Thần Ý Sát Thủ

Chương 67: 67: Miệng Chó Không Mọc Được Ngà Voi





"Hạ Cơ Uyển nói anh chỉ là một tên phế vật không hiểu y thuật mà thôi."
Phùng Ngọc San gằn từng câu từng chữ, cô ta cũng đã ở bên bờ vực sụp đổ rồi.
Lúc trước mình còn giành một hợp đồng với người phụ nữ của Trần Vương, ở trước mặt Trần Vương, cười nhạo người phụ nữ của anh ta, thậm chí, còn không nghe theo không buông tha.
Trần Hạo Hiên là Trần Vương, sao anh ta không nói sớm chứ?
Hạ Cơ Uyển này phải ngu xuẩn đến mức nào mới có thể hủy hôn với Trần Vương chứ?
Mọi người đều quỳ chỉ có mỗi Trần Hạo Hiên là ngồi trên ghế.
Người dám mở miệng cũng chỉ có Hồng Thanh Vũ đi theo anh thôi.
"Nhà họ Trần, người phụ nữ này phải xử lý thế nào?”
Hai mắt Trần Hạo Hiên sáng ngời có thần, tản ra sát khí đáng sợ.
"Chết."
Hồng Thanh Vũ gật đầu.
Phùng Ngọc San thì lại lắc đầu không ngừng, cô ta nói: "Đừng… đừng giết tôi."
"Trần Vương, tôi thật sự không biết thân phận của anh mới có thể làm xằng làm bậy."
"Cho dù anh có là Trần Vương thì cũng không thể lạm dụng hình phạt riêng được."
"Ông Đặng, cứu tôi với."

Ông Đặng quỳ trên mặt đất, ông ta đã là Bồ Tát bùn qua sông khó bảo vệ được bản thân rồi.
Ông ta gỡ tay của Phùng Ngọc San ra: "Phùng Ngọc San, người đàn bà điên này.

Tôi và nhà họ Hạ tuyệt đối không có bất kỳ quan hệ gì hết, lại càng không quen biết cô.

Cô bớt lấy Hạ Cơ Uyển ra uy hiếp tôi đi."
"Trần Vương để cô chết thì cô phải chết."
"Cô đã tận mắt nhìn Phương Hy Văn bị Hạ Cơ Uyển hãm hại vào năm năm trước, chỉ vì hợp đồng bá vương mà cô đã nắm giữ bệnh viện Đông y trong năm năm này, cô đã đáng chết mười vạn lần."
"Người đâu xử lý tại chỗ, đừng làm bẩn tay của Trần Vương."
Người của nhà họ Đặng khẩn cấp xuất hiện, bọn họ cầm gậy sắt trong tay.
Giờ khắc này, Phùng Ngọc San mới biết cái gì mới thật sự là tuyệt vọng.
Nếu lúc Tất Nam Phương gọi điện thoại cho cô ta, lựa chọn của cô ta là trốn.

Có lẽ, cô ta vẫn còn cơ hội rời khỏi thành phố Ninh Hạ.
Nhưng ở Long Hoa này, chạy đến đâu mới là bờ?
Một tiếng kêu thảm thiết liên tiếp không ngừng bên trong rừng trúc.
Chim rừng bay đi, hoàng hôn bên Tây Sơn.
Cuối cùng, tất cả trở lại yên bình.
"Ông Đặng, đã giải quyết xong, sau đó chúng ta sẽ liên hệ với đám người Tuần Thiên Các."
Người canh cửa của nhà họ Đặng tiến lên trước báo cáo.
Ông Đặng gật đầu, ông ta cũng không dám tranh công.
"Dâng trà cho Trần Vương.

Còn đứng ngây ra đó làm gì? Dâng trà tốt nhất."
"Vâng."
Rất nhanh, hương thơm của bình trà Long Tĩnh chính tông thoảng tới.
Trần Hạo Hiên ngồi trên ghế đá thưởng thức trà, anh lại nói với Hồng Thanh Vũ: "Cậu cũng nếm thử đi."

Hồng Thanh Vũ sửng sốt: "Nhà họ Trần, cái này..."
Trần Hạo Hiên lại nói: "Tôi bảo cậu thử thì cậu thử đi."
Hồng Thanh Vũ đành phải ngồi xuống nếm thử trà.
Uống trà xong, Trần Hạo Hiên đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Đi đến bên biên của rừng trúc, anh quay phắt đầu lại nói với Đặng Vân Trúc: "Cờ tàn của ông tôi đã sửa giúp ông rồi.

Cuộc đời tựa như đánh cờ, đi nhầm một nước sẽ thua cả bàn, tự mình chấm dứt sẽ bảo vệ được cuối đời của ông."
Đặng Vân Trúc quỳ trên mặt đất dập đầu thật sâu.
"Cảm ơn Trần Vương chỉ điểm, xin Trần Vương để gia quyến của tôi bình an."
"Cung tiễn Trần Vương."
Đặng Vân Trúc dập đầu không ngừng, cho đến khi Trần Hạo Hiên rời đi hoàn toàn.
Đi ra khỏi Thiên Hoàng, Trần Hạo Hiên đi về cửa hàng Bách Thảo trước.
Vừa đến bên ngoài cửa hàng Bách Thảo, Trần Hạo Hiên đã phát hiện bên ngoài chật như nêm cối, lấp kín thành một mảnh.
"Đây là có chuyện gì?" Trần Hạo Hiên nhíu mày nói.
Hồng Thanh Vũ lắc đầu rồi nói: "Nhà họ Trần, cái này tôi thật sự không biết."
Trần Hạo Hiên không để ý nhiều, anh lách qua đám người tìm được Phương Hy Văn, anh hỏi: "Phương Hy Văn, đoàn xiếc ngoài cửa là em mời tới hả?"
Phương Hy Văn vội vàng che miệng Trần Hạo Hiên lại, nhịp tim cũng đập nhanh lên.
"Em sợ cái gì? Không phải là một đoàn xiếc thôi sao?"
Phương Hy Văn chưa lên tiếng thì Hạt Tiêu đã vội nói: "Bố ơi, đây không phải là đoàn xiếc.


Bố thật là ngốc, đây là ngôi sao lớn.

Bọn họ đều là đến để theo đuổi idol đó."
Một nhà việc Phương Hy Văn không xem là gì, nhưng một tiếng này lại làm mọi người kinh động.
Đặc biệt là đám fan này.
Đám fan này đều nhìn chằm chằm Trần Hạo Hiên với vẻ phẫn nộ, tựa như là muốn ăn anh luôn vậy.
Trần Hạo Hiên vẫn khinh thường như trước nói: "Ngôi sao? Ngăn chặn đường cái, giáo dưỡng này có tư cách gì làm ngôi sao?"
Một câu hoàn toàn nổ tung.
Đám fan chặn trước cửa của cửa hàng Bách Thảo rống lớn: "Có ý gì hả? Anh nhà chúng tôi không có tư cách làm ngôi sao?"
"Tôi nghe nói bà chủ của cửa hàng Bách Thảo trước kia đã từng bị cường bạo, quả nhiên là miệng chó không mọc được ngà voi mà."
"Loại cửa hàng rách nát này, đập được thì đập đi.

Dám sỉ nhục thần tượng của chúng ta, đi chết đi."