Thần Y Thánh Thủ

Chương 829: Thỉnh cầu của Quách Dũng




Nghe thấy lời của Quách Dũng, trong lòng Trương Dương lập tức hiện ra hình ảnh cậu thanh niên đã gặp ở cửa bệnh viên, hắn cười ha hả, gật đầu với Quách Dũng nói:

- Đã gặp rồi.

- Cậu cảm thấy người thanh niên đó thế nào?

Quách Dũng hỏi dồn.

- Người thanh niên đó? Trương Dương không hề bất ngờ vì sự quan tâm thái quá của Quách Dũng dành cho cậu thanh niên nọ, ngay cả hắn khi nãy gặp cậu ta cũng bị bất ngờ nho nhỏ.

Một cậu thanh niên chưa đến 20 tuổi, nội công đã đạt nhị tầng, tương lai nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiền đồ sẽ vô cùng sáng lạn, cần phải biết, Trương Dương trước khi trùng sinh, có được nhiều thành tựu như vậy, nhưng nội công thì miễn cưỡng mới vươn tới nhị tầng, nhưng khi đó, Trương Dương cũng không còn trẻ như Nghiêm Lương Phi bây giờ.

Lúc này rất rõ ràng, bản thân hắn không thể lúc nào cũng ở bệnh viện Kinh Hoà, nhưng cậu thanh niên kia thì không nhất định, Quách Dũng đã có thái độ như vậy, rõ ràng là muốn bồi dưỡng cho cậu thanh niên kia.

Trương Dương suy ngẫm một chút, sau nói:

- Tài năng hơn người, nhưng quả thật còn trẻ quá, làm việc còn lỗ mãng, có phần mang tính trẻ con.

Quách Dũng mở to hai mắt nhìn, có chút không dám tin Trương Dương lại có đánh giá như vậy, ông ta vốn cho rằng, Trương Dương sẽ dành rất nhiều lời khen cho cậu thanh niên, như vậy, ông ta có cơ hội để mời Trương Dương dạy dỗ người này.

Điều Quách Dũng không biết chính là, tại cửa của bệnh viện, Nghiêm Lương Phi tự cho mình là thông minh đã có ý định đánh phủ đầu Trương Dương, kết quả là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, ngược lại còn bị Trương Dương dạy cho một bài học, cũng may khi Nghiêm Lương Phi bắt tay, lúc đầu nội công còn rất tốt, thuần tuý chỉ là muốn phủ đầu Trương Dương chứ không phải có dã tâm đả thương người khác, điều này đã khiến Trương Dương đánh giá là trẻ con, lỗ mãng.

Nhìn thấy gương mặt đau khổ già nua của Quách Dũng, Trương Dương phút chốc bỗng hiểu ra đã có những tính toán nhỏ nhặt đối với mình, trong lòng cảm thấy không thoải mái, hôm qua đã để lão cáo già này sắp xếp chính mình, nếu như không phải là lão cáo già cố tình nhắc nhở, Trương Dương chắc chắn phải tuần sau mới được bắt đầu thực tập.

Trương Dương cũng không vội hỏi Quách Dũng đã sắp xếp gì cho mình chưa, ngồi trên salon trong văn phòng của Quách Dũng, uống cốc trà, dương dương tự đắc.

Quách Dũng liên tiếp ho khan hai cái, mặt mày nghiêm trọng nói:

- Cái người đó, Tiểu Nghiêm ấy, thực sự là có đôi chút kiêu ngạo, nhưng mà, người trẻ tuổi ai mà chả có chút tính khí trẻ con, cũng khó mà tránh khỏi

Trương Dương nhìn vào mắt Quách Dũng, không có chút gì nóng nảy, sau khi làm cụt hứng của Quách Dũng mới thản nhiên hỏi:

- Viện trưởng Quách, cậu thanh niên đó năm nay vẫn chưa đến 20 tuổi, làm sao vẫn có thể đến bệnh viện của chúng ta thực tập?

Gặp phải câu hỏi của Trương Dương về Nghiêm Lương Phi, Quách Dũng lập tức thay đổi giọng điệu, Quách Dũng thật sự sợ rằng Trương Dương thấy Nghiêm Lương Phi quá trẻ mà không nhận dẫn dắt, lúc này Trương Dương đang hỏi về tình hình của đứa trẻ, rõ ràng rằng việc khiến Trương Dương đồng ý dẫn dắt cậu ta vẫn còn có cơ tiếp tục.

- Ồ, nó là con trai của một người bà con xa của tôi, người bà con xa đó là Y Thế gia, nhà bọn họ có nghề y gia truyền, cũng hết sức lợi hại đấy, vừa đúng lúc, mầy ngày trước bố mẹ nó đã gửi gắm nó cho tôi chăm sóc một thời gian, cũng vừa hay, tôi thấy y thuật của nó thật sự không tồi liền lập tức sắp xếp cho nó đến bệnh viện của chúng ta thực tập.

Quách Dũng lập tức nói tình hình của Nghiêm Lương Phi cho Trương Dương biết.

Trương Dương gật đầu, điều này cũng giải thích nội công nhị tầng trong người Nghiêm Lương Phi, nếu như không phải là người Thế gia mà chỉ là con nhà tầm thường, nếu trong đời có thể gặp được một người đồng ý rèn luyện nội công cho mình quả thật không hề dễ dàng, càng không thể với tuổi đời trẻ như vậy mà đã có thực lực nội công nhị tầng.

Điểm này, từ chuyện của vợ chồng Diêm Diệp Phi và Diệp Quyên có thể thấy được, vợ chồng bọn họ đã bỏ công ngàn dặm tầm sư, nằm gai nếm mật, cuối cùng nếu không có Trương Dương giúp đỡ, có lẽ cả đời đã chết già tại Long gia với thân phận nô bộc, cả đời tu hành vô vọng.

Tuy nhiên Trương Dương vẫn có chút không hiểu, Trương Dương vẫn chưa từng nghe qua cái gọi là đại thế gia ngàn năm họ Nghiêm, trăm ngàn năm qua, gia đình y thuật nổi tiếng nhất chính là Y Thánh Trương gia của họ, nếu như có y học thế gia họ Nghiêm cũng chỉ thuộc hạng ba, hạng bốn, chỉ là một thế gia nhỏ không hề có danh tiếng, một đệ tử vẫn chưa tới 20 tuổi mà đã có nội công nhị tầng, làm sao có thể tuỳ tiện cho vào xã hội?

Có một đệ tử thiên tài như vậy, chỉ sợ gia tộc thế gia nọ sẽ trở nên nổi tiếng trong một ngày gần đây, không những gia nhập hàng ngũ đại thế gia ngàn năm, mà ngay cả việc trở thành thế gia đứng hạng nhất hạng nhì cũng không phải là không có khả năng.

Mà Quách Dũng hiển nhiên chỉ là một người bình thường, ông ta đối với những điều này chắc chắn không hề hay biết, Trương Dương cũng không đành lòng phá tan ảo tưởng của Quách Dũng về Nghiêm Lương Phi nên đã không nói sự việc đó với Quách Dũng.

Thấy Trương Dương có vẻ trầm tư, Quách Dũng đứng ngồi không yên, sau một hồi suy đi tính lại, vẫn quyết định đề cập với Trương Dương, hy vọng có thể khiến Trương Dương dẫn dắt cậu thanh niên này.

Quách Dũng đã được tận mắt chứng kiến y thuật của Trương Dương, chỉ cần một tay cũng có thể tiến hành châm cứu như thần, không ai địch nổi, Quách Dũng khẳng định, kể cả ông nội của Nghiêm Lương Phi là người họ hàng của Quách Dũng cũng không thể làm thuần thục như vậy.

Quách Dũng nghĩ đến cũng mười phần tốt đẹp, chỉ cần Trương Dương nhận dạy, dù rằng Nghiêm Lương Phi chỉ học được vài phần y thuật của Trương Dương, một thời gian sau, Nghiêm Lương Phi nhất định cũng sẽ trở thành một vị danh y, khi đó là trưởng bối ông ta cũng được mở mày mở mặt.

Đứa trẻ họ Nghiêm này, thông qua vài ngày tiếp xúc, Quách Dũng cho rằng bản thân mình cũng đã có chút hiểu biết về cậu ta, cậu ta ngoài việc có chút tự cao ra thì cũng là người chịu khó học hỏi, trong mấy ngày mà Trương Dương chưa đến, mối quan hệ của Nghiêm Lương Phi với các bác sỹ trong bệnh viện vô cùng tốt, hơn nữa cũng luôn khiêm nhường thỉnh giáo các bác sỹ ở đây, y tá trong bệnh viện cũng rất thích cậu thanh niên này.

Mà lúc này, Trương Dương cũng đang còn rất trẻ, hơn nữa y thuật lại siêu thường, người như vậy, dùng chút công sức giúp Nghiêm Lương Phi bớt kiêu ngạo, khiến Nghiêm Lương Phi trưởng thành cấp tốc, thật sự là quá thích hợp. Nguồn truyện: Truyện FULL

Trương Dương nhấp một ngụm nước, cười nhẹ, Quách Dũng đã đưa ra ý kiến như vậy, thật sự không có chút tư lợi cá nhân nào, thuần tuý chỉ là muốn có thêm một vị danh y cho bệnh viện, có thể cứu giúp được nhiều người hơn, còn nữa, con đường y đạo, quý nhất là gặp gỡ, bản thân cũng không thuộc thế gia võ học, cũng yêu thích và trân quý tuyệt học của mình, chỉ là y thuật trong nhà thánh y Trương gia họ nổi bật hơn người, nhất là sau khi Trương Dương nổi tiếng, các thế gia về ngành y trong toàn bộ Trung Quốc đã không còn ai có thể giao lưu, cho nên trong lòng Trương Dương ít nhiều cũng có chút tiếc nuối.

Thấy Trương Dương vẫn còn do dự, Quách Dũng nói lại lần nữa:

- Đứa bé này thật ra cũng rất đáng thương, bố nó đã qua đời rồi, trong nhà chỉ có mẹ và bà sống nương tựa vào nhau, lần này chắc chắn là bà nó đã bắt nó phải vượt ngàn dặm đến dây tìm tôi, tôi cũng mong nó có thể học hành vượt trội.

- Nếu Quách viện trưởng đã có lời như vậy, vậy cứ để cho cậu thanh niên đó đi theo tôi đi.

Quách Dũng đã nói đến nước này rồi, Trương Dương không nhận lời cũng không đành lòng, cuối cùng cũng nhận lời nhờ vả của Quách Dũng, nhưng cũng ngay lập tức vội vàng bổ sung: - Tuy nhiên Nghiêm Lương Phi có thể học được bao nhiêu từ tôi thì còn phải dựa vào khả năng lĩnh ngộ của cậu ta.

- Cậu đồng ý dạy? Vậy thật tốt quá, về việc Nghiêm Lương Phi có thể học được bao nhiêu, đương nhiên là còn phụ thuộc vào khả năng lĩnh ngộ của nó nữa!

Quách Dũng nghe thấy Trương Dương nói vậy mừng không kể xiết, liền quay người lại lấy điện thoại, bấm mã số, đợi máy thông liền lập tức cho người gọi Nghiêm Lương Phi đến.

Lúc này, Trương Dương ngồi trên salon nhưng không hề nghe thấy Quách Dũng gọi cho gọi Nghiêm Lương Phi tới, bởi trước mắt hắn, hệ thống thánh thủ lại một lần nữa xuất hiện.

- Ký chủ không ngờ có nguy hiểm ẩn giấu trong nhiệm vụ: cứu vớt Nghiêm gia, cấp bậc nhiệm vụ tương đương với cấp 0, ký chủ có thể tự lựa chọn có tiếp nhận hay không.

Trương Dương cảm thấy không thể tin nổi, đã lâu lắm rồi, hệ thống thánh thủ mỗi lần xuất hiện nhiệm vụ, dù ít dù nhiều đều có đẳng cấp, hơn nữa phần thưởng cũng rất hậu hĩnh, vậy mà lần này, không những hệ thống đã đưa ra đẳng cấp nhiệm vụ lần này là 0 mà còn không hề đề cập đến phần thưởng của nhiệm vụ

Trong lòng vô cùng tò mò, Trương Dương kiểm tra nhiểm vụ trong thanh "Cứu vớt Nghiêm gia" mới nhìn thấy mặt sau nhiệm vụ có đính thêm một dòng chữ nhỏ, nhiệm vụ sau khi hoàn thành, điểm trung thành của người thừa kế của Nghiêm gia đối với ký chủ sẽ trực tiếp tăng tới 70 điểm.

Ngoài trừ điều đó ra, không hề thấy đề cập đến phần thường của nhiệm vụ.

Đẳng cấp của nhiệm vụ là cấp 0, chỉ có thể nói rõ rằng nhiệm vụ này đối với Trương Dương mà nối không hề có chút khó khăn nào, cũng khó trách, nhiệm vụ này lại có phần thường vô bổ như vậy.

Nhiệm vụ này, căn bản chính là một việc làm vô bổ, tiếp nhận hay không, đối với Trương Dương mà nói hoàn toàn không hề có chút ảnh hưởng nào, cho dù là nhiệm vụ không hề có chút khó khăn nào, nhưng dù sao cũng đã nhận rồi thì phải làm thôi, thật là phiền toái.

Trương Dương cảm thấy rất phiền phức, cho nên không hề có ý định tiếp nhận nhiệm vụ này, nhưng vào chính cái thời điểm mà hắn chuẩn bị từ chối, đột nhiên mọi thứ dừng lại!

Trương Dương đột nhiên nghĩ đến một điểm, cứu vớt Nghiêm gia, hay là trong tình huống này kích động hệ thống nhiệm vụ, cái Nghiêm gia này, rõ ràng là nói tới thế gia học y của Nghiêm Lương Phi kia.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, độ trung thành nâng lên 70, phần thưởng này có thể có, có thể không, nhưng đối với Trương Dương, người còn một nhiệm vụ khác chưa hoàn thành mà nói, điều này rõ ràng là vô cùng quan trọng.

Thời gian dài như vậy, Y Thánh Vũ Tông cũng chỉ có ba người: Khúc Mỹ Lan, vợ chồng Diêm Diệp Phi, Lý Quyên, có thể nói là số lượng người rất thưa thớt, cậu thanh niên nhà Nghiêm gia này có thể luyện đến nội công nhị tầng với tuổi trẻ như vậy, quả đúng là thiên phú hơn người, rất có thể sẽ trở thành một trong năm người tu luyện Ngũ Đại.

Một người như vậy, cho dù hôm nay đối với Trương Dương độ trung thành chỉ là 0, sau khi hoàn thành nhiệm vụ cũng có thể thu nạp môn hạ, chỉ cần gieo hạt giống, sau đó tặng thêm linh dược để hỗ trợ tu hành, tương lai nhất định có ngày rạng danh, điều này cũng có thể làm cho Diêm Diệp Phi, Lý Quyên hai người tận mắt chứng kiến, một người còn muốn gia nhập môn hạ của Trương Dương hơn họ, sau này so sánh có thể sẽ nổi bật hơn rất nhiều.

Như vậy có thể nâng cao lòng trung thành của Diêm Diệp Phi và Lý Quyên đối với hắn, đối với việc hoàn thành nhiệm vụ song thập có thể nói cũng có tác dụng quan trọng.

Cân nhắc trên dưới, Trương Dương lập tức quyết định tiếp nhận nhiệm vụ này.

- Leng keng.

Hệ thống thánh thủ lập tức hiển thị nhiệm vụ "Cứu vớt Nghiêm gia" trên thanh nhiệm vụ của Trương Dương.

- Viện trưởng Quách, ông tìm cháu?

Lúc này giọng nói của Nghiêm Lương Phi đột nhiên vang lên bên tai, Trương Dương lập tức thoát khỏi hình ảnh hệ thống thánh thủ, Nghiêm Lương Phi đến chỉ sau khi Quách Dũng gọi điện thoại vài phút, vì vậy Quách Dũng vẫn chưa hề phát hiện ra sự lơ là của Trương Dương.