Thần Y Phục Thù!

Chương 21: 21: Con Kiến Hôi Ngu Ngốc Giết!





Vương Đổng nói xong thì mọi người xung quanh đều nhao nhao hưởng ứng.

"Không sai, theo tôi thấy thì Vương thiếu gia đích thật là một nhân tài, nếu ở chung một chỗ với Tổng giám đốc Mục đây thì quả thật đúng là trai tài gái sắc!"
"Nhớ ngày đó, tôi chỉ là nhìn liếc Vương thiếu gia một chút, liền đã muốn đem con gái ruột thương yêu của mình gả cho Vương thiếu gia rồi!"
"Tổng giám đốc Mục nếu là gả cho Vương thiếu gia, hai nhà Mục Vương liên thủ thì chắc chắn tập đoàn Y Nhân sẽ nâng cao một bước!"
Nghe mọi người tâng bốc con trai của mình, ở trong lòng của Vương Đổng vui mừng sung sướng cực độ, trên mặt của ông ta giờ đây giống như có một cơn gió xuân ấm áp!
Nhưng Mục Y Nhân thì gần như sắp hôn mê!
Vương Đổng tham lam và vô sỉ, đã không còn ngôn ngữ nào để hình dung!
Ban đầu Vương Đổng chỉ có ý đồ với vị trí tổng giám đốc, nhưng hiện tại Vương Đổng thế mà lại muốn đánh chủ ý đến cô luôn rồi.

Cứ như vậy, không chỉ là Mục Y Nhân, thậm chí ngay cả 45% cổ phần của Mục gia cũng sẽ rơi vào trong tay nhà họ Vương !
Đây là Vương gia muốn đem Mục gia dồn đến đường cùng, cũng không muốn chừa cho Mục gia một đường sống!
"Vương Đổng, tâm của ông thật là ác độc! Năm đó cha của tôi đúng là mắt bị mù mới cứu ông, đề bạt ông! Lựa chọn sai lầm lớn nhất đời này của cha tôi chính là cứu một tên súc sinh như ông!"
Vương Đổng cười ha ha.

"Cháu gái, cô cũng không cần phải mắng chửi tôi nữa nha, còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Xã hội này là mạnh được yếu thua! Ai bảo Vương Đổng tôi có vận may như vậy chứ? Tôi cho cô hai con đường để lựa chọn, một là tự động rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc.

Hai là cô phải gả cho con trai của tôi, cô chỉ có thể gả cho con trai của tôi mới có thể bảo vệ được cái vị trí Tổng giám đốc của mình, với bảo vệ được tâm huyết cả đời của cha cô!"
Hai con đường này của Vương Đổng đưa ra, Mục Y Nhân chọn đường nào cũng là đường chết!
Không thể không nói, Vương Đổng vẫn là có một chút thông minh.

Một chiêu trí mạng như vậy, Mục Y Nhân hoặc là tránh, hoặc là chết!

Lui một bước mà nói, nàng có thể tạm thời bảo vệ tâm huyết của cha nàng, nhưng trên thực tế thì toàn bộ tài sản của Mục gia về sau đều sẽ thuộc về con cháu của Vương gia!
Kết quả chỉ có một, chính là Mục Y Nhân sẽ bị ăn đến xương cốt không còn một chút nào cả!
Độc! Thật sự quá độc!
Ánh mắt của Mục Y Nhân nhìn lướt qua mọi người xung quanh một lượt, ở trong ánh mắt của nàng có mang theo sự giận dữ cực độ.

"Các ông...!Đều là từng chịu ơn của cha tôi! Nếu không có cha tôi, làm sao các ông có được ngày hôm này? Vậy mà hôm nay, các ông lại cùng tên Vương Đổng lòng lang dạ sói này cùng nhau bắt nạt tôi! Tôi chỉ muốn hỏi các ông rằng ở trong lòng các ông có cảm thấy xấu hổ hay không?"
Ở trong đám người chỉ có rải rác mấy vị ở trong ánh mắt có chút hổ thẹn!
Đến mức những người khác, thì toàn bộ trên khuôn mặt đều lộ rõ ra sự khinh thường!
Thậm chí còn có mấy người đang giễu cợt Mục Y Nhân.

Lòng người bạc bẽo, làm gì có ai sẽ quan tâm đến sự sống chết của một đứa trẻ mồ côi cha mẹ như Mục Y Nhân chứ? Cho dù là giờ phút này, có người bảo bọn họ trói Mục Y Nhân lại đem bán vào trong núi lớn, bọn họ cũng sẽ không chút do dự!
Chỉ cần bọn họ có tiền là được rồi.

Nhìn thấy tình cảnh này, Mục Y Nhân cũng không nhiều lời nữa, ở trong lòng của nàng đã bừng tỉnh.

Đại thế đã mất, tiểu nhân tự ý lộng quyền, còn có gì để mà nói nữa?
Cô thê lương cười một tiếng.

"Thôi, các ông thắng."
Nói xong, nàng quay người chuẩn bị rời đi, lại bị một bàn tay lớn ngăn lại.

"Lăng Việt? Anh..?"
Lăng Việt ấm áp cười một tiếng.


"Tôi có nói, tôi sẽ giúp cô!"
Sau đó, hắn không giải thích thêm gì, lần nữa đem Mục Y Nhân ấn vào trên ghế ngồi.

Nữ nhân của Lăng Việt, sao có thể để người khác ăn hiếp được chứ?
Minh Thừa đi đến bên cạnh một tên cổ đông, lập tức dùng một chân đạp tên này té xuống đất.

"Móa nó, mắt mù hã? Để Thiếu chủ nhà tôi đứng nửa ngày còn không cho ngồi?"
Nói xong, cậu ta đem cái ghế kéo đến sau lưng của Lăng Việt.

Lăng Việt ngồi xuống, tựa lưng vào ghế ngồi, nhấc chân lên, cái đầu nghiên về một bên, mỉm cười nhìn lướt qua mọi người một chút.

"Vừa mới lúc nãy các ngươi cho Y Nhân hai con đường, hiện tại tôi cũng cho các ngươi hai sự lựa chọn."
"Thứ nhất, lập tức quỳ xuống nhận lỗi với Y Nhân!"
"Thứ hai, vô điều kiện giao ra cổ phần ở trên tay của các ngươi đang nắm giữ."
Dứt lời, toàn bộ mọi người ở trong phòng họp đều yên tĩnh ba giây!
Lăng Việt...!Quả thực là cuồng vọng cùng cực, không coi ai ra gì!
Tên cổ đông vừa mới bị Minh Thừa đạp ngã không nói hai lời liền đứng lên chỉ thẳng mặt Lăng Việt quát:
"Mày là cái loại gì hã? Ở chỗ này có phần cho mày nói chuyện sao?"
Lăng Việt đến nhìn hắn cũng không nhìn một chút, chỉ là chậm rãi châm một điếu thuốc lá.

"Trước khi ta hút hết điếu thuốc này, tôi muốn câu trả lời!"

Lời nói của Lăng Việt vừa dứt, Minh Thừa lập tức đi đến tên cổ đông đó níu lấy cổ áo của hắn, giống như là xách một con chó, đem hắn hướng về phía bên ngoài cửa sổ.

"Này! Mày muốn làm gì? Mày mau buông tao ra! Tên chó chết này...!A — —!"
Minh Thừa trực tiếp không chút khách khí, đem hắn ném từ cửa sổ ném xuống!
Tất cả mọi người có mặt ở đây, đều là cùng nhau giật mình kêu lên!
Riêng về Mục Y Nhân cũng là bị dọa đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch, cô há to miệng không nói nổi một lời nào!
Minh Thừa hướng về ngoài cửa sổ, nhổ một ngụm nước bọt, vỗ vỗ bàn tay, vừa đi vừa mắng:
"Mẹ kiếp! Rốt cuộc cũng an tĩnh! Một con chó cũng dám ở trước mặt Thiếu chủ nhà tôi sủa bậy? Muốn chết!"
"Mày...!Mày giết người! Mày vậy mà dám giết người?"
"Mày thật to gan, trong mắt của mày còn có luật pháp hay không hã?"
Minh Thừa trợn trắng mắt.

"Thiếu chủ nhà tôi chính là luật pháp!"
"Mày...!Tụi mày quả thực đúng là ác ma! Tụi mày là ác ma!"
"Nhanh! Mau báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!"
Mọi người loạn thành một bầy, cuống quít báo cảnh.

Lúc này Mục Y Nhân mới phản ứng được, cô liền vội vàng nắm cánh tay của Lăng Việt, hoảng hốt vội nói:
"Lăng Việt, anh đi nhanh đi! Anh giết người, đợi chút nữa cảnh sát tới, anh sẽ bị bắt đi!"
Minh Thừa cực kỳ khinh thường trợn trắng mắt.

"Mục tiểu thư, sợ cái rắm, để bọn hắn báo đi! Thiếu chủ nhà tôi sao có thể sợ những tên bỏ đi này chứ?"
Mục Y Nhân nhìn Lăng Việt, Lăng Việt chỉ là nhàn nhạt nhìn liếc cô một chút, ấm áp cười một tiếng.

"Yên tâm, có tôi ở đây, sẽ không để cho bất kì kẻ nào ăn hiếp cô!"
Giọng nói này có vẻ bình thản nhưng rất kiên định, làm cho trong nháy mắt tim của Mục Y Nhân nhảy một cái.


Giờ khắc này, cô dường như nhớ đến mấy năm trước đó.

Ngày đó, có một thiếu niên cũng giống như Lăng Việt, ở dưới ánh sáng mặt trời cười một tiếng, hứa bảo vệ cô cả đời bình an!
...!
Còn về phía đám người Vương Đổng, sau khi mọi người đều đã báo cảnh sát, vẻ mặt đắc ý.

"Tốt, cảnh sát lập tức sẽ đến, mày sẽ bị bắt lại thôi!"
"Còn có Mục Y Nhân, cô sai người khác giết người, cô cũng đừng mong thoát tội! Lần này, đều không cần chúng tôi ép buộc cô, chính bản thân cô tự đem mình vào con đường chết! Ha ha ha ha...."
"Mục Y Nhân, nữa đời còn lại của cô nên sống ở trong tù đi! Đáng tiếc, cô còn chưa được hưởng thụ mùi đàn ông nha, xem ra đời này của cô không thể hưởng thụ được nữa rồi!"
Lúc mọi người đang đắc ý nói, không bao lâu sau liền có một đội cảnh sát tiến vào phòng họp.

"Là ai báo cảnh sát?"
Lập tức đám người Vương Đổng vội vàng nhấc tay.

"Xếp à, là chúng tôi báo! Tên nhóc con này vừa mới giết một vị cổ đông của chúng tôi, mong các xếp nhanh bắt hắn lại!"
Lúc này sắc mặt của Mục Y Nhân trắng bệch, bây giờ nàng chỉ biết nắm lấy cánh tay của Lăng Việt.

Mà Lăng Việt thì mặt không đổi sắc, bộ dáng giống như không có chuyện gì quan trọng.

Lúc mà tên cảnh sát nhìn về phía Lăng Việt, Minh Thừa lạnh lẽo hừ một tiếng, đứng trước mặt mọi người đưa ra một quyển sách nhỏ màu đen.

"Thiếu chủ nhà ta làm việc, người không có phận sự, cút!"
Đám người cảnh sát nhìn lướt qua quyển sách nhỏ màu đen một chút, thân thể của người cầm đầu run lên kịch liệt, hắn vội vàng cúi đầu 90 độ, đem quyển sách nhỏ màu đen đưa cho Minh Thừa.

"Xin lỗi, là chúng tôi đã quấy rầy, thu đội!".