Thần Y Phục Thù!

Chương 5: 5: Gặp Lại Ông Nội





Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, dùng cầu này để hình dung Lăng Việt lúc này, không thể thích hợp hơn.

Lúc gặp lại Mục Y Nhân, sau khi xác nhận nàng vẫn mạnh khỏe, ngay ngày thứ hai Lăng Việt liền chạy về nông thôn.

Ở chỗ đó...!Có vài mẫu đất cằn cõi của Lăng gia, và một căn nhà cũ.

Ông nội của hắn, còn sống trên đời này.

Đường xá gập ghềnh, Lăng Việt không lái xe, chỉ mang theo Minh Thừa đi bộ đến Lăng gia thôn.

Hắn vẫn chưa trực tiếp tiến vào thôn làng, mà đi ra phía sau núi.

Tại bên trong khe núi Hoang Cổ này có hai ngôi mộ nhỏ, nếu không phải trước mặt có một tấm bia đá, thì chắc chắn cũng không có ai nhận ra đây là hai cái phần mộ.

Lăng Việt không nói một lời đi vào trước phần mộ, mặc cho khe nước ở bên cạnh làm ướt nhẹp hết quần áo.

Rất lâu sau, hắn hít thở sâu một hơi.

Thân thể cứng nhắc, chậm rãi quỳ xuống, ở trong hốc mắt của hắn đã sớm đỏ bừng.

"Ba! Mẹ! Con trai bất hiếu, lâu như vậy mới trở về thăm hai người, để hai người chịu khổ rồi!"
Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa tới...!Chỗ thương tâm.

Đàn ông dưới đầu gối là vàng, chỉ là không thấy...!được chỗ hiếu.


Cho dù Lăng Việt mạnh hơn, lại ngạo mạn ngông cuồng hơn đi nữa.

Trước mặt cha mẹ hắn vẫn là một đứa bé.

Minh Thừa không nói gì, ngồi xổm xuống đất bắt đầu lấy ra tiền giấy, bày nhang đèn và rượu ra.

Mắt Lăng Việt Nam ngấn lệ, lẩm bẩm với tấm bia của cha mẹ mình.

"Ba! Mẹ! Con trai của hai người đã trưởng thành, sau này sẽ không để hai người thất vọng nữa, con của hai người so với những đứa trẻ khác trên thế gian này đều không thua kém bất cứ điều gì, hai người có thể kiêu ngạo vì điều đó! Hiện tại con đã tìm được thần y nên chân đã được chửa khỏi.

Còn có...!Con đã giết 137 mạng người nhà Trần Bá Thiên!"
Lăng Việt đã mất đi sự tàn độc của trước kia, hắn giờ phút này chỉ là một đứa bé, một đứa trẻ khát vọng tình thương yêu của cha mẹ mà thôi.

"Cha , con mang cho cha loại rượu gạo Giang Thành mà ngài thích uống nhất đây.

Mẹ, con đốt thêm tiền giấy cho mẹ nhé, mẹ ưa thích mua quần áo, ưa thích mua túi sách, ưa thích mua đồ trang điểm, thích gì thì cứ mua, phía dưới không có thì mẹ cứ báo mộng cho con, con sẽ đốt cho mẹ.

Tuyệt đối đừng tiết kiệm."
"Cha, mẹ! Con sẽ sống thật tốt, để tâm huyết của hai người tiếp tục kéo dài và lớn mạnh hơn nữa."
"Cha mẹ ở dưới cửu tuyền cho con một chút thời gian, con chắc chắn tự tay mình diệt sạch Hoa gia! Chém đầu toàn bộ người nhà Hoa gia, một tên cũng không để lại!"
Nói đến đây, khí thế của Lăng Việt đột nhiên chuyển một cái, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt hạ xuống, Minh Thừa vội vàng hoảng sợ nói:
"Này này này, Thiếu chủ, tôi còn ở lại chỗ này đây nha! Ngài tranh thủ thu lại đi, đừng làm tôi bị thương mà!"
Lăng Việt trừng mắt liếc hắn một cái.


"Ngươi đừng có nói nhiều!"
"Hắc hắc hắc...!Thiếu chủ, ta là con người, nếu cảm thấy không thoải mái ta cũng không kìm nén được đâu."
Dừng một chút, hắn lần nữa mở miệng nói:
"Thiếu chủ, ngài cũng đừng quá thương tâm.

Người chết không thể sống lại.

Bất quá, cha mẹ của ngài ở dưới suối vàng nếu như biết rõ cũng vì ngài cảm thấy kiêu ngạo !"
Lăng Việt gật gật đầu.

Ngay tại lúc này, ở phía sau lưng rừng cây, một ông lão khập khiễng chậm rãi đi tới.

Khi lúc nhìn thấy bóng lưng của Lăng Việt, trong nháy mắt thân thể của ông lão run lên, hai mắt mở to ra mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, nhẹ giọng hô:
"Là...!là...!Việt Việt sao?"
Lăng Việt sững sờ, quay đầu nhìn lướt qua, cảm xúc ở trong lòng ngổn ngang!
"Ông nội!"
Ông lão ba chân bốn cẳng vội vàng chạy đến trước mặt Lăng Việt, thở dốc một tiếng, gục xuống bên cạnh Lăng Tiêt, sờ lấy khuôn mặt, cánh tay của hắn.

"Cháu ngoan! Đúng là cháu sao! Đúng là cháu rồi! Ông nội rốt cuộc cũng tìm được cháu! Ông trời thật có mắt!"
Ông lão vội vàng ôm lấy Lăng Việt, giống như sợ hắn chạy mất.

"Cháu ngoan của ông, cháu chịu khổ rồi!"
"Ông nội! Thật xin lỗi, cháu muộn như vậy mới trở về, để ông phải lo lắng."

" Không muộn, về là tốt rồi, về là tốt rồi! Hiện tại người của Hoa gia đã đi, bác cả và chú của con đều không ở nhà, bây giờ con trở về sẽ không bị bọn nó ức hiếp! Sau này để ông nội chăm sóc cho con, con không cần ở bên ngoài trốn tránh nữa.

Con muốn đi đâu ông nội cõng con đi."
Lăng Việt nín khóc mỉm cười, lắc đầu, nói:
"Ông nội, ông không cần lo lắng cho con, chân của con đã khỏi tự con đi được."
"Cái gì?"
Lăng lão gia tử kinh hô một tiếng, liền vội vàng đỡ Lăng Việt đứng lên, sau khi liên tục xác nhận, mừng rỡ như điên.

"Ông trời có mắt a! Ông trời có mắt! Để cháu của ta, chân gãy đã khỏi, cám ơn ông trời, cám ơn ông trời!"
Ông nội Lăng vừa nói, vừa hướng về phương Nam, dập đầu mấy cái.

Ông Lão chân chất thuần phác, làm nội tâm lạnh lẽo của Lăng Việt hiện lên một tia dòng nước ấm áp.

"Ông nội, đừng dập đầu nữa, ông phải chú ý sức khỏe của mình."
"Ừm! Tốt! Lăng Việt, năm đó đều do ông nội không có bản lĩnh, không thể bảo vệ được cha mẹ của con, bây giờ con đã trở về, hai chân cũng đã bình phục, chuyện này là chuyện đáng mừng.

Ông nội còn có chút tiền tiết kiệm, về sau mua cho con một căn nhà, tìm một nàng dâu, cha mẹ con dưới suối vàng cũng có thể an tâm."
Lăng Việt dở khóc dở cười.

"Ông nội, chúng ta mới vừa gặp mặt, ông cũng đừng vội vàng tìm vợ cho con chứ?"
"Đúng đúng, không vội, không vội! Cháu ngoan cùng ông trở về nào, trưa nay ông nội sẽ nấu vài món ăn, hai người chúng ta vừa ăn vừa uống chút rượu."
Ông nội Lăng và Lăng Việt cùng nhau trở về Lăng gia thôn.Một già một trẻ, vừa đi vừa nói, chỉ chốc lát, liền về đến nhà.

"Lăng Việt , năm đó ông nội đi vào trong núi tìm con mấy lần, đều không tìm được, rốt cuộc con đi đâu vậy?"
“Con được một cao nhân cứu, sau đó nhận ông ấy làm sư phụ, ông ấy đã giúp con trị chân còn dạy y thuật, võ công cho con.

"A! Thì ra là thế, quả nhiên cháu của ông không giống người thường.


Con có lẽ không biết, lúc con ra đời, bầu trời ở phía trên biệt thự chúng ta đều là ửng đỏ, lúc đó ông rất vui mừng!"
Minh Thừa đứng ở sau lưng, nhịn không được nói lầm bầm:
"Khó trách hắn tu luyện biến thái như vậy, vừa học liền biết.

Thì ra có liên quan đến hiện tượng lúc hắn ra đời, đúng là không phải người bình thường!"
Ông nội Lăng tiếp tục mở miệng nói:
"Việt Việt, con hiện tại làm việc ở đâu? Sau này có tính toán gì hay không? Nếu không thì ở lại Giang Châu đi, Chú ba của con bây giờ đang ở Giang Châu làm ăn cũng không tệ, ông để hắn an bài cho con một công việc tốt."
"Không cần đâu ông nội, con tạm thời không muốn tìm việc."
"Không muốn tìm việc cũng được, con mới vừa trở về, trước hãy nghĩ ngơi cái đã, sau đó liên hệ với bà con ở Giang Châu cũng không muộn, nếu có thiếu tiền thì nói cho ông nội biết, ông nội sẽ cho con tiền."
"Ông nội, cháu có tiền rồi, tiền của ông để dành dưỡng già đi."
"Được! Không hổ là cháu của ông, tính tình của con giống như cha của con vậy! Lúc trước, ông và cha của con đều là từ hai bàn tay trắng lập nghiệp, hiện tại cháu của ông mới 18 tuổi cũng có thể tự mình lăn lộn ngoài xã hội, ông nội rất vui.

Đúng rồi, con có đi tìm đứa bé họ Mục kia hay không?"
"Con đã tìm được rồi a! Tối hôm qua còn cùng ăn cơm ăn cơm với cô ấy, nhưng con không có nói ra thân phận của con."
"A?Tại sao lại không nói ra! Y Nhân vì con, bỏ ra nhiều như vậy, con bé một lòng chờ con trở về! Mỗi lần ông gặp con bé thì thấy nó đi tảo mộ cha mẹ con, con cũng không thể bạc đãi người ta được, nếu không ông nội cũng sẽ không tha thứ cho con."
Lúc này trong lòng của Lăng Việt ấm áp hẵn lên.

Cô gái ngốc này.

"Ông nội, tạm thời con không muốn Y Nhân nhận ra con sớm như vậy, dù sao thù của cha mẹ còn chưa báo được.

Đợi đến khi con diệt Hoa gia, việc đầu tiên con làm sẽ cầu hôn Y Nhân."
Nghe được lời nói này của Lăng Việt, ông nội Lăng không chỉ không cười, ngược lại nhíu mày thở dài một hơi.

"V iệt Việt, ông nội nói một câu, có thể con không thích nghe.

Kỳ thật...!Có một số việc đã qua thì cho nó qua đi! Hoa gia thật sự là quá mạnh! Con vất vã lắm mới trở về được, nếu lại đi tìm Hoa gia thì chẳng phải là tự chui đầu vào lưới hay sao? Đến lúc đó nếu như con có điều gì bất trắc, ông nội biết sống sao đây?.