọng đến tan nát cõi lòng.

Cũng chính ngày đó, Trần gia, cũng đem con đường của mình cắt đứt!
Hai chân của Trần Bá Thiên run rẫy, rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi.

Một tiếng "Bịch" vang lên, Trần Bá Thiên, hai đầu gối quỳ xuống đất..