Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1119




Chương 1119

Giống như số mệnh đã định, trong thân thể Thái hậu có thứ gì đó chậm rãi hao mòn.

Mộ Dung Bắc Tô lập tức rơi lệ.

Hắn hét ra bên ngoài: “Nhanh lên, mau truyền thái y đến, đúng rồi còn có công chúa, gọi thêm cả Công chúa Nhã Lan tới đây!”

Trong một thời gian ngắn, người trong điện Tử Tiêu chân tay luống cuống.

Thái hậu được người đỡ nằm thẳng xuống, Mộ Dung Bắc Tô và La Kiều Oanh lo lắng canh giữ bà.

Chẳng mấy chốc Triệu Khương Lan đã chạy tới.

Sau khi bắt mạch cho Thái hậu xong, sắc mặt Triệu Khương Lan khó coi đến cực điểm.

Mộ Dung Bắc Tô không chịu được liền hỏi: Hoàng tổ mẫu người có chuyện gì không?”

Giờ phút này ngón tay của Triệu Khương Lan đều lạnh lẽo, hiếm khi thấy nàng lộ ra vẻ mặt có chút bối rối.

Mộ Dung Bắc Tô nhìn dáng vẻ của nàng, trong lòng cũng nặng nề trầm lắng.

Các thái y càng run rẩy, không dám thở mạnh ra ngoài.

Giống như không cần phải nói bất cứ điều gì, nhưng tất cả mọi người đều hiểu được mà không nói ra.

Thái hậu thật sự đã đến lúc nguy kịch rồi.

Tuy rằng biểu hiện ngoài mặt của bà vẫn rất bình tĩnh, không hề nói có gì không thoải mái.

Nhưng mà cũng do người lo lắng, sợ bọn họ phải chuẩn bị hôn sự trong lo lắng, cho nên mới chịu đựng không nói.

Nhưng cuộc hôn sự vội vàng này, lấy hiếu thảo làm trọng, hiển nhiên cũng không vì thân thể Thái hậu mà chậm trễ cơ hội.

Triệu Khương Lan chậm rãi thở ra một hơi, sau một hồi lâu, nàng mới phân phó người hầu đi thông báo tình huống ở điện Tử Tiêu cho.

Chiêu Vũ Đế cùng với Viên hoàng hậu.

Nàng mím môi thở dài một tiếng: “Bổn cung đề nghị, nên để cho mọi người đến điện Tử Tiêu chờ đợi, nếu Hoàng tổ mẫu có chuyện gì muốn truyền đạt, thì… Nói chuyện với người!”

Chiêu Vũ Đế và Viên hoàng hậu vội vàng chạy tới, Hoàng thượng nhẹ giọng chất vấn Triệu Khương Lan: “Công chúa, ngươi nói Thái hậu, lão nhân gia người thật sự không có khả năng chống đỡ thêm vài ngày sao?”

ông chúa, thế nào Trong mắt Triệu Khương Lan đầy nước mắt, nàng đau lòng lắc đầu.

“Xin lỗi phụ hoàng, con đã cố gắng hết sức rồi, nhưng cho dù con cố gắng hết sức, dùng y thuật cả đời của con để chẩn đoán cho người, thì cũng bất lực xoay chuyển trời đất. Bệnh của người đã đến lúc nguy kịch, thần dược tốt nhất cũng không thể cứu được, chúng ta chỉ có thể… Có thể trơ mắt nhìn người rời đi”

Tất nhiên là Chiêu Vũ Đế không thể nào chấp nhận được, hẳn ta cắn chặt môi, có chút tức giận nhìn Triệu Khương Lan.

“Nói nhăng nói cuội! Thái hậu sẽ không bao giờ chết, đừng nói bậy, còn những thái y khác thì sao? Người đâu? Lên tiếng cho trẫm, tại sao các người không nói chuyện? Thái hậu người có thể bình phục phải không? Người sẽ không xảy ra chuyện gì hết đúng không? Lên tiếng đi, tất cả các người đều là một lũ vô dụng sao?”

Các thái y sợ đến mức đều quỳ xuống ngay, liên tục quỳ lạy dập đầu nhận tội. Vị thái y đứng đầu ngập ngừng nói: “Bẩm Hoàng thượng, bệnh tình của Thái hậu đúng như lời công chúa nói, ngay cả thần tiên cũng không cứu được, các lão thần đã bàn luận rất lâu, thật sự không có cách nào, cầu xin Hoàng thượng thứ tội!”

“Vô dụng, tất cả đều là lũ vô dụng! Nếu hôm nay không chữa khỏi cho Thái các ngươi cứ chờ đấy cho trẫm, trẫm nhất định phải xử lý các ngươi!”

Lúc này Viên hoàng hậu biết hắn ta đang tức giận, tiến lên thấp giọng an ủi: “Hoàng thượng, nếu thật sự là số trời đã định, chúng ta cứ yên lặng tiễn Thái hậu đoạn đường cuối cùng đi. Thần thiếp đã phân phó người thông báo với các phủ, để cho bọn họ nhanh chóng đến điện Tử Tiêu, có lẽ Thái hậu cũng không hy vọng ngài đau lòng như vậy. Nếu Thái hậu còn có chuyện gì muốn nói với bọn trẻ, chờ bọn họ tới thì đi vào gặp lão nhân gia người một lần cuối.”

Sau khi phái người trong cung đi thông báo tin tức, mọi người ở các phủ đều vội vàng chạy tới điện Tử Tiêu.

Dường như người ở trong cung Mộ Dung Bắc Hải và vợ chồng Mộ Dung Bắc Quý cùng lúc chạy đến.

Rất nhanh Mộ Dung Bắc Uyên cùng với Triệu Thanh Nghỉ cũng đã đến.