Thần Y Phục Thù!

Chương 47: 47: Giang Châu Đổi Chủ





"Ngô ngô ngô...!Tha cho...."
Ông ta không ngừng đập lấy tay Trương Văn Hách, lực cánh tay của Trương Văn Hách, là người bình thường làm sao có thể tùy ý di chuyển?
Rất nhanh, một bình rượu, liền bị được rót hết vào trong họng ông ta.

Ông chủ kia ho khan kịch liệt, thống khổ muốn chết.

Còn không được một hơi thở, Trương Văn Hách lại mở bình thứ hai đâm vào trong cổ họng của hắn, ùng ục ùng ục rót hết.

Sau đó là bình thứ ba, bình thứ tư....!
Thời điểm rót tới đến nửa bình thứ tư, hai tay của ông chủ kia rủ xuống, đã không còn sức lực lại đập Trương Văn Hách.

Trương Văn Hách im lặng đem ông ta vứt xuống, rượu theo cổ họng ông ta mà chảy xuống đất.

Trương Văn Hách đá ông ta một cái, mặt ra vẻ giống như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói ra:
"Hzzzz! Thật sự chơi không đã, mới hơn ba bình đã không chịu nổi? Ông đây một lần có thể uống mười bình !"
Sau đó, Trương Văn Hách đem ánh mắt quét đến hai người còn lại, hai lão già nhất thời ôm chồng lấy nhau, gào khóc dữ dội, so với đàn bà con gái còn thảm hơn!
"Tha cho chúng tôi đi, từ nay về sau chúng tôi không dám nữa!"
"Chúng tôi...!Chúng tôi có thể đưa tiền, van cầu các ngươi, buông tha chúng tôi đi!"
Tú Nhi cười lạnh.

" Một chút tiền bẩn của mấy ông, còn chưa đủ Thiếu chủ nhà ta uống trà! Dám có ý đồ với thiếu phu nhân nhà ta, các ông còn muốn sống nữa không? Không giết cả nhà các ông, là Thiếu chủ đã khai ân rồi.”
Hai người hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Đều đến lúc này, hai người bọn họ, còn có cái gì để trông cậy vào nữa?
Nhưng ngay lúc này, một người trong đó, ánh mắt liếc về phía một bóng người đi ngang qua cửa, lúc này ánh mắt sáng lên, dường như tìm được cứu tinh vậy, lớn tiếng la lên:

"Từ thiếu gia! Từ thiếu gia cứu mạng! Cứu lấy chúng tôi , Từ thiếu gia!"
"Ha ha ha...!Là Từ thiếu gia! Là Từ gia Từ thiếu gia, chúng ta được cứu rồi! Có Từ thiếu gia ở đây, hắn cũng không dám lại tiếp tục làm càn!"
Theo lấy bọn hắn hô hoán, mấy bóng người vừa đi ngang qua cửa kia chợt dừng bước, sau đó đi đến.

Một người thanh niên cầm đầu, thấy cảnh này liền không khỏi nhíu mày.

"Đây là có chuyện gì? Khách sạn chúng ta không cho phép đánh nhau, không biết sao?"
Hai ông già đó bổ nhào qua ôm lấy bắp đùi của người tên Từ thiếu, gào khóc.

"Từ thiếu gia! Không phải đánh nhau, Tề tổng, Ngưu tổng bọn họ, đều đã chết! Mấy tên này, đã giết người! Ô ô ô...."
"Từ thiếu gia, nếu ngài không đến, hai người chúng tôi, không quá hai phút đồng hồ nữa cũng phải đi Tây thiên !"
"Từ thiếu gia, ngài phải ra mặt cứu chúng tôi!"
"Lại có chuyện này?"
Từ thiếu gialúc đó giật mình, nhìn về phía Lăng Việt, ánh mắt nhỏ nheo lại.

"Cậu là ai? Thật to gan, dám ở khách sạn Từ thị của tôi giết người? Trong mắt cậu, còn có pháp luật hay không?"
Lăng Việt từ đầu đến cuối, đều không có nhìn anh ta, chỉ thâm tình ôm Mục Y Nhân mê man, bịt lấy lỗ tai của cô, miễn cho cô ngủ được không yên giấc.

"Uy! Lỗ tai cậu bị điếc à? Không nghe thấy tôi nói sao?"
Lăng Việt rốt cục ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn anh ta, nhưng cũng chỉ là liếc một chút mà thôi.

"Đừng lải nhải,...!không phải chuyện của anh."
"Chu choa?"
Từ thiếu gia cười lạnh.

"Khẩu khí thật lớn! Nơi này là khách sạn Từ thị, là địa bàn Từ gia ta, cậu nói Từ Bắc Thần tôi ở chỗ này, không có có tư cách nói chuyện?"
Lăng Việt lạnh lùng nói:
"Anh...!Quá ồn! Vả miệng!"
Dứt lời, không đợi Từ Bắc Thần đáp lời, Tú Nhi đã xuất ra một bàn tay vỗ tới.

"Ba — —!"
Hung hăng đánh một bàn tay, đem Từ Bắc Thần đánh bay tại chỗ.

"Phù phù!"
Từ Bắc Thần nặng nề rơi xuống đất, đập ngã bàn ăn bên ngoài sảnh,mấy tên thủ hạ của anh ta liền vội vàng tiến lên đỡ dậ.

"Lui đi!"
Từ Bắc Thần đẩy thủ hạ ra, phun ra một búng máu, bên trong còn có hai cái răng hàm.

Anh ta gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Việt, hai mắt tràn đầy oán hận!
"Cậu — —! Tên là gì? Xưng tên ra!"
Âm thanh Tú Nhi lạnh lùng nói:
"Tên thiếu chủ nhà ta, há lại để đồ bỏ đi như anh biết đến?"
"Đồ bỏ đi? Ha ha, cô cũng quá đề cao bản thân rồi? Tôi nói cho cô biết nơi này là địa bàn Từ gia! Ở chỗ này, Tôi chính là trời!"

Tâm tình Từ Bắc Thần kích động không thôi, hai mắt trừng trừng, làm ra bộ dáng ông đây chính là đệ nhất thiên hạ.

"Thiếu chủ, tôi hết nhịn nổi rồi!"
Trương Văn Hách tiến lên đạp một chân, trực tiếp đạp bay anh ta.

Phanh — —!
Lại một lần bị đạp rơi xuống đất, Từ Bắc Thần đã trực tiếp hôn mê.

Trương Văn Hách hướng về phía mặt anh ta nhổ một ngụm nước bọt.

"Oắt con ngu ngốc,trước mặt Thiếu chủ nhà tôi, mày tính làm mấy cái trò hề gì?"
Mắng xong, Trương Văn Hách hướng về phía mấy tên thủ hạ Từ Bắc Thần quát:
"Nhìn cái gì vậy? Còn không đem Thiếu gia ngu xuẩn các ngươi kéo ra ngoài? Mẹ nó, một đám ngu ngốc!"
Mấy tên thủ hạ kia đều bị sợ đến choáng váng, nghe xong lời ấy, không nói hai lời, lập tức nâng lên Từ Bắc Thần chạy.

Hai lão già kia hoàn toàn tắt ngấm hy vọng!
Đường đường là Thiếu gia Từ gia, Từ Bắc Thần, thế mà vừa đối mặt liền bị thủ hạ Lăng Việt đánh bay!
Vậy bọn hắn hôm nay, còn ai có thể cứu được?
Lăng Việt lười nhác lại tiếp tục chờ đợi, ôm lấy Mục Y Nhân, rời khỏi căn phòng.

"Trương Văn Hách, hai tên cầm thú này, cậu tự xử lý, tôi không muốn nhìn thấy mặt bọn chúng nữa!"
"Thiếu chủ yên tâm, tôi lập tức giải quyết bọn họ!"
Nói xong, hắn hướng về hai người cười hắc hắc xấu xa một tiếng.

Vốn là nụ cười tràn ngập ánh mặt trời, nhưng trong mắt hai người, lại giống như nụ cười quỷ mị lấy mạng vậy!
Băng lãnh, khủng bố!
Rời khách sạn Từ thị, vị nữ thư kí kia liền hướng Lăng Việt nói:
"Lăng tiên sinh, hay là đem Tổng giám đốc giao cho tôi chăm sóc đi!"
"Không cần."
"Thế nhưng là Lăng tiên sinh, Tổng giám đốc của chúng tôi...Đã có người trong lòng, cô ấy không thích để nam nhân khác đụng vào.

Nếu như cô ấy tỉnh, biết sự việc này nhất định sẽ trách tội tôi!"

"Ta chính là người trong lòng của cô ấy!"
"A?"
Cơ thể cô thư ký thể sững sờ, Tú Nhi cười giải thích nói:
"Thiếu chủ nhà ta, chính là công tử nhà họ Lăng!"
Trong nháy mắt vị thư kí kia che miệng, mắt trợn lớn!
"Ông trời của tôi, anh..

anh không phải là bị đánh gãy hai chân sao?"
"Thiếu chủ được Thiên Mệnh phù hộ, đừng nói là gãy chân, cho dù là cả người xương cốt đoạn thành mảnh vụn, cũng có thể bình yên vô sự."
"Thế nhưng là...!Thế nhưng vì sao không cùng Tổng giám đốc gặp mặt?"
"Qua đêm mai, Thiếu chủ sẽ cùng Mục tiểu thư gặp nhau! Đến lúc đó, thiếu chủ sẽ để cho Mục tiểu thư làm nữ nhân hạnh phúc nhất Giang Châu!"
Tú Nhi cười cười hướng về phía nữ thư kí kia nói:
"Chuyện này, hi vọng cô có thể giữ bí mật cho Thiếu chủ nhà chúng tôi, được không?"
Nữ thư kí nhẹ gật đầu.

"Tôi đã biết!"
"Vậy thì cám ơn cô! Hẹn Gặp lại."
Dứt lời, Tú Nhi liền đuổi kịp Lăng Việt leo lên chiếc Rolls-Royce, chiếc xe nhanh chóng rời đi.

Vị nữ thư kí kia ở phía sau, vỗ vỗ mấy cái vào ngực, một mặt cả kinh nói:
"Ông trời của tôi, vị Thiếu gia Lăng gia thế mà trở về, hơn nữa còn trở thành Thiếu chủ gì đó! Hiện tại anh ta lợi hại như vậy.

Những việc trước kia của Lăng gia anh ta sao có thể chịu để yên? Anh ta giết người như ngóe, ông trời ơi, anh ta không phải sẽ đem toàn bộ Giang Châu đảo loạn một hồi ư?"
Toàn bộ Giang Châu sắp phải đổi chủ rồi!.